Chương 542: Âm Ti Chư Thần phổ

Tiêu Dật Vân cũng đứng dậy, dẫn bọn họ đi vào rừng trúc, đến bên một miệng giếng. Nước giếng đầy ắp, không ngừng cuộn trào sủi bọt, hơi trắng bốc lên nghi ngút như nước đang sôi.

Tiêu Dật Vân vỗ vỗ vai Diệp Thiếu Dương: “Một thời gian nữa ta sẽ đi tìm cậu. Mà này, cái nhân vật đạo sĩ kia của cậu lên cấp bao nhiêu rồi?”

“Nghỉ lâu rồi, chán ngắt.”

Tiêu Dật Vân thở dài: “Uổng công ta xuống Âm Phủ rồi mà ngày nào cũng lo lắng... Đi đi, ta sẽ chăm sóc tốt cho cha cậu... và cả ‘con trai’ cậu nữa!”

Diệp Thiếu Dương bỗng thấy hai chân nhũn ra, suýt thì đứng không vững. Ngay cả Tiêu Lang Quân cũng biết mình có con trai rồi... Hắn thuận theo một luồng nước triều đang đánh tới mà nhảy vào trong giếng, thân hình lập tức biến mất.

Đến lượt Thằng Mã, nhìn miệng giếng “nóng hổi”, hắn chần chừ: “Nhảy xuống đây... không bị luộc chín thịt đấy chứ?”

Dưa Dưa nói: “Đây là Hoá Sinh Trì, chuyên môn chuẩn bị cho những hồn phách hoàn dương như chúng ta, xuống đi ông anh!”

Dứt lời, nó tung một cước đá Thằng Mã xuống, rồi quay đầu cười hắc hắc với Tiêu Dật Vân.

“Tam ca, em đi nhé.”

Sắc mặt Tiêu Dật Vân thoáng vẻ không tự nhiên, hắn quay mặt đi, lạnh nhạt nói: “Đi đi!”

“Em đi đây, Tam ca đừng tiễn!” Dưa Dưa cũng lao đầu vào trong giếng.

Sau khi vào trong giếng, bên người không hề cảm thấy sự tồn tại của nước, mà giống như đang đi trong một sơn động thẳng tắp. Bốn phía tối đen như mực, chỉ có nơi cuối đường là một vòng ánh sáng trắng hình tròn. Chân đạp xuống dưới có cảm giác mềm mại vô cùng.

Diệp Thiếu Dương đợi Thằng Mã và Dưa Dưa tới rồi cùng nhau tiến về phía trước.

“Ra khỏi đây là đến dương gian rồi sao?” Thằng Mã hỏi. Sau khi nhận được cái gật đầu xác nhận, hắn lại hỏi tiếp: “Phải đi bao lâu?”

“Đường hầm Hoá Sinh Trì này nối liền hai giới Âm Dương, nhưng cũng có một khoảng cách nhất định, mất khoảng mười mấy phút.” Diệp Thiếu Dương đáp.

Dưa Dưa vừa đi vừa cảm thán: “Nếu không phải từng nghe kể về Hoá Sinh Trì, em cũng không biết nó nằm trong khu rừng kia, giấu kỹ thật đấy.”

Đi được một lúc, Thằng Mã thắc mắc: “Lạ thật Thiếu Dương, lần trước lão Quách chẳng phải cũng đi xuống Âm rồi sao, hình như lúc về là lên thẳng luôn, đâu có qua chỗ này?”

“Huynh ấy đi vào từ vết nứt không gian, thì cũng đi ra từ đó. Chúng ta đang ở gần đây nên đi đường này cho tiện.”

Thằng Mã “ồ” một tiếng, đột nhiên nghĩ đến một việc, vội hỏi: “Đúng rồi, cái gã mặt trắng lúc nãy nhắc đến trò chơi điện tử gì vậy?”

