Chương 93: Lần đầu tiên bày tỏ

Diệp Thiếu Dương ngồi xuống đối diện nàng, mỉm cười hỏi: “Cô em tìm ta có việc gì sao?”

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, nói: “Tần Phong đã đi gặp anh rồi phải không?”

“Ừm, đến rồi lại đi.” Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Dù sao ta cũng không giữ bọn họ lại được. Hắn cũng tìm đến cô sao?”

Nhuế Lãnh Ngọc khẽ gật đầu.

Diệp Thiếu Dương lại hỏi: “Cô không giữ hắn lại?”

“Không, ngay từ lúc bắt đầu hợp tác, tôi đã hứa với Tần Phong rằng sau khi cứu được Trần Lâm sẽ để hắn đưa đi. Thế nên tôi thực hiện lời hứa thôi. Tôi tin Trần Lâm sẽ không hại người, ở lại nhân gian cũng chẳng sao cả.”

Lúc này, cô chủ quán xinh đẹp bước tới, đưa cho Diệp Thiếu Dương một ly rượu giống hệt của Nhuế Lãnh Ngọc. Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nói: “Tôi đâu có gọi loại này.”

Nhuế Lãnh Ngọc liếc hắn một cái: “Tôi gọi đấy, uống với tôi một ly đi. Xem như là tiễn chân tôi.”

Diệp Thiếu Dương sững người, một dự cảm không lành ập đến, hắn vội hỏi: “Ý cô là sao?”

“Mọi chuyện đã xong, tôi muốn quay về Hồng Kông để tiếp tục theo sư phụ học tập. Tôi vẫn còn một số pháp thuật chưa học xong.”

Tim Diệp Thiếu Dương thắt lại một nhịp, hắn bưng ly rượu lên nhấp một ngụm. Vị đắng chát khiến hắn nhíu mày, hắn nhìn Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: “Liệu cô còn quay lại không?”

“Sẽ lại đi thôi.” Nhuế Lãnh Ngọc hiếm khi nở một nụ cười: “Nếu anh có chuyện gì không giải quyết được thì cứ tìm tôi, nhưng lần sau tôi sẽ thu phí đấy.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, thầm nghĩ nàng đa phần chỉ nói xã giao thôi. Chuyện ở ký túc xá số 4 đã kết thúc, nàng cũng không còn lý do gì để quay lại Thạch Thành, sau này có lẽ chẳng còn cơ hội gặp lại.

Sau đó, cả hai im lặng uống rượu, không nói thêm gì nhiều. Một lúc sau, Nhuế Lãnh Ngọc nhìn đồng hồ rồi đứng dậy muốn đi. Diệp Thiếu Dương nốc cạn chỗ rượu còn lại, tiễn nàng ra cửa mới phát hiện bên ngoài đang đổ mưa.

Cô chủ quán xinh đẹp đưa cho Diệp Thiếu Dương một chiếc ô, cười nói: “Soái ca, cơ hội đến rồi đấy.”

Diệp Thiếu Dương gãi mũi ngượng ngùng.

Trời mưa nên rất khó bắt xe, Diệp Thiếu Dương bung ô che cho nàng rồi cùng đi bộ ra trạm xe. Dọc đường, hai người sóng bước dưới một tán ô, bước đi rất chậm. Diệp Thiếu Dương muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào.

Đến trạm xe, vừa vặn có một chiếc taxi chạy tới. Nhuế Lãnh Ngọc vẫy tay, sau đó quay đầu lại nhìn Diệp Thiếu Dương, mỉm cười hỏi: “Có phải anh thích cô cảnh sát kia không?”

Diệp Thiếu Dương giật mình: “Sao cô lại nghĩ thế?”

Nhuế Lãnh Ngọc nhún vai: “Ngày đó anh quên mình cứu cô ấy như vậy, kẻ ngốc cũng đoán ra được.”

Diệp Thiếu Dương im lặng một chút rồi lắc đầu: “Con người ta tuy bình thường không đứng đắn, hay thích trêu ghẹo mỹ nữ, nhưng thật sự ta chỉ coi cô ấy là bạn. Ngày đó giả sử người gặp nạn là Quách sư huynh, Mã thiếu gia hay là cô, ta cũng sẽ làm như vậy. Xin cô… đừng nghĩ nhiều.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghiêng đầu, mỉm cười: “Liên quan gì đến tôi đâu mà tôi phải nghĩ nhiều.”

Một câu nói khiến Diệp Thiếu Dương nghẹn họng.

“Tôi đi đây, anh còn điều gì muốn nói không?”

“Ta…” Chưa kịp nghĩ xong, taxi đã dừng lại. Nhuế Lãnh Ngọc tiến lên mở cửa xe, vẫy tay chào hắn rồi ngồi vào trong, đóng cửa lại.

Diệp Thiếu Dương nhìn chiếc xe bắt đầu lăn bánh, một cảm giác mãnh liệt dâng trào rằng đây là cơ hội cuối cùng, nếu không nói ra thì cả đời này có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Không biết dũng khí từ đâu đến, hắn lao lên chặn chiếc xe lại, mở cửa xe rồi nói với tài xế: “Làm phiền anh chờ một chút.”

Tài xế là một thanh niên, mỉm cười với hắn: “Cố lên nhé!” Sau đó anh ta đeo tai nghe lên bắt đầu nghe nhạc.

Nhuế Lãnh Ngọc khoanh tay, híp mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, dáng vẻ như muốn nói: Có gì thì nói mau đi, tôi sao cũng được.

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói: “Cô nhất định phải quay lại đấy nhé! Nếu cô không về, ta sẽ sang tận Hồng Kông tìm cô.”

Nhuế Lãnh Ngọc nhíu mày: “Anh tìm tôi làm gì?”

“Chẳng làm gì cả.” Diệp Thiếu Dương cắn răng nói: “Dù sao… ta vẫn muốn gặp cô. Cô không đến thì ta đi tìm, hãy nhớ kỹ, bất kể cô ở đâu, ta đều sẽ tìm được!”

Nhuế Lãnh Ngọc bật cười, nghiêng đầu nhìn hắn đầy vẻ hứng thú, giống như đang chứng kiến một chuyện gì đó rất thú vị: “Đây là anh đang tỏ tình với tôi sao?”

Mặt Diệp Thiếu Dương đỏ bừng lên tận mang tai, hắn gãi đầu, ấp úng: “Nếu đúng là thế thì sao? Cô có đồng ý không?”

“Nhưng anh vẫn chưa chính thức tỏ tình mà.”

Được rồi, đâm lao thì phải theo lao vậy! Diệp Thiếu Dương nắm lấy tay nàng, ghé sát mặt lại, nhìn thẳng vào mắt nàng rồi dùng tông giọng tràn đầy thi vị mà đọc:

“Ta rất thích cô, ngay từ lần đầu gặp mặt ta đã thích cô rồi. Nếu cô là mây trắng, ta nguyện làm bầu trời xanh, mãi mãi dùng ý chí của mình bao bọc lấy cô. Nếu cô là hoa tươi, ta nguyện làm đại thụ bên cạnh, dùng tán lá râm mát che mưa chắn gió cho cô. Nếu cô là thuyền, ta nguyện làm mái chèo, chúng ta cùng nhau chèo a chèo, chèo đến bến bờ tình yêu. Ta nguyện ý vĩnh viễn bảo vệ cô, chăm sóc cô, cùng cô xây dựng mái ấm tình thương, để tình yêu tràn ngập tâm hồn hai ta. Thiên ngôn vạn ngữ đúc kết lại thành một câu: Ta yêu cô, làm bạn gái ta nhé, có được không?”

Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong một tràng dài này thì trợn mắt há mồm. Diệp Thiếu Dương còn tưởng nàng bị những lời lẽ đầy chất thơ của mình cảm động, nên hồi hộp chờ đợi.

Nhuế Lãnh Ngọc nắm lấy tay hắn. Tim Diệp Thiếu Dương run lên, chủ động thế này sao, chẳng lẽ nàng thực sự bị sự thâm tình này làm cho cảm động rồi?

Kết quả, Nhuế Lãnh Ngọc lật tay hắn lại xem xét, rồi lại nắm lấy bàn tay kia, cũng lật qua lật lại nhìn kỹ.

Diệp Thiếu Dương nhận ra có gì đó sai sai, hỏi: “Cô làm gì thế?”

“Tôi xem anh chép phao ở chỗ nào.”

“Ý cô là sao?”

Nhuế Lãnh Ngọc mỉm cười lắc đầu: “Diệp Thiếu Dương, đoạn văn này anh chép ở đâu ra vậy?”

Diệp Thiếu Dương giật mình, vội vàng xua tay phủ nhận.

“Thành thật đi, nếu không anh sẽ vĩnh viễn không có cơ hội đâu.”

“Chuyện này…” Mặt Diệp Thiếu Dương đỏ lựng, cúi đầu lí nhí: “Lúc trước tình cờ thấy trong tin nhắn rác trên điện thoại, thấy hay nên nhớ kỹ, định bụng có ngày sẽ dùng với cô.”

Nhuế Lãnh Ngọc hừ một tiếng: “Ai biết được anh đã dùng đoạn này với bao nhiêu cô gái rồi?”

Diệp Thiếu Dương vội vàng giải thích: “Thật sự là lần đầu tiên mà! Cũng vì lần đầu tỏ tình không có kinh nghiệm nên mới cố ý học thuộc một đoạn, cảm giác như vậy sẽ hiệu quả hơn…”

Nhuế Lãnh Ngọc bật cười thành tiếng: “Thế này mà bảo hiệu quả sao? Nghe qua là biết giả tạo rồi, sến súa quá đi mất. Anh chép từ phim Quỳnh Dao ra đấy à?”

Diệp Thiếu Dương lúng túng cúi đầu. Lần đầu tiên tỏ tình mà thất bại thảm hại thế này, đúng là đau lòng quá đi.

“Nhưng mà, nếu anh thích chép như vậy thì cứ về nhà mà chép dần đi. Cứ nhắn tin cho tôi xem, biết đâu có ngày anh chép được đoạn nào khiến tôi hài lòng, tôi sẽ cân nhắc lại.”

Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nhìn nàng: “Ta thật lòng thích cô, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thích rồi.”

Nhuế Lãnh Ngọc bĩu môi: “Tiếp tục học thuộc lòng đi.”

Diệp Thiếu Dương nhảy dựng lên: “Đây là lời thật lòng, không phải chép đâu! Ngay đêm đầu tiên gặp cô, ta đã mơ thấy cô rồi. Ta muốn cô ở lại cùng ta hàng yêu phục ma, nam nữ phối hợp làm việc không mệt mỏi, tốt biết bao nhiêu. Ta biết mình tỏ tình rất thất bại, nhưng đại ý là như thế đấy, cô cho một lời dứt khoát đi.”

Nhuế Lãnh Ngọc mỉm cười: “Để tôi suy nghĩ đã.”

“Suy nghĩ…” Diệp Thiếu Dương vội hỏi: “Suy nghĩ đến bao giờ?”

“Đến lần sau tôi tìm anh. Đi đây!” Nhuế Lãnh Ngọc vẫy tay rồi đóng cửa xe.

Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn chiếc xe chạy xa dần, trong lòng cảm thấy trống trải như thiếu mất thứ gì đó. Hắn nhún vai, lẩm bẩm: “Được rồi, lần đầu tỏ tình tuy thất bại… nhưng chắc cũng không đến nỗi thảm hại lắm nhỉ? Vẫn còn cơ hội mà.”

Đề xuất Voz: MÙA HOA NỞ NĂM ẤY
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN