Chương 815: Người giấy huynh muội

Từ trong túi đeo lưng, Diệp Thiếu Dương lấy ra một bao vôi sống giao cho Nhuế Lãnh Ngọc. Yêu Thi dù sao cũng là thi, vôi sống không giết được chúng nhưng có thể gây ra không ít phiền toái.

Diệp Thiếu Dương xoay người đối mặt với cặp búp bê giấy, lấy ống mực ra, nhanh chóng quấn hồng tuyến vào tay trái. Nhìn qua thì như quấn bừa toàn bộ bàn tay, nhưng thực tế mỗi vòng dây đều có dụng ý riêng.

Sau khi quấn xong, Diệp Thiếu Dương thò tay vào đai lưng, nắm sẵn mấy món pháp khí để chuẩn bị chiến đấu.

Cặp người giấy cũng đã lướt tới cách đó không xa, bóng hình loang loáng, bay lượn đan xen. Lúc Đồng Nam ở trước, lúc Đồng Nữ dẫn đầu, tốc độ cực nhanh, biến hóa khôn lường khiến người ta hoa cả mắt.

Ánh mắt Diệp Thiếu Dương đảo liên tục theo sự biến hóa của hai bóng hình, trên mặt lộ rõ vẻ hốt hoảng.

Trong nháy mắt, hai đạo nhân ảnh đã tới sát mặt, chồng lấp lên nhau. Đôi tay chúng mang theo một luồng tà khí cường đại, chộp thẳng về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương cuống quít giơ tay trái lên, bấm pháp quyết đánh tới.

“Hì hì...”

Bóng người đối diện bỗng tách làm đôi, cặp người giấy né sang hai bên khiến đòn tấn công của Diệp Thiếu Dương hụt vào không trung. Chúng lập tức đổi hướng, từ hai phía cùng lúc công kích.

Diệp Thiếu Dương vội vàng lùi lại một bước, vỗ mạnh về phía con bên trái.

Hai bóng người lại lóe lên, không ngừng biến ảo, phối hợp nhịp nhàng. Diệp Thiếu Dương tỏ ra vô cùng chật vật, mệt mỏi ứng phó.

“Nương nương còn nói ngươi là Thiên Sư, hì hì, hóa ra chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao!”

“Nghiệp chướng, có giỏi thì hiện thân đánh một trận!” Diệp Thiếu Dương nổi giận, nhắm chuẩn một con, tay trái kết Tam Trọng Kết, dùng thế Độc Tích Hoa Sơn vỗ xuống đầu người giấy.

Con người giấy đó há miệng hút khí, một luồng tà khí xoáy tròn như lốc vây lấy tay phải của Diệp Thiếu Dương. Cùng lúc đó, hắn cảm thấy hai vai mình nặng trĩu.

“Hì hì, Thiên Sư tới bắt ta đi!” Một chuỗi tiếng cười quỷ dị vang lên ngay sau lưng.

Quỷ đỡ vai! Chỉ cần hắn quay đầu, linh đăng trên vai sẽ tắt, chúng có thể nhập xác ngay lập tức.

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương bỗng nhếch lên một nụ cười kín đáo. Tay trái hắn chộp lấy bàn tay đang đặt trên vai mình, chân bước theo bộ pháp Đạp Sao Khôi, linh hoạt né tránh đòn tấn công của hai kẻ trước sau. Tốc độ và sự mẫn tiệp của hắn lúc này so với vừa rồi hoàn toàn là hai đẳng cấp khác biệt.

Vừa né tránh, hai ngón tay trái của Diệp Thiếu Dương đã kẹp chặt lấy bàn tay giấy phía sau, dùng sức kéo mạnh nó về phía trước. Tay phải hắn vung ra, một sợi hồng tuyến lập tức trói chặt lấy tay người giấy.

“Qua đây cho ta!”