“Truyền Kỳ.” Diệp Thiếu Dương cười cười, “Năm đó hắn xuống dương gian khảo sát tình hình các Đạo môn, có ở lại Mao Sơn một tháng. Lúc đó tôi mới mười mấy tuổi, thích chơi Truyền Kỳ, hắn cứ ngày ngày nhập vào người tôi theo ra quán net xem tôi đánh...”

Thằng Mã chấn động, cảm thấy đầu óc rối loạn: “Quỷ sai... mà lại đi xem cậu chơi game online!”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Nếu không thì quan hệ giữa chúng tôi sao tốt được như vậy.” Nghĩ đến chuyện vừa rồi, hắn bực bội nói: “Cũng tại tôi đen đủi, gặp đúng hai gã ngốc ở Luân Hồi Ty. Ty đó do Đại Đế trực tiếp quản lý, quỷ sai bên trong ai nấy đều kiêu ngạo vô cùng, chẳng nể mặt mũi ai. Nếu đổi lại là nha môn khác thì đâu cần phải đánh nhau.”

Thằng Mã ngẫm nghĩ rồi bảo: “Tôi nghe gã mặt trắng kia nói...”

Diệp Thiếu Dương quay đầu mắng: “Cậu cứ gọi hắn là mặt trắng đi, tôi nói cho cậu biết, tai hắn thính lắm, không chừng nghe thấy đấy!”

Thằng Mã cãi: “Thì sao chứ, hắn còn có thể đuổi theo chém tôi chắc?”

Diệp Thiếu Dương thản nhiên nói: “Hắn sẽ không đến chém cậu, cùng lắm là lật Sổ Sinh Tử ra, gạch bớt của cậu mười năm dương thọ thôi.”

Thằng Mã đứng khựng lại tại chỗ, ngẩn người một lát rồi nghiêm mặt nói: “Thật ra anh ấy rất đẹp trai, đẹp hơn cả Lý Dịch Sơn nhiều, lại còn bình dị gần gũi. Tuy mới gặp lần đầu nhưng tôi đã lập tức ngưỡng mộ anh ấy rồi.”

Hắn vừa nói vừa đưa mắt liếc nhìn bốn phía, sợ Tiêu Dật Vân đang nấp ở góc nào đó nghe lén.

Diệp Thiếu Dương và Dưa Dưa đồng loạt làm bộ muốn nôn.

“Khụ khụ, nói nghiêm túc này,” Thằng Mã cũng thấy hơi ngại, vội chuyển chủ đề, “Lúc nãy hắn bảo cậu là... đệ tử của Phong Đô Đại Đế?”

“Nếu không thì cậu nghĩ tại sao Phong Đô Đại Đế lại giúp tôi?” Diệp Thiếu Dương đắc ý cười, “Phong Đô Đại Đế còn có một thân phận khác là Bắc Cực Tử Vi Đại Đế trong Đạo môn, tính ra là Tổ sư gia của tôi, kiểu gì chẳng phải nể mặt giúp đỡ một chút.”

Thằng Mã không còn gì để nói. Trách không được ngoại trừ Luân Hồi Ty ra, Diệp Thiếu Dương ở địa phủ có thể đi lại nghênh ngang không sợ ai, hóa ra là có một ông Tổ sư gia quyền thế bảo kê.

“Thế nhưng, vậy tại sao lúc Diệp Thước xuống dưới gây chuyện, Phong Đô Đại Đế lại không ra tay?”

Diệp Thiếu Dương giải thích: “Cậu tưởng Đại Đế là ai mà lại tùy tiện ra tay với một con quỷ? Âm Ti có quy củ rõ ràng, các nha môn các ty giữ đúng chức trách, tuyệt đối không được xen vào việc của nhau. Nếu không, vạn nhất bị kẻ địch dùng kế điệu hổ ly sơn thì sao? Chỉ cần Địa Phủ chưa bị công phá, đừng nói là Phong Đô Đại Đế, ngay cả Thập Điện Diêm Vương cũng không thể tùy tiện ra tay với quỷ hồn.”

