Chương 677: Ôn Tuyền gặp tiểu yêu

Trên xe, Diệp Thiếu Dương đầy lòng phấn khởi chuyển đồ đạc từ ba lô leo núi sang chiếc túi đen mới. Chiếc túi này trông không quá lớn nhưng không gian bên trong thực sự không nhỏ. Diệp Thiếu Dương nhét hết các loại pháp khí vào, sau đó cố gắng ghi nhớ vị trí từng món để lúc làm phép không sờ nhầm, kẻo lại xảy ra chuyện nực cười.

Tiểu Mã cúi đầu nhìn chiếc túi da màu đen có ngoại hình cực ngầu, khen ngợi: “Trước đây tôi nói cái túi của cậu là hộp trang điểm, giờ thì đúng là có một cái ‘hộp trang điểm’ xịn xò thật rồi.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng cũng rất đắc ý.

Tại một nhà hàng Tây sang trọng, Diệp Thiếu Dương gặp lại Chu Tĩnh Như.

Dù mới gặp cách đây không lâu, nhưng vì bản thân quá bận rộn, một ngày làm việc bằng mấy ngày cộng lại, nên khi hai người chạm mặt, Diệp Thiếu Dương có cảm giác như đã lâu lắm rồi chưa gặp.

Chu Tĩnh Như nhìn chằm chằm chiếc túi trên vai Diệp Thiếu Dương, hỏi: “Đây chính là chiếc túi đó phải không? Quách lão vừa gọi điện cho mình, nói cậu đã nhận túi và rất hài lòng.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu cười ngượng nghịu: “Sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện tặng đồ cho tôi?”

“Chỉ là muốn tặng cậu chút đồ thôi, nhưng lại không biết cậu thiếu cái gì. Đột nhiên nghĩ đến thứ này, cậu thích là tốt rồi.”

Chu Tĩnh Như gọi món, ba người vừa ăn vừa trò chuyện. Dưới sự hỏi han của cô, Diệp Thiếu Dương đem những trải nghiệm ở Học viện Y tế kể sơ qua một lượt.

Sau khi nghe xong, Chu Tĩnh Như không hề phản bác hay tỏ ra hứng thú với những tình tiết kỳ quái, mà chỉ liên tục dặn dò Diệp Thiếu Dương phải cẩn thận: “Mình không quan tâm những sinh viên đó thế nào, mình chỉ lo cho cậu thôi. Cậu nhất định không được để xảy ra chuyện gì. Nếu có chỗ nào mình giúp được, nhất định phải tìm mình.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu. Sự quan tâm của Chu Tĩnh Như khiến lòng anh cảm thấy ấm áp. Anh mỉm cười nói: “Tôi thực sự có việc muốn nhờ cô giúp đây.”

Tiếp đó, anh nói ra chuyện mình cần cô hỗ trợ.

Chu Tĩnh Như nghe xong, có chút khó xử nói: “Nếu là người khác thì còn dễ liệu lý. Phú hào ở tỉnh Giang Nam này chẳng mấy ai không nể mặt cha mình, nhưng ông Ngô Cam Tâm này... thuộc thế hệ cũ rồi, đã sớm không còn lăn lộn trong giới kinh doanh. Bình thường ông ấy chỉ ở nhà trồng rau nuôi lợn, đóng cửa từ chối tiếp khách. Ngay cả lãnh đạo thành phố muốn gặp ông ấy ước chừng cũng rất khó khăn.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày: “Không có cách nào sao?”

Chu Tĩnh Như suy nghĩ một chút rồi nói: “Cha mình quả thật có chút qua lại với ông ấy vì cả hai đều thích đồ cổ, thư họa. Nếu cha mình mở lời muốn gặp, có lẽ ông ấy sẽ không từ chối. Dù sao nhiều việc kinh doanh của nhà họ vẫn có liên kết với nhà mình. Có thể mượn một cái cớ nào đó...”

“Ví dụ như tặng ông ấy một bức họa đẹp chẳng hạn.”

“Ừm, để mình về tìm xem, mua một bức tranh chữ thật tốt.”

“Đại khái mất bao nhiêu tiền? Cứ tính cho tôi.”

“Để Ngô Cam Tâm có thể để mắt tới, ít nhất cũng phải trên mười vạn tệ (hơn 350 triệu VNĐ). Mình không rành món này lắm, chỉ đoán vậy thôi. Dù sao cậu cũng đừng lo, cứ giao cho mình.”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn cô. Mười vạn tệ... chỉ để làm vật dẫn đường, đem tặng không cho người khác? “Thế này thì thật là... Thà để tôi tự vẽ cho ông ta một bức còn hơn.”

Chu Tĩnh Như cười nói: “Nếu cậu biết vẽ thì đúng là dễ giải quyết rồi.”

Vốn chỉ là một câu nói cửa miệng, nhưng sau khi nói xong, cô bỗng nghĩ ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương. Diệp Thiếu Dương cũng dùng ánh mắt tương tự nhìn cô, hai người lập tức hiểu ra họ đang cùng nghĩ về một chuyện.

“Chuyện này... liệu có ổn không?” Diệp Thiếu Dương ướm lời.

“Làm được! Cha mình từng khen chữ cậu viết rất đẹp, hoàn toàn không vấn đề gì. Hơn nữa mình cũng có lý do chính đáng để đưa cậu tới cửa.”

Diệp Thiếu Dương tuy trong lòng chưa chắc chắn lắm, nhưng vừa nghĩ đến việc nếu không làm vậy sẽ phải tốn hơn mười vạn tệ, mà dù là tiền của ai đi nữa anh cũng xót đến chết mất, nên lập tức gật đầu đồng ý.

“Đúng rồi, lát nữa gặp lão già đó, tôi có thể sẽ ngả bài với ông ta, không tránh khỏi việc đắc tội. Lúc đó cô cứ mắng tôi vài câu để tỏ vẻ cô cũng nhìn lầm người, không có giao tình sâu nặng gì với tôi, tránh để ông ta ghi hận cô.”

Chu Tĩnh Như nhìn anh, nở nụ cười nhạt: “Nghĩ nhiều như vậy làm gì? Chỉ cần cậu thấy đó là việc đúng đắn, mình nhất định sẽ ủng hộ cậu. Hy sinh một chút thì có xá gì.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương lại dâng lên một hồi cảm động.

Cơm nước xong, Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã vốn định về ngủ, nhưng Chu Tĩnh Như cho biết gần đây có một nơi tên là núi Phượng Hoàng mới mở khu nghỉ dưỡng, có suối nước nóng, môi trường tốt nhất Thạch Thành, muốn mời họ cùng đi tắm suối nước nóng.

Diệp Thiếu Dương chưa bao giờ đi tắm suối nước nóng nên không mấy hứng thú, nhưng Tiểu Mã lại rất muốn thử. Thế là họ bỏ lại chiếc xe cũ nát, Chu Tĩnh Như đích thân lái chiếc Cayenne đưa họ đi.

“Đúng rồi Tiểu Như,” Diệp Thiếu Dương trên đường đột nhiên nhớ ra một việc quan trọng, nói: “Có thể giúp tôi kiếm một bộ bình dưỡng khí lặn và kính lặn không? Tôi có việc cần dùng.”

Chu Tĩnh Như hỏi: “Khi nào cậu cần?”

“Tất nhiên là càng sớm càng tốt, nhưng cũng không cần quá gấp gáp.”

Chu Tĩnh Như gọi một cuộc điện thoại dặn dò, sau đó nói với Diệp Thiếu Dương rằng sáng mai người ta sẽ giao trực tiếp đến Học viện Y tế.

Diệp Thiếu Dương thở dài, lắc đầu.

Chu Tĩnh Như tò mò hỏi: “Sao vậy?”

“Ngay lúc này, tôi vừa nhận ra một chân lý.” Diệp Thiếu Dương nghiêm túc nói: “Bọn nhà giàu các cô lúc nào cũng nói mình trống rỗng, tịch mịch, không có bạn chân tình này nọ. Nhưng tôi phát hiện ra, tuy phiền não của người giàu rất nhiều, nhưng cái lợi chắc chắn lớn hơn cái nghèo nhiều lắm. Ít nhất cô chỉ cần một cuộc điện thoại là giải quyết được bao nhiêu việc, còn chúng tôi dù có dốc sức làm bao nhiêu chuyện cũng chưa chắc kiếm nổi tiền của một cuộc điện thoại đó.”

Tiểu Mã vỗ tay tán thưởng: “Sâu sắc!”

Chu Tĩnh Như che miệng cười rộ lên.

Đến khu tắm suối nước nóng, sau khi Chu Tĩnh Như mua vé ở quầy lễ tân, cô mua cho mỗi người một chiếc quần bơi, hẹn gặp lại ở khu suối nước nóng, rồi đi về phía khu dành cho nữ. Hai người Diệp Thiếu Dương cầm chìa khóa vào khu dành cho nam. Họ loay hoay tìm phòng nửa ngày, vào đến nơi cũng không biết nên cởi đồ trước hay thế nào, chìa khóa cũng không biết dùng. Cuối cùng, họ phải đứng ngoài cửa phòng bên cạnh, quan sát người khác thực hiện xong một bộ quy trình mới bắt chước làm theo, suýt chút nữa bị người ta coi là kẻ biến thái nhìn trộm.

Thay xong quần bơi, đi qua mấy khúc quanh của lối đi, hai người đến một đại sảnh rất lớn, ở giữa có một bể bơi vô cùng hoành tráng.

Có lẽ do tới không đúng giờ nên trong bể không có mấy người, đều ở phía xa xa. Hơi nước mù mịt, mọi người đều ngâm mình dưới nước nên nam nữ nhìn không rõ.

Hai người xuống nước ngâm một lát, tìm được một vị trí vừa vặn để ngồi nửa người trên mặt nước. Đang ngâm mình thoải mái, đột nhiên thấy hai người phụ nữ từ phía xa đi tới.

Diệp Thiếu Dương sợ hãi định đứng dậy chạy ngay lập tức.

“Chạy mau, đây là bể tắm nữ!”

Tiểu Mã kéo anh lại, nói: “Gì vậy cha, đây là suối nước nóng, nam nữ tắm chung.”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn hai cô gái mặc đồ bơi xuống nước, cố ý liếc mắt sang phía đối diện, quả nhiên thấy có cả nam giới mới yên tâm trở lại bên cạnh Tiểu Mã. Anh nhìn hai cô gái, lẩm bẩm: “Cái chuyện nam nữ tắm chung một chỗ này, xem trên tivi thì thấy bình thường, tự mình trải nghiệm sao thấy kỳ cục thế không biết.”

Đề xuất Đô Thị: Thời Gian Chi Chủ
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN