Chương 782: Bắt quỷ Liên Minh

“Được rồi... Ta có trách gì muội đâu.” Diệp Thiếu Dương dỗ dành nàng như dỗ trẻ con.

Lúc này Quả Cam mới nhe răng cười, lại ôm chặt lấy Diệp Thiếu Dương, vùi đầu vào ngực hắn: “Lão đại, lâu như vậy huynh cũng không gọi muội, người ta nhớ huynh muốn chết...”

“Ta... nam nữ hữu biệt, muội buông ra trước đã!”

“Huynh là chủ nhân của muội mà, sợ cái gì chứ.” Biểu cảm của Quả Cam rất kỳ quái.

Diệp Thiếu Dương biết nàng đối với mình không có tình cảm nam nữ, chỉ có sự tin tưởng và thân thiết tuyệt đối giữa chủ nhân và yêu hầu. Nhưng dù sao nàng cũng là một mỹ nữ, một mỹ nữ chỉ quấn mỗi khăn tắm cứ đòi rúc vào lòng mình, hắn cũng không phải là thánh nhân mà chịu đựng được.

Ngay khi Diệp Thiếu Dương đang định đẩy nàng ra, từ dưới khe cửa có hai bóng người lách vào: Dưa Dưa và Lâm Tam Sinh. Vừa nhìn thấy Diệp Thiếu Dương đang ôm một mỹ nữ tóc vàng trong lòng, cả hai đều đờ người ra kinh ngạc.

“Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.” Lâm Tam Sinh lấy tay che mặt, xoay người đi chỗ khác.

Dưa Dưa thì cười hì hì với Diệp Thiếu Dương: “Lão đại, thật không ngờ nha... Hắc hắc, huynh cứ việc bận đi, tụi đệ không thấy gì hết, không thấy gì hết...”

“Dưa Dưa!” Quả Cam từ trong lòng Diệp Thiếu Dương đứng dậy, quát khẽ một tiếng.

“Lão tam!” Dưa Dưa ngẩn ra, lúc này mới nhận ra là Quả Cam. Vẻ mặt hắn lập tức thay đổi, chống nạnh nói: “Muội phải gọi ta là nhị ca!”

Quả Cam tiến tới, vỗ vỗ vào cái đầu tròn vo của nó: “Biết rồi, ừm, lão nhị.”

Dưa Dưa tức đến suýt nghẹn thở.

“Đừng quậy nữa.” Diệp Thiếu Dương chỉnh đốn trang phục, nói với Quả Cam: “Muội mang muối tinh tới rồi à?”

Quả Cam gật đầu.

Diệp Thiếu Dương bảo Dưa Dưa đi gọi Tứ Bảo qua, vốn dĩ định gọi cả Nhuế Lãnh Ngọc nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của Quả Cam, hắn đành nhịn xuống.

Lâm Tam Sinh không dám nhìn thẳng vào cô nàng ăn mặc hở hang này, liền cùng Dưa Dưa đi ra ngoài.

Quả Cam vào phòng vệ sinh mang quần áo của mình ra, vứt lên giường. Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn qua, trên cùng là một bộ nội y ren màu đỏ rực rỡ đến lóa mắt. Nghĩ đến việc trên người nàng lúc này chỉ có mỗi chiếc áo choàng tắm...

“Cái đó, trong phòng tắm có áo choàng tắm, muội đi thay đi.” Diệp Thiếu Dương xua tay, gạt bỏ những ý nghĩ tà ác trong đầu. Cư nhiên lại nảy sinh tà niệm với yêu hầu của mình, tuy là tình thế bắt buộc nhưng chỉ một tia ý nghĩ đó thôi cũng khiến hắn cảm thấy thật mất mặt.

Quả Cam không vui nói: “Sợ cái gì chứ, huynh đâu phải người ngoài.”

“Ta thì không sợ, nhưng lát nữa Tứ Bảo bọn họ qua đây thì bất tiện lắm.” Diệp Thiếu Dương cạn lời.

Quả Cam nghĩ lại thấy cũng đúng, thế là vào phòng tắm mặc áo choàng tắm tử tế rồi quay lại phòng ngủ. Nàng lấy từ trong đống quần áo ra một hộp trang điểm nhỏ, mở ra, bên trong đầy ắp những hạt bột trắng mịn, lấp lánh ánh bạc dưới ánh đèn.

Đây là... muối tinh?

“Chỉ bấy nhiêu thôi mà đối phó được mấy chục con Đồng Giáp thi sao?” Diệp Thiếu Dương cảm thấy khó tin.

Quả Cam nói: “Một trăm hay hai trăm con cũng đủ. Huynh đừng thấy nó ít, muối tinh này là tinh hoa tự nhiên của muối biển cô đặc lại, nồng độ của một viên muối tinh có thể bằng mấy chục lần muối ăn thông thường.”

“Thật hay giả vậy?” Diệp Thiếu Dương không nhịn được, đưa tay chấm mấy hạt rồi bỏ vào miệng.

“Lão đại đừng!” Quả Cam muốn ngăn cản nhưng đã muộn.

Một vị mặn chát đến cực điểm lan tỏa từ đầu lưỡi, Diệp Thiếu Dương rú lên một tiếng quái dị, lao thẳng vào phòng vệ sinh. Sau khi súc miệng ba lần mà vị mặn trong miệng vẫn khiến hắn phát điên, chẳng còn cách nào khác, hắn đành bật vòi hoa sen, dùng vòi xịt thẳng vào miệng suốt mấy phút đồng hồ, nhưng cái vị mặn ấy vẫn cứ vương vấn mãi.