Tay phải hắn giật mạnh hồng tuyến, kéo phăng người giấy tới trước mặt. Năm ngón tay trái không ngừng xòe ra rồi khép lại, sợi hồng tuyến vốn quấn chằng chịt trên tay hắn bỗng bung ra như con thoi, quấn lấy quấn để quanh người con người giấy đó.

Đây chính là con Đồng Nữ trong cặp người giấy.

Diệp Thiếu Dương vừa làm phép, vừa né tránh những cú đánh của Đồng Nam. Chưa đầy mười giây, Đồng Nữ đã bị hồng tuyến quấn chặt như đòn bánh chưng, chỉ biết kêu rên thảm thiết, không cách nào vùng vẫy.

Đồng Nam ngẩn người trong giây lát. Chứng kiến cảnh tượng này, nó không còn tâm trí đâu mà huyễn hình nữa, hai chưởng tung ra tà khí cuồn cuộn, đánh thẳng về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương chẳng thèm đối kháng trực diện, hắn giật sợi dây đỏ, kéo Đồng Nữ ra chắn phía trước làm bia đỡ đạn.

Đồng Nam phản ứng cực nhanh, lập tức thu hồi công kích, bay ngược ra sau rồi mắng to: “Thiên Sư, ngươi thật đê tiện!”

“Đê tiện? Các ngươi cũng chẳng vừa gì, Di Hình Hoán Ảnh, tiền hậu giáp kích, ta chẳng qua là tương kế tựu kế mà thôi.” Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, trong lòng đắc ý vô cùng. Nếu không phải hắn giả vờ yếu thế, lộ ra vẻ hoảng loạn, hai con tà linh này sao có thể chủ quan mà dùng chiêu quỷ đỡ vai để đối phó hắn.

Tay phải hắn lấy ra một đồng tiền đúc mẫu loại lớn, dùng linh phù cuộn lại, miệng niệm chú văn. Linh phù bùng cháy lên ngọn Địa Hỏa màu đỏ rực, hắn định nhét thẳng vào miệng Đồng Nữ.

“Thiên Sư!” Đồng Nam đột nhiên quỳ sụp xuống. Tà linh vốn không biết khóc, cũng chẳng có nước mắt, nhưng biểu cảm lúc này của nó trông vô cùng thê lương.

“Hai huynh muội ta tuy là tà linh, nhưng vốn cư ngụ lâu đời trong cổ mộ, chưa từng hại người. Ra tay với Thiên Sư cũng chỉ vì lệnh của Nương nương. Cầu xin Thiên Sư tha cho muội muội ta, tiểu nhân nguyện chết thay!”

Đồng Nữ bị hồng tuyến trói chặt cũng cất tiếng khóc: “Thiên Sư, xin hãy diệt ta đi, tha cho ca ca ta...”

Ca ca muội muội... Từ lúc nào mà tà linh cũng chơi trò tình cảm thế này?

Đồng Nam cầu xin một hồi, thấy sắc mặt Diệp Thiếu Dương không đổi, nó tưởng hắn không đồng ý, liền đứng bật dậy nói: “Nếu Thiên Sư nhất quyết muốn diệt muội ấy, xin hãy diệt luôn cả ta. Huynh muội ta nương tựa nhau ở nơi này mấy trăm năm, chỉ nguyện được chết cùng nhau!”

Diệp Thiếu Dương cau mày, đang diễn kịch bi tình sao?

Hắn thở dài: “Các ngươi nếu là quỷ thì còn dễ tính, đằng này là tà linh không hồn, không cách nào siêu độ được.”

Đồng Nam thấy có hy vọng, ánh mắt đảo quanh rồi nói: “Chỉ cần Thiên Sư không sát hại, huynh muội ta sẽ dẫn Thiên Sư đi gặp Nương nương, khuyên bà ấy buông tha cho hai người...”

“Nương nương?” Diệp Thiếu Dương vừa định hỏi cho rõ ràng thì phía sau vang lên tiếng hét của Nhuế Lãnh Ngọc: “Ba phút rồi! Diệp Thiếu Dương, tôi không trụ vững nữa đâu!”

Diệp Thiếu Dương vội quay đầu nhìn lại. Nhuế Lãnh Ngọc một tay cầm Tùng Văn Cổ Định Kiếm, một tay lăm lăm súng Diệt Hồn, điên cuồng chém giết đám Yêu Thi đang ùn ùn kéo tới. Dáng vẻ của nàng lúc này trông có chút kỳ lạ, nửa cổ điển nửa hiện đại, nhưng rõ ràng đã tới giới hạn chịu đựng.

Số lượng Yêu Thi mặt người quá đông, Nhuế Lãnh Ngọc vừa đánh vừa phải lùi dần.

“Đám Yêu Thi này là thế nào?” Diệp Thiếu Dương hỏi con Đồng Nam, “Có phải cùng phe với các ngươi không?”

“Đây là vật trấn mộ, không có trí tuệ, ngay cả Nương nương cũng không điều khiển được chúng. Thiên Sư hãy đi theo ta, lát nữa chúng sẽ tự rút lui.”

“Tin các ngươi một lần.” Diệp Thiếu Dương nới lỏng hồng tuyến cho Đồng Nữ, lao nhanh đến bên cạnh Nhuế Lãnh Ngọc, dùng Câu Hồn Tầm quật nát mấy con Yêu Thi mở đường cho nàng rút lui.

Hắn tiếp tục tung ra một nắm đậu đồng dày đặc, thi triển pháp thuật “Tát Đậu Thành Binh” đánh tan một mảng lớn Yêu Thi để tạm thời ngăn chặn thế tiến công. Sau đó, hắn quay lại xách con Đồng Nữ lên vai, nói: “Dẫn ta đi gặp Nương nương của các ngươi.”

Đồng Nam lập tức dẫn đường phía trước.

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn con Đồng Nữ trên vai Diệp Thiếu Dương, hơi ngẩn ra, vừa đi vừa hỏi: “Ý gì đây? Anh thu phục được chúng rồi à?”

“Làm gì có chuyện đó.” Diệp Thiếu Dương nhanh chóng giải thích tình hình, rồi gượng cười hỏi: “Có phải cô thấy tôi hơi thiếu quyết đoán không?”

“Anh tự biết rồi còn hỏi.” Nhuế Lãnh Ngọc lạnh lùng đáp, nhưng trong lòng lại thầm tán thưởng hành động của hắn.

Thưởng phạt phân minh, lòng mang trắc ẩn, đây mới đúng là hình ảnh vị nhân gian Thiên Sư trong lòng nàng.

Chạy dọc theo mộ đạo, đến một khúc quanh, Diệp Thiếu Dương quay đèn pin soi lại phía sau, không còn thấy bóng dáng đám Yêu Thi mặt người đâu nữa, lúc này mới tạm yên tâm.

Chậm lại bước chân, Diệp Thiếu Dương quan sát xung quanh mộ đạo. Nơi này có vẻ hoang tàn đổ nát, không khí ẩm thấp lạnh lẽo, tỏa ra một luồng quỷ khí và thi khí nồng nặc.

Hắn âm thầm siết chặt Câu Hồn Tầm, nháy mắt ra hiệu cho Nhuế Lãnh Ngọc phải hết sức cảnh giác.

“‘Nương nương’ của các ngươi rốt cuộc là ai?” Diệp Thiếu Dương hỏi Đồng Nam.

“Nương nương chính là Nương nương, Thiên Sư đừng hỏi nữa, tới nơi sẽ biết.” Đồng Nam mỉm cười đáp.

Đi vòng vèo trong mộ đạo qua nhiều ngã rẽ, Diệp Thiếu Dương âm thầm ghi nhớ lộ trình. Cuối cùng, dưới sự dẫn dắt của Đồng Nam, họ dừng lại trước một cổng vòm cao lớn.

Phía sau cánh cổng là một không gian rộng mênh mông. Không rõ là vật gì tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt dịu nhẹ, soi sáng toàn bộ đại điện trang nghiêm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN