Chương 810: Kim Quan ngân quách
Dọc theo tường bày biện rất nhiều hũ sành và bình hoa bằng sứ, còn có một số vật dụng được đúc bằng đồng xanh.
Hai người không tìm thấy gạch mộ, vì vậy đành chuyển mấy thứ này về chính điện. Một lát sau, Tiểu Mã và Tứ Bảo quay lại, mỗi người ôm theo mười mấy viên gạch mộ.
“Bên phía phụ điện có một hầm ngầm,” Tứ Bảo vừa gặp mặt đã nói ngay, “Chắc là do địa chấn tạo ra vết nứt. Tụi tôi tìm thấy gạch ở những chỗ sụp đổ hai bên, bên dưới có tiếng nước chảy, không biết là dẫn đi đâu.”
Diệp Thiếu Dương nghe vậy thì vô cùng kinh ngạc. Cả nhóm bàn bạc, sau khi giải quyết xong Thi Vương, nhất định phải xuống dưới đó xem thử một chuyến.
Phân công xong xuôi, Tiểu Mã lấy Toái Hồn Trượng ra làm đòn bẩy, Tứ Bảo và Diệp Thiếu Dương cùng nhau phối hợp mở quan tài.
Thử một chút, cỗ quách này nhẹ hơn so với tưởng tượng, bị bẩy lên thành công. Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo cùng dốc sức nhấc bổng một đầu lên.
Nhuế Lãnh Ngọc nhanh tay dùng gạch mộ chèn vào khe hở, sau đó Tiểu Mã tiếp tục dùng đòn bẩy để nâng cao hơn nữa.
Sau một hồi hì hục bận rộn, ngân quách đã được nâng lên một độ cao vừa đủ, để lộ ra một cỗ quan tài bằng vàng ròng chói lọi bên trong.
Tiểu Mã dùng gạch mộ và mấy món đồ đồng mà Diệp Thiếu Dương mang tới để chèn chắc hai bên. Lúc này Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo mới buông tay, lùi lại hai bên thở dốc.
“Cạch!” Một tiếng động thanh thúy vang lên.
Mọi người quay đầu nhìn lại, thấy một thỏi vàng ròng rơi ngay dưới chân Tiểu Mã.
Tiểu Mã đưa tay định nhặt, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì đó, gãi đầu cười gượng gạo với mọi người.
Diệp Thiếu Dương lập tức hiểu ra, nhìn vào hai túi quần của Tiểu Mã, thấy chúng căng phồng lên, không biết là đã nhét bao nhiêu thứ bên trong.
Vừa hay Tứ Bảo cũng đang đứng bên cạnh, Diệp Thiếu Dương thọc tay vào túi quần Tứ Bảo — hôm nay đại sư không mặc cà sa mà mặc một bộ đồ thể thao — lôi ra hai vật nặng trịch.
Đèn pin soi vào, vàng chói lọi. Là vàng thỏi!
“Mẹ kiếp, hai ông...” Diệp Thiếu Dương thốt lên.
Hai tên kia mặt mũi đầy vẻ xấu hổ, cười trừ cho qua chuyện.
Diệp Thiếu Dương đá một phát vào mông Tiểu Mã, khiến hắn lảo đảo suýt ngã khỏi bục cao, mấy thỏi vàng trong túi quần lại lăn ra ngoài thêm bốn năm thỏi nữa.
“Hèn gì tôi thấy ông đi đứng chậm chạp như rùa, hóa ra là giấu nhiều vàng thế này!” Diệp Thiếu Dương mắng.
Tiểu Mã vội vàng nhặt mấy thỏi vàng rơi dưới đất nhét lại vào túi, cười hì hì với Diệp Thiếu Dương: “Có mấy thỏi thôi mà, nhiều nữa cũng không chứa nổi, mấy thứ này nặng chết đi được.”
Tứ Bảo cũng cười làm lành: “Chẳng phải là sợ cậu với Lãnh Ngọc không cho lấy sao, định bụng về đến nơi mới chia chác đó chứ!”
“Bây giờ chia luôn đi!” Diệp Thiếu Dương kêu lên.
Nhuế Lãnh Ngọc gắt: “Làm chính sự trước đi được không!”
Diệp Thiếu Dương hậm hực lườm Tứ Bảo và Tiểu Mã một cái, rồi chui xuống dưới ngân quách để kiểm tra. Hắn thấy cỗ kim quan đóng kín mít, không hề có dấu vết đã từng bị mở ra.
Bốn người lui ra một bên bàn bạc, quyết định không tùy tiện mở quan tài ngay, mà cứ theo kế hoạch cũ, chuẩn bị sẵn hố nước muối tinh trước đã.
Vì vậy, cả nhóm lùi về phía lối vào Minh điện. Đoạn dũng đạo này chật hẹp, là con đường duy nhất để rời khỏi Minh điện, dùng để bày binh bố trận là hợp lý nhất.
Ngôi mộ cổ mấy trăm năm, không khí lạnh lẽo ẩm thấp, công trình dù có tốt đến đâu cũng không tránh khỏi những chỗ hư hại.
Tứ Bảo dẫm lên gạch mộ đi tới đi lui, nhanh chóng tìm thấy một viên gạch lỏng lẻo, dùng xẻng xếp bẩy nó lên.
Đã cạy được một viên thì những viên xung quanh rất dễ xử lý. Tứ Bảo lấy viên gạch đó làm tâm, liên tục cạy thêm mười mấy viên gạch bên cạnh rồi bắt đầu dùng xẻng đào đất.
Do đất ẩm nên khá xốp, Tiểu Mã và Tứ Bảo mỗi người một tay, chưa đầy mười lăm phút đã đào được một cái hố sâu mấy chục phân.
“Hai người đi tìm nước trước đi,” Tứ Bảo nói với Diệp Thiếu Dương, tháo túi nước trên lưng mình giao cho hắn.
“Không cần quay lại chỗ cũ đâu, trong hầm ngầm ở phụ điện bên trái có tiếng nước, tám phần mười là có mạch nước ngầm, hai người sang đó xem thử, cẩn thận một chút.”
Nói xong, hắn lấy ra một cuộn dây nilon từ trong ba lô đưa cho Diệp Thiếu Dương.
“Chúng ta bị Lâm Tam Sinh lừa rồi.” Trên đường đi tới phụ điện bên trái, Diệp Thiếu Dương nói với Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc vốn cực kỳ thông minh, chỉ sững lại một chút là hiểu ngay: “Ý anh là... quan tài chưa từng bị mở ra?”
“Đúng vậy, tôi nhớ hắn từng nói mình bị Thi Vương câu hồn, nhốt trong mộ cổ, nhân lúc địa chấn mới thoát ra được. Nhưng vừa rồi cô cũng thấy đấy, quan tài vẫn còn phong ấn. Nếu Thi Vương thực sự đã ra ngoài, nó chẳng rảnh rỗi đến mức đậy nắp quan tài lại như cũ đâu.
Hơn nữa, nó là cương thi, không thể nào có tâm tư tỉ mỉ như vậy. Lại nói, tôi đã kiểm tra mấy cái xác Đồng Giáp Thi bị gặm nhấm kia, có chỗ xương cốt đã mục nát rồi, ít nhất cũng phải mấy chục năm đến cả trăm năm.
Nói cách khác, khi đám Đồng Giáp Thi này chết, Lâm Tam Sinh vẫn còn chưa thoát ra khỏi mộ. Chuyện này hắn không lý nào lại không biết, tại sao từ đầu đến cuối không hề đả động tới?”
Nhuế Lãnh Ngọc chậm rãi gật đầu: “Tôi cũng cảm thấy lạ, với tu vi của hắn, cho dù Nữ quỷ có mạnh đến đâu cũng không thể dễ dàng bắt hắn đi như thế được...”
Diệp Thiếu Dương thở dài: “Bây giờ nói mấy chuyện này cũng vô ích, cứ diệt xong Thi Vương rồi tính tiếp.”
Vào đến phụ điện, hai người lập tức nhìn thấy cái hầm ngầm mà Tứ Bảo đã nhắc tới.
Miệng hầm rộng khoảng hai ba mét, gạch mộ xung quanh nằm rải rác, nhìn qua đúng là do sụp lún tạo thành. Diệp Thiếu Dương đi tới mép hầm, cúi người nhìn xuống. Bên dưới dường như bị bao phủ bởi một làn sương đen, ánh đèn không soi thấu được, nhưng quả thật có tiếng nước chảy róc rách.
Hắn đứng dậy quan sát xung quanh, tìm thấy một bệ đá được xây từ dưới đất lên rất kiên cố. Hắn bèn buộc dây thừng vào đó, thả đầu dây còn lại xuống dưới, bảo Nhuế Lãnh Ngọc ở trên canh chừng, còn mình thì leo xuống.
“Anh cẩn thận một chút, đừng có cố quá.”
Tuy chỉ là một câu dặn dò đơn giản, nhưng lại lộ ra vẻ quan tâm chân thành. Đối với một người có tính cách lạnh lùng như Nhuế Lãnh Ngọc, điều này quả thực rất hiếm thấy.
Diệp Thiếu Dương nắm dây leo xuống, khi thân người đã khuất được một nửa, hắn ngẩng lên cười với cô: “Tôi hơi sợ, hay là cô hôn tôi một cái cho tôi thêm tinh thần đi?”
“Tôi cho anh một cước thì có!” Nhuế Lãnh Ngọc lạnh mặt tiến lại gần.
Diệp Thiếu Dương biết thừa kết quả sẽ như vậy, vội rụt đầu lại rồi tụt nhanh xuống dưới.
Sợi dây dài mười mét, trừ đi đoạn buộc phía trên thì còn khoảng bảy tám mét. Diệp Thiếu Dương xuống đến tận cùng sợi dây, thấy cách mặt đất còn hơn một mét liền nhảy xuống. Vừa hít một hơi không khí, cả người hắn lập tức chấn động: Không khí ở đây nồng nặc tử khí, thậm chí còn lẫn cả một tia yêu khí!
Nơi này vừa có xác thối lại vừa có yêu quái sao?
Diệp Thiếu Dương nhìn quanh quất, thấy mình đang đứng cạnh một con suối nhỏ. Gạch mộ vỡ vụn vương vãi khắp nơi, không nhìn rõ được gì thêm. Hai bên bờ suối đều có đường đi, tối om om, không biết dẫn tới nơi nào.
Diệp Thiếu Dương trong lòng kinh hãi, ngẫm nghĩ một hồi, vẫn là nên giải quyết xong Thi Vương rồi mới xuống đây điều tra kỹ lưỡng.
Hắn lập tức đi tới bên suối, múc đầy các túi nước rồi buộc vào dây thừng để Nhuế Lãnh Ngọc kéo lên. Sau khi xong xuôi, hắn cũng leo trở lại.
Thấy Nhuế Lãnh Ngọc mệt đến thở hổn hển, ngồi bệt xuống đất, hắn cười hỏi: “Có muốn tôi cõng về không?”
Nhuế Lãnh Ngọc lườm hắn một cái rồi đứng dậy đi thẳng. Diệp Thiếu Dương xách hai túi nước đuổi theo phía sau.
Quay lại Minh điện, hắn thấy Tứ Bảo và Tiểu Mã đã đào được một cái hố sâu chừng một thước.
Đề xuất Voz: Cát Tặc