Thằng Mã gật gù, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Đi thêm một đoạn, hắn lại nhịn không được hỏi: “Để tôi hỏi cậu một vấn đề cuối thôi. Ở Âm Ti rốt cuộc ai lớn nhất? Phong Đô Đại Đế, Diêm Vương gia, rồi còn Địa Tàng Vương Bồ Tát, quan hệ giữa họ là thế nào? Cậu xem, tôi cũng đã xuống Âm Phủ một lần, mở mang tầm mắt bao nhiêu, biết thêm một chút cũng chẳng hại gì. Cậu kể tôi nghe đi, nếu không tôi sẽ hỏi cậu suốt ngày đấy.”

Diệp Thiếu Dương lo hắn sẽ thực sự bám lấy mình mà lải nhải, vả lại đoạn đường phía trước vẫn còn dài, đi không cũng chán nên đành kể cho khuây khỏa:

“Ở Âm Phủ, Phong Đô Đại Đế là lớn nhất. Dưới ngài là Thập Điện Diêm Vương. Trong đó, các vị như Sở Giang Vương và bảy vị lão đại khác chủ yếu trấn giữ các tầng địa ngục hoặc cai quản một phương Quỷ Vực. Những người thực sự nắm quyền điều hành trong các nha môn là Tần Nghiễm Vương, Diêm La Vương và Chuyển Luân Vương, thường được gọi là ‘Tam Vương’.

Ngang hàng với Tam Vương là Phán quan Thôi Phủ Quân. Thôi Phủ Quân trấn giữ Thiên Nhất Điện, nắm giữ Sổ Sinh Tử, cũng chính là nắm trong tay chuyện sinh lão bệnh tử của hàng tỷ sinh linh nhân gian, quyền lực cực lớn. Thông thường quỷ hồn sau khi chết trước tiên phải đến đó trình diện. Nếu ngày chết và nguyên nhân cái chết khớp với Sổ Sinh Tử thì sẽ được gạch tên. Ai được đầu thai thì chuyển sang Luân Hồi Ty, ai có nghi vấn cần điều tra thì viết rõ sự tình rồi chuyển sang Thận Trọng Ty.

Tần Nghiễm Vương sẽ phái quỷ sai đi điều tra, viết báo cáo, sau đó chuyển quỷ hồn sang Điện Diêm Vương để Diêm La Vương thẩm vấn. Sau khi rõ ràng tình tiết, ác quỷ sẽ căn cứ vào tội trạng mà bị tống vào các tầng địa ngục thụ hình, thiện quỷ thì chuyển sang Luân Hồi Ty để Chuyển Luân Vương sắp xếp vào các đạo luân hồi khác nhau.

Ba bộ phận này đại khái tương đương với Công an - Viện kiểm sát - Tòa án ở nhân gian, chỉ là cách phân chia quyền lực hơi khác một chút. Cậu cũng không cần biết quá chi tiết làm gì. Trong Tam Vương, Diêm La Vương có quyền lực lớn nhất, quản lý Hắc Bạch Vô Thường và Ngưu Đầu Mã Diện. Vì phụ trách điều tra và xét xử nên công việc cực kỳ bận rộn, thường xuyên phải phái người lên dương gian bắt người làm chứng hoặc xuống Âm Ti đối chất, sau đó lại đưa về.

Những người này sau khi tỉnh lại vẫn còn lưu giữ ký ức, rồi truyền tai nhau, nên ở nhân gian họ cũng nổi tiếng ngang với các Phán quan. Hắc Bạch Vô Thường và Ngưu Đầu Mã Diện nổi danh cũng là vì lý do đó.

Ngoài ‘Tam Vương một xứ’ này ra, Âm Ti còn một vị đại ca nữa, chính là Thiên sư Chung Quỳ. Vị này thống lĩnh mười vạn thiên binh, chẳng làm việc hành chính gì cả, chỉ phụ trách chiến đấu. Lúc không có chiến tranh thì thỉnh thoảng hiển linh lên nhân gian dạo chơi, khảo sát tình hình các pháp sư, tiện tay bắt quỷ trừ yêu luôn...”

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Cao Võ
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN