Chương 69: Hoàng Mao quái
Thằng Mã đứng ngây ra tại chỗ, há hốc mồm, rồi cuống quýt tắt máy bơm, chạy tới bên ống dẫn nước nhìn vào. Diệp Thiếu Dương đã bị hút sâu vào trong hơn nửa mét, chỉ còn thấy hai cái chân, gã vội vàng hỏi: “Diệp Tử, cậu không sao chứ?”
Sự tình thì không có gì, chẳng qua là bị dọa một phen hú vía. Diệp Thiếu Dương dần định thần lại, nói: “Nhanh, kéo ta ra ngoài.”
Thằng Mã và lão Quách mỗi người ôm một chân, ra sức kéo ra. Lão Quách quay đầu cười với thằng Mã: “Cũng may cậu phản ứng nhanh, nếu không thì phải vào hố rác mà tìm nó, ta vừa mới nối đầu ống kia vào hố rác xong.”
Diệp Thiếu Dương cũng đang tự mình dùng sức bò ra ngoài. Bất chợt, mũi cậu ngửi thấy một mùi lạ, tập trung nhìn kỹ, ở phía đối diện cách chừng nửa mét có hai hạt châu màu xanh lục, lúc sáng lúc tối. Tim cậu thắt lại một cái, lập tức nhận ra đây chính là tà vật bên trong ao máu! Hai hạt châu xanh lục kia chính là đôi mắt của nó!
Hóa ra lúc nãy máy bơm bị trục trặc là do đã hút phải thứ này vào trong!
Bên trong ống tối đen như mực, không nhìn rõ hình dáng nó ra sao, chỉ thấy được hai con ngươi và nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của nó. Diệp Thiếu Dương đột nhiên căng thẳng, nếu ở bên ngoài, dù là Thi Vương cậu cũng dám liều mạng, nhưng trong không gian chật hẹp này, cánh tay còn không duỗi ra được, vạn nhất nó xông tới thì cực kỳ khó đối phó.
Khổ nỗi thằng Mã và lão Quách chẳng hay biết gì, vừa tán dóc vừa không nhanh không chậm kéo cậu ra. Diệp Thiếu Dương muốn nhắc bọn họ nhanh tay lên, nhưng lại sợ mở miệng sẽ đánh động đến gã đối diện, gấp đến độ mồ hôi đầm đìa trên trán. Đột nhiên, đối phương cử động, chậm rãi bò tới.
Mẹ kiếp! Diệp Thiếu Dương chửi thầm một câu, nếu mà chết ở cái nơi này thì đúng là sống vĩ đại mà chết thì uất ức. Cậu lập tức âm thầm cắn đầu ngón tay giữa, dùng máu vẽ một đạo Chưởng Tâm Lôi vào lòng bàn tay phải. Vừa mới vẽ xong, vật kia đột nhiên vồ tới.
Diệp Thiếu Dương khó nhọc vươn cánh tay ra, đánh một chưởng tới. Lòng bàn tay cậu đau nhói, cảm giác như bị vật gì đó sắc nhọn đâm vào, nhưng Chưởng Tâm Lôi cũng đã phát huy tác dụng, đánh bật đối phương ra xa.
“Nhanh, nhanh lên, kéo ta ra ngoài! Bên trong có thứ gì đó!” Diệp Thiếu Dương gào lên.
Thằng Mã và lão Quách giật mình, vội vàng dùng hết sức bình sinh lôi Diệp Thiếu Dương ra ngoài. Ngay sau đó, một bóng đen vọt ra, "tõm" một tiếng nhảy xuống ao máu.
“Thứ gì vậy?” Lão Quách kinh hãi hỏi.
Diệp Thiếu Dương thở dốc liên hồi, đi tới cạnh ống dẫn nước, đưa tay quẹt một nắm chất lỏng sền sệt trên đó, xoa xoa rồi ngửi một cái, biểu tình trở nên ngưng trọng: “Không phải cương thi, cũng chẳng phải thủy thi.”
Lão Quách nói: “Chẳng lẽ là yêu?”
“Không biết, loại khí tức này... ta chưa từng ngửi thấy bao giờ.” Diệp Thiếu Dương nhìn vũng máu, thầm nghĩ hèn gì cha của Nhuế Lãnh Ngọc cũng không dám xuống dưới, thứ này ngay cả mình cũng chưa từng thấy, e là khó đối phó.
Lão Quách trợn tròn mắt, kinh ngạc: “Ngay cả chú mày cũng chưa thấy qua, đây rốt cuộc là thứ quỷ gì?”
Có kinh nghiệm vừa rồi, biện pháp bơm nước coi như phá sản. Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một lát rồi quay sang hỏi lão Quách: “Huynh có mang vôi sống không?”
Lão Quách ngẩn ra: “Đúng là không mang thật, món này bình thường ít dùng, lại còn nặng trịch. Chú cần thì để ta đi lấy ngay.”
Lúc này Lưu Minh đứng bên ngoài chen vào một câu: “Các vị cần vôi sống sao? Có phải loại vôi thông thường không?” Thấy Diệp Thiếu Dương gật đầu, ông ta vội nói: “Tòa nhà dạy học của chúng tôi đang sơn sửa lại, vôi sống thiếu gì, để tôi đi lấy cho.”
“Được, lấy khoảng năm mươi cân.”
Lưu Minh đáp lời một tiếng, dẫn theo hai viên cảnh sát đi lấy vôi.
Thằng Mã thắc mắc: “Diệp Tử, chưa từng thấy cậu dùng vôi bao giờ, sao lần này lại dùng đến nó?”
“Vôi không có tác dụng với quỷ, đối với cương thi cũng chẳng thấm tháp gì, nhưng yêu thì sợ nhất là vôi.”
“Yêu?” Thằng Mã thấy da đầu tê rần, “Heo yêu hay thụ yêu gì đó sao? Hình như cậu chưa từng đụng độ với yêu thì phải, yêu lợi hại hơn quỷ và cương thi à?”
“Lợi hại hơn cương thi, ít nhất là thông minh hơn, thủ đoạn tấn công cũng đa dạng, tốc độ nhanh, rất khó đối phó.” Diệp Thiếu Dương trầm giọng nói.
Mười phút sau, ba người Lưu Minh vác một bao tải vôi đầy trở về. Diệp Thiếu Dương không cho bọn họ vào trong, đuổi cả thằng Mã ra ngoài, rồi cùng lão Quách khiêng bao vôi đến cạnh ao máu, đổ hết vào trong.
Vôi sống gặp nước lập tức sôi sùng sục, bốc lên từng luồng khói trắng nghi ngút.
Diệp Thiếu Dương rút đào mộc kiếm ra, đứng bên cạnh ao máu tĩnh tâm chờ đợi. Phía sau truyền đến giọng nói kinh ngạc của thằng Mã: “Diệp Tử, sao không dùng Thất Tinh Long Tuyền kiếm? Cái đó chẳng phải lợi hại hơn sao?”
Diệp Thiếu Dương liếc gã một cái: “Bảo kiếm không thể thường xuyên rút khỏi vỏ, bình thường phải súc linh, đến lúc mấu chốt mới phát huy được uy lực. Cậu cứ đứng yên đó đi, đừng nói nhảm nữa.”
Chưa đầy năm phút sau, tại một góc ao máu, những bọt khí bắt đầu nổi lên “ùng ục” liên tục. Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói với lão Quách: “Chuẩn bị đi, nó sắp lên rồi.”
Vừa dứt lời, chỉ nghe một tiếng “xoạt”, một vật đen thui nhảy vọt ra khỏi mặt nước, đáp xuống mép ao máu. Mọi người không khỏi kinh hãi, căng mắt nhìn kỹ.
Đó là một con vật có ngoại hình giống như khỉ, toàn thân mọc đầy lông vàng, dáng người không cao, rất gầy, kích thước xấp xỉ một thiếu niên mười mấy tuổi. Hai tay nó dài ngoằng, mỗi bàn tay chỉ có bốn ngón, giữa các ngón có màng da nối lại giống như chân vịt. Khuôn mặt nó đỏ bừng, không có lông, hai con mắt cá chết lồi hẳn ra ngoài hốc mắt, phát ra tia sáng xanh lục leo lét.
Đáng sợ nhất là cái miệng của nó, rất giống mõm cá sấu, hai hàng răng nanh sắc nhọn đan xen lộ ra ngoài. Một thứ dịch nhờn màu đen xám dính giữa kẽ răng, thỉnh thoảng lại nhỏ xuống ròng ròng.
Thứ này vừa lên bờ liền nhảy choi choi tại chỗ, rũ nước trên người, có vẻ như muốn làm sạch lớp nước vôi bám trên lông.
“Cái... cái quái vật gì thế này!” Tạ Vũ Tinh khẽ thốt lên. Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, tuy đều đứng ngoài cửa nhưng vẫn theo bản năng lùi lại mấy bước, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh hãi.
Trong lòng Diệp Thiếu Dương cũng nảy ra ý nghĩ giống như Tạ Vũ Tinh: Thứ này nhìn qua thì là yêu, nhưng rốt cuộc là loại yêu gì? Cậu nhanh chóng lục lại ký ức về các điển tịch trên Mao Sơn, dường như trong sách cũng không hề đề cập đến loại yêu quái có hình thù như thế này.
Mẹ kiếp, mặc kệ nó, dù sao cũng là yêu vật, đánh trước rồi tính!
Diệp Thiếu Dương lẩm nhẩm chú văn, kích hoạt mạng lưới chỉ đỏ chu sa. Trong nháy mắt, vô số tia hồng quang bắn ra, kết thành một tấm lưới lớn trên không trung, chụp thẳng về phía con quái lông vàng.
Phản ứng của con quái rất nhanh, biết có nguy hiểm, nó đột ngột nhảy vọt lên định phá vây. Nó cư nhiên húc đứt mười mấy sợi chỉ chu sa, nhưng bản thân cũng bị đánh bật trở lại, một chân giẫm lên lớp gạo nếp trải quanh mép ao. Ngay lập tức, một luồng khói đen bốc lên, tiếng xèo xèo vang lên không ngớt, mùi hôi thối nồng nặc của thịt cháy lan tỏa trong không gian chật hẹp.
Lưới máu từ mực tàu từ trên trời giáng xuống, bao trọn lấy con quái lông vàng. Diệp Thiếu Dương hai tay bắt quyết, pháp ấn liên tục biến hóa, điều khiển lưới máu thắt chặt lại. Sợi dây lún sâu vào lớp da của con quái, khiến máu đen không ngừng chảy ra, bốc mùi tanh tưởi nồng nặc.
“Tam Thanh sắc lệnh, Địa Hỏa giáng lâm! Cấp cấp như luật lệnh!”
Diệp Thiếu Dương vung tay, ném ra một đạo Địa Hỏa Phù rơi ngay dưới chân con quái, mồi lửa đốt cháy lớp hùng hoàng và rượu gạo đã chuẩn bị sẵn. Ngọn lửa lớn bùng lên bao trùm lấy con quái vật. Nó điên cuồng giãy giụa nhưng không cách nào thoát khỏi sự trói buộc của lưới mực tàu, cái mõm cá sấu há hốc, phát ra từng hồi gầm rú thê lương, rùng rợn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]