Từ phòng vệ sinh đi ra, Diệp Thiếu Dương cảm thấy đầu óc quay cuồng, cả người lả đi. Quả Cam đứng bên cạnh cười không ngớt.

Đúng lúc này Tứ Bảo đẩy cửa bước vào, tay bưng một hộp cơm đặt lên tủ đầu giường: “Tôi vừa gọi đồ ăn ngoài, lại đây ăn chung đi.”

“Món gì vậy?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

“Sườn muối tiêu.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe thấy chữ “muối” đã “oẹ” một tiếng, suýt thì nôn sạch.

“Muối tinh này phải dùng thế nào?” Tứ Bảo cầm hộp muối tinh lên hỏi.

“Phải pha với nước. Với Đồng Giáp thi thông thường, ước chừng chỉ cần dùng nước muối này phun lên là lớp giáp đồng sẽ bị ăn mòn. Nhưng với Đồng Giáp Thi Vương thì chắc chắn không được, có lẽ phải ngâm nó trong nước muối một lúc.” Diệp Thiếu Dương nói.

Tứ Bảo bĩu môi: “Ông nói thừa, nếu chúng ta bắt được nó thì cần gì phải ngâm nước muối nữa?”

“Nghe ta nói hết đã.” Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, “Chúng ta có thể mai phục, ví dụ như chuẩn bị một cái lu nước lớn, đặt ở nơi mà nó bắt buộc phải đi qua trong cổ mộ, sau đó dẫn dụ Đồng Giáp Thi Vương tới đó...”

Ý tưởng này nhận được sự tán thành của mọi người.

“Đến lúc đó để tôi chọn địa điểm. Tôi đã ở trong cổ mộ mấy trăm năm, không nơi nào là không thuộc.” Lâm Tam Sinh lên tiếng.

“Vậy còn những con Đồng Giáp thi khác thì dùng nước muối thế nào?” Tứ Bảo hỏi, “Chẳng lẽ bưng chậu nước đuổi theo tạt vào tụi nó?”

Câu hỏi này đúng là một vấn đề... Mọi người đều trầm tư suy nghĩ. Cuối cùng, Dưa Dưa vỗ bốp vào đầu một cái: “Đệ có cách rồi! Dùng súng phun nước! Chúng ta mua mấy cây súng phun nước, mỗi người một cây, sau đó cứ nhắm vào Đồng Giáp thi mà xịt, ha ha ha, nghĩ thôi đã thấy ngầu rồi!”

Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo nhìn nhau.

“Tôi thấy cách này được đấy.” Tứ Bảo nói, “Rất thực tế.”

Diệp Thiếu Dương vỗ đùi: “Cứ quyết định thế đi!”

Sau khi thảo luận xong phương án cụ thể, mọi người giải tán. Ngay cả Dưa Dưa cũng cố ý nháy mắt với Diệp Thiếu Dương một cái rồi đi sang phòng Tứ Bảo ngủ.

Diệp Thiếu Dương đi đóng cửa, quay lại phòng ngủ thì thấy Quả Cam đã chui vào trong chăn, quần áo cũng đã cởi sạch, để lộ đôi vai trần bên ngoài. Nàng đang cầm Âm Dương Kính của hắn làm gương trang điểm, soi tới soi lui khuôn mặt xinh đẹp của mình.

Nàng là yêu hầu, đã dâng hiến Hồn Tinh cho Diệp Thiếu Dương, cho nên pháp khí của hắn không hề gây tổn thương cho nàng.

Diệp Thiếu Dương đứng bên giường, chống nạnh nhìn nàng, sau đó gãi đầu nói: “Muội định ngủ ở đây thật à?”

“Nếu không thì ngủ đâu?” Quả Cam lý lẽ hùng hồn, “Lão đại, nếu huynh không muốn ngủ cùng muội thì chẳng phải vẫn còn một cái giường kia sao? Muội là yêu tinh của huynh mà, huynh đừng có câu nệ như vậy được không?”

Diệp Thiếu Dương rất muốn nói với nàng rằng: Nếu muội hiện nguyên hình thì còn đỡ, chứ cái kiểu mơn mởn thế này... ngủ bên cạnh muội mà không nảy sinh ý nghĩ bậy bạ thì khó lắm. Ta tuy là Thiên sư nhưng cũng là đàn ông, lại còn đang là chàng trai mới biết yêu nữa chứ...

Bất lực lắc đầu, Diệp Thiếu Dương thu dọn vài món đồ đơn giản, để nàng tự ngủ rồi đi ra ngoài, gõ cửa phòng Tứ Bảo.

Tứ Bảo vừa thấy hắn là hiểu ngay, chỉ chỉ sang phòng bên cạnh: “Ông gõ nhầm cửa rồi, Lãnh Ngọc ở phòng kế bên kìa.”

“Hòa thượng lắm mồm là phải xuống địa ngục đấy.” Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, đẩy cửa bước vào. Thấy Dưa Dưa chiếm hết một cái giường lớn, hắn liền đẩy nó ra rồi nằm xuống. Nhìn quanh một lượt, hắn hỏi: “Cái gã thư sinh quỷ đâu rồi?”

Tứ Bảo chỉ chỉ lên trần nhà. Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lên, thấy một bóng người dài ngoằng đang dán chặt trên trần, tóc tai rũ xuống, khuôn mặt ở giữa còn đang nhe răng cười âm hiểm với mình.

Hắn sợ tới mức bật dậy như lò xo: “Ngươi... ngươi làm cái gì vậy, muốn hù chết người ta à!”

Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Sinh Si Ma
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN