Chương 752: Quỷ trích thủ lĩnh
Quỷ không giống với người, dù tứ chi lìa xa, ruột gan đứt đoạn bụng dạ thối rữa cũng sẽ không chết. Nhưng cái đầu thì khác, toàn bộ tu vi và lệ khí của một con quỷ đều tập trung ở đó. Đầu là nơi ngụ trị của Thiên hồn trong tam hồn, bởi vậy phương pháp giết quỷ đơn giản nhất chính là đâm thủng Quỷ Môn, hóa giải quỷ khí.
Những con quỷ có gan tự bứt đầu mình ra đều là hạng lệ khí sâu nặng, cực kỳ khó siêu độ. Khi đầu lìa khỏi cổ, lệ khí thoát ra ngoài khiến quỷ lực tăng vọt trong thời gian ngắn. Tuy nhiên, cái giá phải trả là tu vi bị tán phát, nếu bứt đầu quá lâu, dù có gắn lại được thì một phần tu vi cũng vĩnh viễn không thể thu hồi.
Vì vậy, khi Diệp Thiếu Dương nhìn thấy cảnh tượng này, hắn biết đám quỷ đang muốn liều mạng với mình, hay nói cách khác, Lương Đạo Sinh đang muốn dốc toàn lực một phen sinh tử.
“Này, ném cho tôi ít pháp khí đi!” Diệp Thiếu Dương hướng ra bên ngoài hét lớn. Thanh Long Yển Nguyệt Đao tuy tốt nhưng lại quá cồng kềnh, cần không gian để múa động mới phát huy được uy lực, mà trong tình cảnh bị vây khốn thế này, đại đao căn bản không xoay xở nổi.
Kể từ khi Vạn Quỷ Phệ Hồn Trận hình thành, quỷ khí phát tán ra ngoài tạo thành một tầng kết giới đáng sợ. Nhuế Lãnh Ngọc dù rất muốn vào giúp Diệp Thiếu Dương nhưng nhất thời không cách nào phá vỡ kết giới, chỉ có thể đứng ngoài lo sốt vó.
Đột nhiên nghe tiếng gọi của hắn, cô không chút do dự tháo túi đeo vai ném thẳng vào trong trận địa Bách Quỷ.
Diệp Thiếu Dương thấy cái túi bay vào, vội vàng nhảy lên bắt lấy. Hắn thò tay vào mò mẫm, chạm phải một vật mềm nhũn, cúi đầu nhìn lại thì là một bao khăn giấy. Hắn mò tiếp, lần này thì kinh hãi tột độ, thế mà lại là băng vệ sinh! Hắn vội vàng nhét ngược trở lại, tức tối gào lên: “Đại tỷ, cô đưa nhầm túi rồi à!”
Nhuế Lãnh Ngọc sực nhớ ra đồ đạc trong túi mình, mặt hơi đỏ lên, vội nói: “Anh thò xuống đáy ấy, có đậu đồng!”
Diệp Thiếu Dương đưa tay xuống đáy túi, cuối cùng cũng mò được một xấp dày đậu đồng. Đậu đồng là loại pháp khí cơ bản nhất trong giới pháp thuật, môn phái nào cũng dùng. Dùng nó để giết đám lệ quỷ này thì không đủ, nhưng dùng để gây nhiễu loạn thì lại rất tốt.
Diệp Thiếu Dương bốc liên tiếp bốn nắm đậu đồng, lần lượt rải về bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Đậu rơi vào vũng máu, lập tức thiêu cháy đám máu đen xung quanh thành khói trắng.
Lúc này, đám lệ quỷ tay xách đầu đã áp sát, chúng giẫm lên đậu đồng lao về phía Diệp Thiếu Dương. Với tu vi của chúng, đậu đồng không gây ra sát thương quá lớn, chúng cắn răng chịu đựng mà bước qua.
“Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! Thiên bẩm thần uy, Tát Đậu Thành Binh!”
Một tiếng chú ngữ vang lên, vô số hạt đậu đồng nổ tung. Tuy linh lực ẩn chứa không nhiều nhưng thắng ở số lượng, trong phút chốc linh lực phun trào trực tiếp đánh tan hàng lệ quỷ đầu tiên. Quỷ khí chưa kịp tan đi lại trở thành vật cản, khiến đám lệ quỷ phía sau bị khựng lại một chút, trận pháp nhất thời trở nên hỗn loạn.
Diệp Thiếu Dương vốn không trông chờ đậu đồng có thể giết quỷ, cái hắn cần chính là một chữ “loạn”. Hắn hít sâu một hơi, cắn đầu ngón tay dùng máu vẽ bùa lên chuôi đao, vận chuyển cương khí rồi vung đao chém về phía lớp lệ quỷ trước mặt. Một đao hạ xuống, mười mấy con quỷ tan thành mây khói.
Ngay sau đó, hắn thừa cơ xông thẳng vào giữa trận, đại sát tứ phương, mang theo uy thế mãnh liệt như Quan Vân Trường xông pha trận mạc.
“Hử?” Bên ngoài trận pháp truyền đến tiếng gầm đầy nghi hoặc của Lương Đạo Sinh, lão tiếp tục lầm rầm niệm chú.
Diệp Thiếu Dương không rõ lão đang đọc cái gì, cũng chẳng buồn quan tâm, tiếp tục vung đao giết quỷ. Vài giây sau, hắn cảm thấy đám lệ quỷ xung quanh bắt đầu rút lui, trong lòng thầm kinh ngạc, không biết lão già này lại giở trò quỷ gì?
Không đợi hắn kịp phản ứng, đám quỷ vừa rút đi đồng loạt rít lên một tiếng chói tai, chúng vung tay ném cái đầu đang cầm về phía hắn. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất.
Sau khi ném đầu đi, thân hình của những con quỷ này đều hóa thành làn khói nhẹ, chui tọt vào trong chính cái đầu của mình.
Đây là loại Vu thuật gì? Diệp Thiếu Dương hoàn toàn sững sờ. Nhưng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, vô số cái đầu quỷ từ bốn phương tám hướng lao tới, dày đặc không một kẽ hở, mỗi cái đầu đều mang theo quỷ lực đáng sợ đến cực điểm.
Mẹ kiếp, liều mạng thôi!
Diệp Thiếu Dương tiến lên một bước, vung đại đao chém mạnh về phía lớp đầu quỷ trước mặt. Cương khí trong người bùng nổ, rót thẳng vào chuôi đao, kích phát hoàn toàn linh tính của trường đao. Trên lưỡi đao rực lên một lớp hồng quang như lửa, va chạm kịch liệt với đám đầu quỷ.
“Oanh” một tiếng rung trời.
Ngay cả Nhuế Lãnh Ngọc và Tứ Bảo ở ngoài trận cũng cảm nhận được dư chấn kinh hồn.
“Thiếu Dương, anh sao rồi!” Nhuế Lãnh Ngọc lại thử phá phong ấn một lần nữa nhưng vẫn không thành công, sốt ruột hỏi lớn.
Diệp Thiếu Dương rất muốn trả lời cô, nhưng trong miệng hắn lúc này toàn là máu. Cú va chạm với quỷ lực vừa rồi khiến hắn cảm giác như bị một chiếc xe tải tông trúng, khí huyết trong người cuộn trào, trường đao suýt chút nữa tuột khỏi tay, hắn phải gồng hết sức mới nắm chắc được.
Lúc này nếu có vài tờ linh phù để thi triển thuật pháp thì mới mong hòa hoãn được đôi chút.
Cảm nhận được một đợt quỷ khí dao động từ phía sau, Diệp Thiếu Dương biết đám đầu quỷ quái đản kia lại bay tới. Hắn đành nghiến răng nhấc đao xoay người nghênh địch, nhưng vừa nhìn lại, hắn lập tức chết lặng: Vô số cái đầu quỷ đã tổ hợp lại với nhau, ghép thành một cái đầu quỷ xanh lè, nanh dài khổng lồ. Nó há cái miệng rộng hoác, đỏ lòm, lao đến cắn hắn.
Cái quái gì thế này, Vu thuật mà còn có cả chức năng lắp ghép sao?
Không quản được nhiều như vậy, Diệp Thiếu Dương vung đao chém tới, nhưng nhát đao chỉ để lại một vết thương trên gò má quỷ thủ. Máu quỷ chảy ra ròng ròng, hàm dưới của nó khép lại, ngoạm chặt lấy nửa thân trên của hắn.
Từng luồng quỷ khí âm hàn điên cuồng chui vào mũi miệng Diệp Thiếu Dương.
“Thiếu Dương!” Nhuế Lãnh Ngọc thấy cảnh đó thì không màng tất cả, vung Toái Hồn Trượng dốc toàn lực nện vào kết giới.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Thiếu Dương cắn mạnh vào đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi vào miệng quỷ thủ. Cái đầu khổng lồ run bắn lên, gầm rú một tiếng, nhưng nó không hề nhả ra mà trái lại còn phun hàn khí nhanh hơn.
Luồng quỷ khí âm hàn xộc thẳng vào ba đại linh huyệt trong người Diệp Thiếu Dương. Quỷ thủ chuyển từ phun sang hút, khiến tam hồn của hắn lập tức chao đảo, có cảm giác như sắp bị kéo lìa khỏi xác.
Diệp Thiếu Dương kinh hãi, vội vàng vận khí chống lại, trong đầu xoay chuyển tìm đối sách: Trong tay tuy có thần khí đại đao, nhưng hiện giờ cả người bị khống chế, căn bản không thể vung đao, phải tìm cách khác mới được...
Chợt thấy áp lực giảm bớt, cái đầu quỷ khổng lồ trước mắt biến thành làn khói đen, từ khoang miệng chui tọt vào trong cơ thể hắn. Nó chia làm ba luồng, lần lượt chui vào đỉnh đầu và hai vai hắn, cắn chặt Thiên, Địa, Mệnh tam hồn không buông, ra sức lôi kéo ra ngoài...
“Đây chính là tinh túy của Quỷ Trận, Bách Quỷ Phệ Hồn Tâm, cho dù ngươi có là Thiên sư Đạo môn thì tam hồn cũng khó mà giữ được!”
Giọng nói âm hiểm của Lương Đạo Sinh lọt vào tai Diệp Thiếu Dương.
Tam hồn bị cắn xé, Diệp Thiếu Dương không trụ vững được nữa, ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy dữ dội. Chiêu Bách Quỷ Phệ Hồn này quả thực đáng sợ, hơn nữa trong quỷ khí còn ẩn chứa một loại cổ độc, thế mà lại có thể lờ đi sự áp chế của máu Thiên sư...
Trận pháp cuối cùng của Lương Đạo Sinh quả nhiên không thể xem thường!
Nhưng giờ không phải lúc để tán thưởng kẻ thù, Diệp Thiếu Dương tập trung toàn bộ cương khí vào ba linh huyệt để đối kháng với quỷ khí. Thế nhưng việc này cũng chỉ cầm cự được đôi chút, cứ đà này thì chẳng bao lâu nữa, tam hồn của hắn sẽ bị lôi ra khỏi xác, lúc đó dù Tam Thanh có hạ phàm cũng vô phương cứu chữa.
Để chống lại cơn đau thấu xương, hai tay Diệp Thiếu Dương theo bản năng bấu chặt lấy hai tảng đá. Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hắn bật ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Lương Đạo Sinh.
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa