“Lão nương khổ công bồi dưỡng hai đứa tiểu quỷ, lại bị Đại Pháp Sư ngươi thu mất. Đại Pháp Sư à, ta thấy hay là ngươi lấy thân mình đền cho ta đi!”
“Nghiệt súc!” Diệp Thiếu Dương mắng một tiếng. Một tay hắn đang nắm chặt Câu Hồn Tầm, tay kia lại phải xách Tạ Vũ Tinh, căn bản không có cách nào đối phó với con Hồ Ly tinh này.
Tạ Vũ Tinh lúc này đã tỉnh táo lại, phát hiện ra tình cảnh của mình, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền nghẹn ngào gào thét lên.
“Đừng hét nữa, có tôi ở đây rồi, không chết được đâu!” Diệp Thiếu Dương trừng mắt quát nàng.
Tạ Vũ Tinh dù sao cũng xuất thân cảnh sát, từng qua huấn luyện chuyên nghiệp, rất nhanh đã bình tĩnh lại. Nàng dùng sức nắm lấy tay Diệp Thiếu Dương, một cử động nhỏ cũng không dám làm.
Nàng bây giờ chẳng giúp gì được, điều duy nhất có thể làm là không cử động, không la hét, để không gây thêm phiền phức cho Diệp Thiếu Dương.
Con Hồ Ly tinh men theo cánh tay Diệp Thiếu Dương nhanh nhẹn leo lên. Nó bò đến đâu, Diệp Thiếu Dương liền cảm thấy chỗ đó có yêu khí xâm lấn, tê dại bủn rủn, không còn chút sức lực nào.
Cũng may Tạ Vũ Tinh đã tỉnh táo, nắm chặt lấy tay hắn, nếu không lúc Diệp Thiếu Dương buông lỏng tay, nàng đã sớm rơi xuống rồi.
Diệp Thiếu Dương vội vàng thôi động cương khí rót vào cánh tay, bức yêu lực ra ngoài, một lần nữa nắm chặt tay Tạ Vũ Tinh. Trong lòng hắn rối loạn như ma:
Hắn từ nhỏ tu luyện Mao Sơn Thể Thuật, sức lực mạnh hơn người thường rất nhiều, hiện tại một tay xách một người, kiên trì mười phút không thành vấn đề. Mấu chốt là tình thế quá bị động, bản thân không làm gì được, hơn nữa còn có một con Hồ Ly tinh ở trên người, không biết bước tiếp theo nó định làm gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Hồ Ly tinh thấy Diệp Thiếu Dương có thể dễ dàng bức ra yêu khí của mình thì cũng kinh hãi. Nó lập tức thay đổi sách lược, bò về phía Câu Hồn Tầm, hai tay nắm chặt dây xích, phóng ra yêu khí, vốn định dùng yêu thuật đánh rơi sợi xích này.
Nào ngờ Câu Hồn Tầm không phải vật phàm, vừa gặp yêu khí xâm lấn, bỗng nhiên loé lên một đạo hắc quang, phản phệ lại Hồ Ly tinh, đánh bay nó ra ngoài.
May mà con Hồ Ly tinh này xuất hiện dưới dạng hồn phách, thân thể nhẹ bẫng như không, lộn nhào hai vòng giữa không trung rồi lại bay xuống đậu trên vai Diệp Thiếu Dương, cười khanh khách nói:
“Đại Pháp Sư cả người toàn là bảo vật nha, may mà ta chưa trực tiếp đấu pháp với ngươi, nếu không ta chết chắc rồi. Bất quá Đại Pháp Sư à, để xem ngươi có gánh nổi cú này không...”
Cái miệng nó bỗng nhiên há to, hai hàng răng nanh u ám nhắm thẳng vào vai Diệp Thiếu Dương mà cắn mạnh.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết đồng thời phát ra từ miệng hai người, có điều tiếng hét của Hồ Ly tinh lớn hơn nhiều. Thân hình nó lảo đảo, ngã nhào khỏi người Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương nắm lấy cơ hội, dồn hết toàn lực vung cánh tay, tung Tạ Vũ Tinh lên một đoạn cao.
Tay kia của Tạ Vũ Tinh lập tức bám lấy vai hắn. Khi cả hai tay đều có điểm tựa, đối với một tinh anh của sở cảnh sát như nàng, mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều.
Nàng hít sâu một hơi, lấy thân thể Diệp Thiếu Dương làm điểm tựa, giẫm lên vai hắn rồi leo lên phía trên.
Diệp Thiếu Dương một tay đỡ lấy mông nàng từ phía dưới, dùng sức đẩy lên.
Tạ Vũ Tinh bám theo Câu Hồn Tầm, nhanh chóng leo lên, cuối cùng cũng trở lại mái nhà. Nàng vội vàng nằm phục xuống, đưa một tay ra cho Diệp Thiếu Dương, kéo hắn lên.
Liếc mắt nhìn qua, nàng thấy một bóng trắng cực kỳ linh hoạt đang bò dọc theo tường đi lên, nhanh chóng áp sát.
“Nó lên kìa, cẩn thận!”
Tạ Vũ Tinh dùng hết sức bình sinh, kéo mạnh Diệp Thiếu Dương lên.
Diệp Thiếu Dương một tay bám vào rìa sân thượng, quay đầu nhìn lại, đúng lúc con Hồ Ly tinh mượn lực từ bệ cửa sổ, bỗng nhiên nhảy vọt lên, vồ về phía mình.
“Còn dám vác mặt lên đây!” Diệp Thiếu Dương thò tay vào đai lưng, kẹp ra một tấm linh phù, đập thẳng vào mặt nó.
