Chương 796: Định Hồn miêu

“Còn một con nữa!”

Tứ Bảo vừa nhắc nhở mọi người giữ cảnh giác xong, không lâu sau, lại có một con lao thẳng tới trước mặt. Mấy người cứ theo cách cũ mà làm, đánh gục nó xuống đất.

Ba con Đồng Giáp Thi nằm dưới đất vặn vẹo tới lui, lớp giáp đồng trên người cọ xát vào nhau kêu ken két, ngay cả Diệp Thiếu Dương nhìn thấy cũng không nhịn được bật cười.

“Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Đồng Giáp Thi hung hãn như vậy mà chỉ cần chút nước muối tinh là đã nằm đo ván.” Diệp Thiếu Dương nghĩ bụng chủ ý này là do Thanh Vân Tử nghĩ ra, thầm cảm thán gừng càng già càng cay, quả nhiên bắt quỷ hàng yêu không thể chỉ dùng sức mạnh.

“Này này, lại đây, cắn ta đi.” Tứ Bảo đưa một chân đến trước mặt Đồng Giáp Thi, đợi nó vừa há miệng liền lập tức rút về, chơi đùa không biết chán.

Nhuế Lãnh Ngọc bước tới, không chút khách khí rút kiếm đâm thẳng vào đỉnh đầu một con Đồng Giáp Thi, dùng sức ngoáy mạnh. Sau khi kết liễu nó, cô lần lượt giết chết hai con còn lại, rồi lườm Diệp Thiếu Dương một cái, lạnh lùng nói: “Các anh đến đây để làm việc chính hay là để làm trò khỉ?”

Diệp Thiếu Dương đang nhếch miệng cười, nghe vậy liền ngượng ngùng im bặt, lấy tấm bản đồ Lâm Tam Sinh vẽ ra, trải rộng rồi hỏi anh ta hiện đang ở vị trí nào.

Lâm Tam Sinh chỉ tay vào một vị trí trên đó.

Diệp Thiếu Dương quan sát một lúc, phát hiện từ đây đi vào là một đường hầm mộ rất dài, sau đó đi qua một không gian lớn, đường sá quanh co lòng vòng, nhìn chung vẫn còn một khoảng cách nữa mới tới chủ mộ thất.

“Bên trong có rất nhiều cơ quan mật thất, chúng ta cứ tiến vào, đến chỗ nào tôi sẽ giải thích trước chỗ đó.”

“Chúng ta cứ thế đi vào, liệu có làm kinh động Đồng Giáp Thi Vương không?”

“Tạm thời thì không, chiếc quan tài đó là thi ổ, nó muốn tu luyện thì chắc chắn phải nằm sâu trong quan tài ngủ say. Khoảng cách xa thế này, nó căn bản không phát hiện được, khi nào sắp tiếp cận thì mới cần chú ý.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, nhìn quanh một lượt rồi nói: “Sắp chính thức bắt đầu rồi, vào trong đừng có đùa giỡn nữa, mọi người phải hết sức cẩn thận. Tuy chúng ta có súng phun nước, nhưng bên trong ánh sáng tối tăm lại chật hẹp, Đồng Giáp Thi sức mạnh vô song, một khi bị nó túm được là coi như xong đời.”

Mọi người gật đầu, lấy đèn đeo đầu ra đội lên, để Lâm Tam Sinh dẫn đường phía trước, Tứ Bảo theo sau, tiếp đến là Nhuế Lãnh Ngọc, Qua Qua và Tiểu Mã, Diệp Thiếu Dương đi đoạn hậu, tiến vào cổ mộ.

“Cảm giác mình cứ như biến thành Tiểu Ca vậy.” Tiểu Mã đắc ý vô cùng, kết quả bị Tứ Bảo tạt cho một gáo nước lạnh:

“Dẹp đi! Với cái thân hình này, cậu đích thị là Vương béo thì có!”

Tiểu Mã không tìm được lời nào để phản bác, lập tức xìu xuống.

Nhờ ánh đèn đeo đầu, có thể thấy phía trước là một đường hầm mộ hơi dốc, rẽ ngoặt ở đoạn cách đó hơn mười mét. Mọi người không vội vã, chậm rãi tiến bước, nhìn ngó xung quanh thì thấy cứ cách hơn mười mét, hai bên tường lại có một hốc đá rộng chừng mười mét vuông, bên trong trống rỗng.

Lâm Tam Sinh giải thích, những chỗ này trước kia dùng để đóng quân, sau này bị Quách tướng quân dọn dẹp sạch sẽ nên không còn tác dụng gì.

Tứ Bảo mang tâm thế săn tìm kho báu, ban đầu còn lần lượt kiểm tra từng hốc, nhưng sau đó thấy chẳng có gì nên cũng mất hứng, bèn tăng tốc độ. Đi thêm vài chục mét, phía trước rẽ một khúc quanh, tiến vào một gian mộ thất có trần vòm.

Trên bốn bức tường điêu khắc rất nhiều phù điêu, nội dung không ngoại lệ đều là cảnh chiến trận.

“Đây là do Thái Tổ hoàng đế năm xưa sai người khắc.” Lâm Tam Sinh giải thích một câu rồi đi về phía đối diện, nơi có một cánh cửa đá chặn lối đi.

Diệp Thiếu Dương bước tới xem xét, giữa cửa đá khảm hai phiến đá hình la bàn, trên đó khắc các ký hiệu Bát Quái dày đặc như tinh tú.

“Đây là tầng cơ quan thứ nhất, hai phiến đá đều có thể xoay chuyển, chỉ khi xoay đến vị trí định sẵn cửa đá mới mở ra. Đây là do Quách tướng quân năm xưa mời Quốc sư bố trí để đề phòng binh lính đóng quân xông vào cổ mộ. Còn cách phá giải thế nào... tôi không biết, Diệp Thiên sư trông cậy vào ngài.”

“Quốc sư của các anh là đạo sĩ sao?”

“Đạo sĩ phái Chung Nam Sơn, danh tiếng không lẫy lừng nhưng đạo pháp cực cao, đặc biệt am hiểu bí thuật Dịch Kinh.”

Diệp Thiếu Dương mỉm cười, tiến lên quan sát một lát rồi nói: “Đây là một bản đồ cơ quan Càn Khôn, quả thực được suy diễn dựa theo Bát Quái và Ngũ Hành tương khắc. Nhìn thì có vẻ thâm sâu, nhưng chỉ cần nắm được quy luật bên trong thì phá giải không khó, bởi quy luật Ngũ Hành tương sinh là bất biến.”

Lâm Tam Sinh cau mày: “Chắc không dễ dàng thế đâu, Diệp Thiên sư hãy xem kỹ lại, nếu xoay sai một chút, cơ quan mai phục trong mộ thất này mà kích hoạt thì hậu quả khôn lường.”

“Nếu dùng Hậu Thiên Bát Quái để suy luận thì có ba khả năng, nhưng xin lỗi nhé, đối với Tiên Thiên Bát Quái mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ như ăn kẹo thôi.”

Nói đoạn, hắn tiến lên, mỗi tay giữ một phiến đá, đồng thời xoay theo hai hướng ngược nhau, bên trong lập tức phát ra tiếng “rầm rầm” của cơ quan đang vận hành.

Tay phải Diệp Thiếu Dương dừng trước, sau đó tay trái xoay thêm hai nấc, rồi lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn. Vài giây sau, chỉ nghe từ bên trong cửa đá phát ra một tiếng “két”, cánh cửa từ từ mở ra phía ngoài.

Mọi người lập tức giơ súng phun nước lên.

Một luồng khí tức âm lãnh từ bên trong phả ra.

Tiểu Mã vừa định bước vào, Diệp Thiếu Dương đã kéo cậu ta lại, khịt khịt mũi nói: “Mùi này không đúng, trong cổ mộ sao lại có mùi máu tanh? Hơn nữa... còn lẫn cả quỷ khí? Chẳng lẽ ở đây ngoài cương thi ra còn có lệ quỷ sao?”

Lâm Tam Sinh nói: “Quỷ thì có, ở chính sảnh của mộ chủ có bốn con Thủ Linh Đồng hộ vệ, đều là Quỷ Thi mấy trăm năm.”

Diệp Thiếu Dương vẫn lắc đầu: “Không đúng, mùi này... không phải Quỷ Thi, mịa nó, đến tôi cũng không biết đây là cái gì, thật kỳ quái.”

Tứ Bảo và Nhuế Lãnh Ngọc cũng cảm nhận được luồng khí mà Diệp Thiếu Dương nói, nhưng khả năng cảm ứng của họ còn kém một bậc, ngay cả Diệp Thiếu Dương cũng không nói chính xác được là gì thì họ càng không biết.

Lâm Tam Sinh vốn định vào trước dò đường nhưng Diệp Thiếu Dương không đồng ý. Anh ta dù sao cũng là quỷ, trên người có quỷ khí tỏa ra, dễ bị cương thi phát giác, chưa nói đến kẻ có hơi thở thần bí kỳ quái kia. Cứ đi từng bước thăm dò từng bước cho chắc, tránh làm kinh động toàn bộ đám Đồng Giáp Thi, nếu chúng tràn ra như ong vỡ tổ thì thực sự rất đáng sợ.

Mọi người nối đuôi nhau đi qua cửa đá, ánh đèn soi vào thấy một hành lang dài dằng dặc, âm lãnh và chật hẹp. Tường đá nhẵn nhụi được xây từ những phiến đá khổng lồ, hai bên không còn hốc đá nào nữa, nhìn vào mang lại cảm giác vô cùng áp lực.

“Đây là Hồi Hồn Đạo, là nơi người chết sau khi hạ táng sẽ hồn về thăng thiên.” Tứ Bảo nhìn quanh rồi nói.

Đi được vài bước, Diệp Thiếu Dương đột nhiên thấp giọng quát: “Đứng lại! Ở đây có người!”

Mọi người đều dừng lại, nghi hoặc nhìn về phía hắn.

“Người?” Tiểu Mã kinh hãi hỏi.

“Quỷ, hoặc thứ gì khác, tóm lại là có thứ gì đó đang tồn tại. Các cậu đừng có nhìn ngó lung tung, ngay cả tôi cũng không nhìn thấy, chỉ là cảm giác được...” Diệp Thiếu Dương vừa nói vừa định mở Thiên Nhãn thì phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng kêu quái dị.

Giống như tiếng kêu của loài vật nào đó nhưng u ám đến mức khó tả. Mọi người lập tức quay đầu nhìn về phía trước:

Một con mèo đen đang giẫm lên phiến đá, lặng lẽ tiến tới.

Trong cổ mộ có quỷ hay cương thi thì không lạ, nhưng sâu dưới lòng đất hàng trăm mét thế này lại có một con mèo? Cảm giác này quỷ dị không sao tả xiết.

Đề xuất Voz: Cú Ngã - khởi đầu hay kết thúc
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN