Diệp Thiếu Dương hai tay ôm đầu: “Tôi thề, nếu tôi mà nhìn thấy cái không nên thấy, đời này tôi sẽ không lấy được vợ...”
Tạ Vũ Tinh nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi: “Thế nào là không nên nhìn?”
“Chuyện này...”
“Dẫu sao ý của cậu là, những gì cậu đã thấy đều là thứ nên nhìn chứ gì?”
Diệp Thiếu Dương ngây người ra như phỗng, hoàn toàn tâm phục khẩu phục, đứng hình tại chỗ.
Tạ Vũ Tinh xoay người đưa lưng về phía hắn, dùng giọng điệu vừa ai oán vừa bực bội nói: “Tại sao mỗi lần đi cùng với cậu, tôi đều bị chiếm tiện nghi thế này. Nhất là hôm nay, phía sau thì bị cậu sờ, phía trước thì bị cậu nhìn, ây da, đúng là kiếp trước tôi nợ cậu mà...”
Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô quay đầu lại chất vấn Diệp Thiếu Dương: “Tôi suýt nữa thì quên, lúc trước khi tôi bị nó nhập xác, cậu có làm gì tôi không đấy?”
“Hoàn toàn không làm gì cả, đây là sự thật, không có mà...” Liên tục bị chất vấn, Diệp Thiếu Dương sắp khóc đến nơi rồi.
“Thật sự không làm gì?”
“Không làm... Phi, lời này nghe sao mà kỳ cục vậy. Tôi nói này, cô có thể nói chuyện chính sự một chút được không, tôi còn phải đuổi theo con hồ ly tinh kia nữa.”
Tạ Vũ Tinh ngẩn ra: “Nó không phải đã chạy thoát rồi sao?”
Nhắc tới chuyện này, Diệp Thiếu Dương lập tức lấy lại phong thái, kéo tay cô một cái: “Đi thôi, chúng ta xuống dưới trước đã, vừa đi vừa nói.”
Hắn thu dọn các món đồ trên pháp đàn, còn cái thớt thì thôi, thứ nặng nề như vậy cứ để lão Quách tự mình đến mang về, dù sao món đồ này cũng chẳng có ai thèm trộm.
Lúc xuống lầu, Diệp Thiếu Dương mới nói ra sự thật: “Thực ra trong lần tiếp xúc cuối cùng đó, tôi có thể một chưởng đánh chết nó hoặc thu phục nó ngay. Nó chẳng qua chỉ là một con Linh Hồ hai đuôi, lại còn hiện thân dưới dạng hồn phách, không hề khó đối phó. Nhưng tôi đã dùng Tỏa Hồn Phù làm nó bị thương, đồng thời đánh phù ấn vào trong cơ thể nó. Giờ nó chạy đến đâu, tôi đều có thể cảm nhận được.”
Tạ Vũ Tinh hỏi: “Tại sao lại làm thế, cậu muốn tìm ra sào huyệt của nó sao?”
“Đúng vậy, hồ ly tinh hiếm khi đi đơn lẻ, thường là xuất hiện theo bầy. Giết một con thì chẳng bõ bèn gì, tốt nhất là nên bứng tận gốc cả ổ của chúng!”
Hai người nhanh chóng rời khỏi tiểu khu. Sau khi lên xe, Diệp Thiếu Dương mặc niệm Truy Hồn Chú, cảm nhận vị trí của con hồ ly: “Hướng đông bắc, cách đây khoảng bảy tám cây số, nó vẫn đang chạy, đuổi theo thôi.”
Tạ Vũ Tinh nổ máy xe, dưới sự chỉ dẫn của Diệp Thiếu Dương, cô bắt đầu đuổi theo.
“Linh Hồ hai đuôi là gì?” Tạ Vũ Tinh hiếu kỳ hỏi.
“Mèo mọc thêm tai, hồ ly mọc thêm đuôi. Nói chung, hồ ly tinh tu luyện một trăm năm sẽ mọc ra cái đuôi thứ hai. Sau đó qua hai trăm năm nữa, trải qua thiên kiếp sẽ mọc ra cái thứ ba. Từ đó về sau, cứ mỗi lần mọc thêm một cái đuôi, thời gian tu luyện lại tăng thêm hàng trăm năm. Cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm, vì tôi chưa tiếp xúc với hồ ly tinh nhiều. Số lượng đuôi đại diện cho đẳng cấp của hồ ly, tối đa là chín đuôi. Dưới bốn đuôi là Linh Hồ, từ bốn đến tám đuôi là Yêu Hồ, chín đuôi là Thiên Hồ.”
“Cửu Vĩ Hồ?”
“Đúng vậy, Cửu Vĩ Thiên Hồ. Nếu tu luyện theo chính đạo thì đó là Yêu Tiên, được liệt vào tiên tịch, ngang hàng với Địa Tiên của nhân gian, có thể hưởng thụ hương hỏa phụng thờ. Kìa, rẽ vào con đường bên trái!”
Tạ Vũ Tinh vừa lái xe vừa nhẩm tính, rồi nói: “Cứ cho là mỗi cái đuôi cộng thêm một trăm năm, tính ra muốn tu luyện thành Cửu Vĩ Thiên Hồ thì ít nhất cũng phải hơn ba ngàn năm, làm sao có thể chứ!”
“Đúng là gần như không thể. Hồ ly tinh có rất nhiều thiên địch, hơn nữa vì có nội đan nên thường bị các pháp sư tà tu dòm ngó. Có thể sống được mấy ngàn năm, đồng thời trải qua tám lần thiên kiếp để tu thành Cửu Vĩ Thiên Hồ... Từ cổ chí kim chỉ có một người, nhân xưng là Đồ Sơn Thị.”
Dừng một chút, Diệp Thiếu Dương tiếp tục nói:
“Cho nên thông thường hồ ly tinh sẽ chọn con đường tà tu để tiết kiệm thời gian. Tuy vậy, muốn tu thành Cửu Vĩ Thiên Hồ cũng là chuyện gần như không tưởng. Từ xưa đến nay, trong điển tịch chỉ ghi chép về không quá ba con Cửu Vĩ Thiên Hồ. Có một con rất nổi tiếng, chắc cô cũng biết.”
“Tôi? Sao tôi biết được.” Tạ Vũ Tinh ngẩn ra một lát, rồi chợt nhớ ra điều gì: “Đát Kỷ?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu.
“Sau thời Đát Kỷ, không còn thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ xuất hiện nữa, ít nhất là trong điển tịch không có ghi chép.”
Diệp Thiếu Dương hơi nhíu mày, lẩm bẩm: “Lẽ ra tộc hồ ly thường tu luyện trong núi sâu, các loại yêu tinh tàn sát lẫn nhau để tế luyện, rất ít khi chạy đến nhân gian. Không biết con hồ ly này có lai lịch thế nào, hiện tại nó đang chạy về phía khu vực náo nhiệt nhất thành phố!”
Tạ Vũ Tinh nói: “Có khi nào nó cố ý dẫn chúng ta đi vòng quanh không?”
“Không thể nào, nó không cảm nhận được sự tồn tại của phù ấn. Hơn nữa nó bị thương không nhẹ, phải nhanh chóng trở về nhục thân để thổ nạp dưỡng thương...” Diệp Thiếu Dương trợn mắt: “Nó dừng lại rồi!”
Mười phút sau, xe cảnh sát của Tạ Vũ Tinh dừng lại dưới chân một tòa cao ốc cao ít nhất ba mươi tầng. Hai người cùng ngước nhìn tòa nhà sừng sững.
“Cậu chắc chắn con hồ ly đó chạy vào đây chứ?”
Thấy Diệp Thiếu Dương gật đầu, Tạ Vũ Tinh lại hỏi dồn: “Vậy cậu dùng pháp thuật kiểm tra lại xem, hiện giờ nó đang ở vị trí nào.”
“Cái này thì chịu rồi. Hồn phách của nó đã trở về nhục thân, phù ấn sẽ mất tác dụng.” Diệp Thiếu Dương chống cằm, trong lòng cũng thấy thắc mắc.
Những nơi nhân khí nặng nề thế này thường là nơi yêu loại không thích. Tại sao nhục thân của con hồ ly này lại ở trong một tòa cao ốc như vậy? Là ký sinh tạm thời, hay đây chính là sào huyệt lâu dài của nó?
Nếu là vế sau thì vấn đề sẽ trở nên rất phức tạp.
“Vào trong tìm từng tầng thôi.” Diệp Thiếu Dương nói: “Chẳng còn cách nào khác.”
Lúc này đã hơn tám giờ tối, cửa chính của tòa nhà đã đóng, chỉ còn một cánh cửa kính nhỏ bên cạnh mở.
“Cái này phải quẹt thẻ mới vào được.” Tạ Vũ Tinh chỉ vào máy quẹt thẻ cạnh cửa. Nhìn qua cửa kính thấy bên trong là phòng bảo vệ, cô liền dùng sức đập cửa.
Một anh chàng bảo vệ trẻ tuổi đi tới mở cửa, nghi hoặc nhìn hai người: “Anh chị ở công ty nào?”
“Cảnh sát đây.” Tạ Vũ Tinh lấy thẻ cảnh sát ra giơ lên trước mặt anh ta. Tuy đang mặc đồ ngủ nhưng thẻ ngành cô luôn mang theo bên mình. “Có một vụ án liên quan đến người trong tòa nhà này, chúng tôi cần vào trong điều tra.”
Anh bảo vệ một tay chặn cửa, không cho vào, hỏi ngược lại: “Các công ty đều đã tan làm rồi, chỉ còn vài người tăng ca thôi. Anh chị muốn tìm ai, có giấy hẹn trước không?”
Tạ Vũ Tinh khó chịu nói: “Cảnh sát phá án mà còn phải đăng ký sao?”
Anh bảo vệ cười hiền lành: “Đây là quy định ạ. Hơn nữa... tôi cũng chưa thấy thẻ cảnh sát bao giờ, không biết thật giả thế nào nên không dám tùy tiện cho vào. Hai vị cứ đăng ký một chút, đừng làm khó người làm bảo vệ như tôi.”
Tạ Vũ Tinh làm sao mà nói ra được tên người cần tìm, cô cứng rắn tranh luận với anh bảo vệ một hồi nhưng anh ta nhất quyết không nhượng bộ, khiến cô tức đến mức định động thủ.
Anh bảo vệ cũng không muốn đắc tội với cô, bèn nói: “Hay là thế này, tổng giám đốc của chúng tôi đang họp ở trên lầu, để tôi đi xin ý kiến một chút. Hai vị vui lòng đợi một lát được không?”
“Được, anh đi đi.” Tạ Vũ Tinh giục anh ta đi mau.
Chờ anh ta vừa bước vào thang máy, Tạ Vũ Tinh lập tức hỏi Diệp Thiếu Dương: “Sau khi vào trong, cậu có cách nào tìm ra con hồ ly đó không?”
“Chỉ cần trong vòng hai mươi mét, tôi có thể cảm nhận được yêu khí.”
“Vậy là được rồi, đi thôi.” Nói xong, cô kéo hắn lách qua cánh cửa nhỏ chui vào trong.