Một tiếng hét thảm vang lên, Hồ Ly tinh lộn nhào rơi xuống.
Diệp Thiếu Dương nương đà bò lên sân thượng, cúi người nhìn xuống, thấy con Hồ Ly tinh men theo chân tường, chạy biến vào bóng tối xa xa nhanh như chớp.
“Nguy hiểm thật...” Diệp Thiếu Dương rã rời ngồi bệt xuống đất. Nghĩ lại trải nghiệm vừa rồi, hắn cũng toát một tầng mồ hôi lạnh. Giả sử hắn hoặc Tạ Vũ Tinh chỉ cần phản ứng chậm một chút, e rằng lúc này cả hai đã gặp nhau dưới chân tòa nhà rồi.
Tòa nhà này tuy chỉ có bốn tầng, rơi xuống có chết hay không thì chưa biết, nhưng ít nhất cũng gãy xương, thậm chí là bán thân bất toại...
Nở một nụ cười với Tạ Vũ Tinh, Diệp Thiếu Dương nói: “Lần này hai ta cứu nhau, ai cũng đừng cảm ơn ai nữa nhé.”
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi đang giúp cậu hóa vàng mã mà, sao vừa tỉnh lại... đã thấy cảnh tượng như thế rồi?”
Diệp Thiếu Dương thuật lại chuyện đã xảy ra một lượt, sau đó phân tích:
“Hồ Ly tinh quả nhiên quỷ kế đa đoan, nó không dám đối đầu trực diện với tôi, thừa lúc tôi đang tập trung tâm thần siêu độ cho hai đứa tiểu quỷ mà nhập vào người cô. Ban đầu nó định thổi một hơi yêu khí vào tôi...
Đây vốn là sở trường của Hồ Ly tinh, một hơi yêu khí có thể khiến người ta mê muội tâm trí. Sau khi bị tôi phát hiện, nó lại... khụ khụ, giả vờ quyến rũ tôi, muốn nhân lúc chúng ta hôn nhau để chui vào cơ thể tôi...”
Thấy Tạ Vũ Tinh biểu tình quái dị che miệng lại, Diệp Thiếu Dương vội xua tay: “Nó không thành công đâu. Tuy lúc đó tôi có hơi ngáo ngơ một chút, nhưng cũng không thể chiếm tiện nghi của cô được. Nó thấy tôi đứng dậy, biết tôi sẽ nhanh chóng nhìn ra sơ hở, nên mới điều khiển cô giả vờ xấu hổ uất ức mà nhảy lầu để dụ tôi qua đó, tạo ra cục diện như lúc nãy. Có thể nói kế hoạch của nó đã thành công.”
Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu, cảm thán: “Không hổ là kẻ đứng đầu ngũ đại tiên gia, rất giỏi tâm kế. Tiếc là nó rốt cuộc vẫn không nhìn thấu thực lực của tôi, cắn tôi một cái, ngược lại bị máu Thiên Sư làm cho trọng thương. Giả sử lúc đó nó dùng yêu thuật khác, tám phần là giờ này hai ta đang nằm viện rồi.”
Tạ Vũ Tinh nghe xong cũng không khỏi cảm thán: “Con hồ ly này đúng là thông minh thật, sắp vượt qua mấy câu chuyện trong ‘Liêu Trai’ rồi.”
“Cô tưởng ‘Liêu Trai’ toàn là chuyện bịa sao? Trong đó có rất nhiều câu chuyện là do Bồ tiên sinh thu thập từ dân gian, vốn dĩ là có thật.”
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn nàng, biểu cảm bỗng dưng cứng đờ.
“Sao thế?” Tạ Vũ Tinh thấy sắc mặt hắn không đúng, tưởng lại có chuyện gì quái dị xảy ra, giật mình vội quay đầu lại nhìn. Thấy chẳng có chuyện gì, nàng cau mày nhìn Diệp Thiếu Dương, lúc này mới phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm vào ngực mình. Cúi đầu nhìn xuống, nàng lập tức xấu hổ đến cực điểm:
Cúc áo ngủ của nàng bị tuột mất ba cái, để lộ cả nội y. Khổ nỗi chiều nay nàng vội vội vàng vàng mua đại một bộ, lại đúng loại ren bán trong suốt, gợi cảm không để đâu cho hết.
Diệp Thiếu Dương cúi đầu, che mắt lại: “Trời tối quá, tôi chẳng nhìn thấy gì hết.”
“Cậu thấy hết rồi còn gì!” Tạ Vũ Tinh vừa cài lại cúc áo, vừa xấu hổ uất ức không thôi.
“Được rồi, cô... cứ coi như tôi không thấy đi.” Diệp Thiếu Dương không dám ngẩng đầu lên, “Chuyện này thật sự không trách tôi được...”
“Tôi muốn đi chết đây, đi nhảy lầu đây!” Tạ Vũ Tinh giậm chân một cái, làm bộ đi về phía rìa sân thượng.
“Mới bò lên được mà cô còn định xuống nữa à!” Diệp Thiếu Dương kéo nàng lại, trong đầu cố tìm lời an ủi, buột miệng nói ra: “Bên trong cô chẳng phải có mặc đồ sao, đâu phải là không mặc gì. Hơn nữa đây cũng không phải lần đầu, hồi trước ngày đầu tiên chúng ta quen nhau ở tòa nhà ma, tôi chẳng phải cũng thấy rồi sao, lúc đó cô còn lộ liễu hơn thế này nhiều...”
“Cậu thấy? Cậu đã thấy cái gì!” Tạ Vũ Tinh gào lên với hắn.
“Không có, không có, tôi chẳng thấy gì cả!”