Chương 572: Quỷ Mẫu đánh bất ngờ 2

Nhuế Lãnh Ngọc ở gần nhất, nàng là người đầu tiên xông lên, vung Toái Hồn Trượng đánh tan mấy con lệ quỷ đang định lẻn vào, sau đó quay đầu hét lớn với Diệp Thiếu Dương: “Xà nhà rơi bụi, Tứ Trụ bị phá, vị trí Thiên Xu Tinh đã bị ảnh hưởng đầu tiên, tiếp theo sẽ đến Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Thiên Quyền, rồi toàn bộ Bắc Đấu Thất Tinh đều sẽ xuất hiện vết nứt, mau nghĩ cách đi!”

Vừa dứt lời, vị trí Thiên Cơ Tinh Bàn cũng nứt ra một khe hở, Vương Phách lập tức lao tới trấn giữ.

“Mọi người ráng trụ vững, tôi lên núi xem sao!” Diệp Thiếu Dương dứt lời liền sải bước lao về phía ngọn núi đặt thần tượng. Nếu bên trong kết giới bị xung kích, chắc chắn vấn đề nằm ở chủ trận nơi thần tượng tọa lạc! Phải mau chóng giải quyết, nếu không vết nứt càng lúc càng rộng, hậu quả sẽ không thể lường được.

Vừa lên đến đỉnh núi, Diệp Thiếu Dương nhìn lướt qua, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh: Thần tượng Pháp Thiện đang nghiêng về phía chân núi, trông như sắp đổ. Mấy kẻ toàn thân xanh đen đang tụ tập dưới chân tượng đá, quỳ rạp trên mặt đất, khom lưng không ngừng phun ra thi khí màu đen đặc quánh.

Diệp Thiếu Dương nhìn kỹ, đó là mấy con Địa Thi. Hắn bừng tỉnh đại ngộ: Đây chắc chắn là âm mưu của Tu La Quỷ Mẫu. Mụ ta biết hai huyệt Thiên - Địa của kết giới điều hòa nhịp nhàng nên không thể phá từ bên ngoài, vì vậy mới tìm đâu ra mấy con Địa Thi chui từ dưới đất lên. Không phải do hắn vô năng, mà là Quỷ Mẫu quá gian giảo, không ngờ mụ lại nghĩ ra phương pháp kỳ quái như vậy.

Diệp Thiếu Dương rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm lao lên. Mấy con Địa Thi vừa thấy Diệp Thiếu Dương, có lẽ biết hắn lợi hại nên không hề phản kích mà lập tức chui tọt xuống hang đất dưới chân để lẩn trốn.

Diệp Thiếu Dương chạy đến, lấy từ trong ba lô ra một túi tiêu đỏ lớn, không chút thương tiếc đổ đầy vào các hang thi, sau đó dùng bùa lửa đốt. Chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ thảm thiết từ bên dưới vọng lên, từng luồng thi khí tanh hôi lẫn trong khói mù không ngừng tuôn ra.

Diệp Thiếu Dương không rảnh quan tâm chúng, hắn áp lòng bàn tay vào lưng tượng đá để cảm nhận. Thấy tượng đá vẫn đang không ngừng tỏa ra cương khí, hắn mới hơi an tâm. Chỉ cần không có thi khí quấy nhiễu, tượng đá sẽ tự động phát ra cương khí để chậm rãi chữa trị trận pháp. Lúc đó, dù Quỷ Mẫu bên ngoài có dùng thủ đoạn gì cũng vô dụng.

Tuy nhiên, tượng đá đã bị đám Địa Thi dùng thi khí ăn mòn suốt thời gian dài nên đã bị nhiễm bẩn trầm trọng. Dù có thể tự khôi phục nhưng quá trình đó rất chậm. Trong lúc này, Diệp Thiếu Dương sợ lại xảy ra biến cố khác, bèn dùng hai tay áp chặt vào tượng, phóng ra cương khí để tẩy rửa thi khí bên trong, đồng thời dùng sức đẩy tượng đá đang nghiêng đứng thẳng trở lại.

Theo lượng cương khí dồi dào từ tượng đá phát ra, trận pháp dần được chữa lành, những vết nứt trên kết giới cũng thu hẹp lại rồi biến mất. Tu La Quỷ Mẫu vẫn đang bám trên đỉnh kết giới, trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương nở nụ cười với mụ, thầm nghĩ thật nguy hiểm. Mụ ta lén lút giở trò quỷ ở đây, tuy chậm chạp như kiến gặm gốc cây nhưng lại lặng lẽ không tiếng động. May mà mình ngửi thấy mùi thi khí mà tỉnh dậy, nếu không hậu quả thật không dám tưởng tượng.

“Mọi người mau tới giúp tôi một tay!” Diệp Thiếu Dương hét lớn về phía họ.

Nhuế Lãnh Ngọc và những người khác lập tức chạy đến, đứng vây quanh tượng đá. Mỗi người đều vận dụng pháp lực truyền vào để tẩy rửa thi khí. Khi thi khí vơi đi, bức tượng vốn đang nghiêng lệch đã dần đứng vững trở lại.

Thằng Mã không giúp được gì nên chỉ đứng bên cạnh quan sát. Bất chợt, hắn phát hiện ra điều gì đó, chỉ tay lên đỉnh kết giới hô lớn: “Quỷ Mẫu biến mất rồi!”

“Chắc thấy không có hy vọng nên đi rồi.” Diệp Thiếu Dương thuận miệng đáp. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, hắn đột nhiên cảm thấy tượng đá nặng trĩu xuống, suýt chút nữa là đổ ập. Một luồng sức mạnh đáng sợ đang theo thân tượng bò lên.

Quay đầu nhìn lại, một bóng mị màu xanh lam đang bò ra từ cái hố do Địa Thi đào. Nửa thân trên của mụ áp sát vào tượng đá, nở một nụ cười tà mị với hắn.

Là Tu La Quỷ Mẫu! Mụ ta thế mà lại chui từ dưới đất lên!

Diệp Thiếu Dương nghĩ ngay ra, mụ ta đã lợi dụng lúc tượng đá bị thi khí ăn mòn, trận pháp chưa hoàn toàn phục hồi để đột phá kết giới, tiến vào bên trong.

Tuy nhiên, kết giới vẫn chưa mất hiệu lực hoàn toàn nên mụ chỉ có thể chui vào được nửa người. Mụ đang điên cuồng dùng quỷ khí ăn mòn tượng đá. Một khi tượng bị ăn mòn hoàn toàn, không còn phát ra cương khí nữa, kết giới sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc đó, không chỉ Diệp Thiếu Dương mà tất cả mọi người đều hiểu rõ kế hoạch của Quỷ Mẫu. Sau giây lát kinh ngạc, họ đồng loạt dốc toàn bộ pháp lực để chống đỡ tượng đá, không để nó ngã xuống.

Thế nhưng tu vi của Tu La Quỷ Mẫu vô cùng cao cường, đã đạt đến mức kinh khủng. Chỉ với sức của mình mụ mà có thể kháng cự lại cả nhóm Diệp Thiếu Dương. Bức tượng vốn đã đứng thẳng nay lại bắt đầu đổ nghiêng một lần nữa.

Trong tình thế cấp bách, Diệp Thiếu Dương rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, dùng thân kiếm chống vào góc giữa tượng đá và mặt đất. Nhờ vào thần lực của bảo kiếm, hắn mới có thể đối kháng lại Quỷ Mẫu.

“Ha ha ha, vô ích thôi Diệp Thiếu Dương. Đợi ta phá được phong ấn, nhất định sẽ giết sạch các ngươi, bắt đi toàn bộ quỷ hồn...” Quỷ Mẫu vừa làm phép vừa cười khanh khách với Diệp Thiếu Dương.

Đây là lần đầu tiên hai bên giáp mặt ở khoảng cách gần như vậy. Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào mặt Quỷ Mẫu. Ở cự ly này, dung mạo mụ trông khá tú lệ, nhưng trên mặt lại phủ đầy màu sắc rực rỡ, trang điểm đậm đà, toát ra vẻ diễm lệ vô cùng tà mị. Quanh thân mụ bao phủ bởi một luồng năng lượng màu đỏ tươi, xoay tròn không dứt. Dù cách xa vài mét, Diệp Thiếu Dương vẫn cảm nhận rõ ràng áp lực năng lượng khủng khiếp từ mụ.

Đây chính là kẻ thù cuối cùng của trận chiến này — Tu La Quỷ Mẫu!

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, trong lòng không khỏi kinh hãi. Có thể khiến một Thiên Sư như hắn cảm thấy áp lực khi chưa chạm trán trực tiếp, tu vi của Quỷ Mẫu quả thực còn cao hơn dự đoán của hắn gấp mấy lần!

Đối mặt với kẻ thù ở khoảng cách gần như vậy, Diệp Thiếu Dương không ra tay, Nhuế Lãnh Ngọc và những người khác cũng không dám manh động. Trong tình cảnh này, họ hiểu rằng dù có xông lên cũng không thể giết được Quỷ Mẫu. Nhiệm vụ quan trọng nhất lúc này là bảo vệ tượng đá không bị đổ. Vì vậy, ai nấy đều dốc hết sức bình sinh để chống lại sức ép nghìn cân.

Tu La Quỷ Mẫu cũng giống như họ, hai tay ôm lấy tượng đá, không ngừng trút quỷ lực xuống. Hiện tại mụ mới chỉ vào được nửa người, muốn lọt hẳn vào trong thì phải lật đổ tượng đá. Nhưng mụ cũng không dám buông tay, vì một khi tượng đá đứng thẳng lại, kết giới phục hồi thì mụ sẽ mất cơ hội xông vào.

Vì thế, giữa Quỷ Mẫu và nhóm Diệp Thiếu Dương hình thành một sự giằng co kỳ lạ: Không ai tấn công ai, cả hai bên đều dồn toàn lực thao túng bức tượng, lấy đó làm điểm mấu chốt quyết định chiến cục.

Một tay Diệp Thiếu Dương đè chặt chuôi kiếm, dùng pháp lực kích phát tiên lực của bảo kiếm, nhưng cũng chỉ trì hoãn được đà ngã của tượng đá. Chẳng bao lâu sau, Lão Quách là người đầu tiên không trụ vững. Ông bị quỷ khí trong tượng đá ăn mòn, phun ra một ngụm khí đục rồi ngã gục xuống đất thở dốc, toàn thân rơi vào trạng thái kiệt sức.

Kế tiếp, sắc mặt của Nhuế Lãnh Ngọc và những người khác cũng dần trở nên trắng bệch, mồ hôi tuôn ra như mưa.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chậm Rãi Tiên Đồ
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN