Chương 1122: Du Mục Cự Nhân Thụ
Cây! !
Từng cây đại thụ xanh biếc, là loại thân cành to lớn hằn đầy dấu vết năm tháng, tang thương cổ thụ. Nhưng những cây viễn cổ này lại không giống như trong rừng rậm đứng yên trang nghiêm khôi ngô, bọn chúng giống như một đám người khổng lồ cao tuổi, đang từng bước từng bước tiến về nơi tràn ngập sự sống mới.
"Long! ! Long! ! Long! ! ! ! !"
Tiếng vang rung động đại địa chính là do bước chân của bọn chúng tạo ra. Cũng không chỉ có vài gốc, mà là hàng ngàn hàng vạn gốc. Hoàn toàn tựa như một khu rừng nguyên thủy cổ xưa khổng lồ trúng phải thần chú gì đó mà sống lại trong một đêm, bọn chúng tập tễnh bước đi, tập thể di chuyển. Cảnh tượng này so với thú triều còn tráng quan rung động hơn, lại như đại dương xanh biếc đang đổ ập tới từ phía chân trời.
Chúc Minh Lãng ngây dại, nhìn từng đoàn từng đoàn đại thụ bước qua vùng đất trống trải nơi mình đứng. Dẫn đầu sâm triều (thủy triều rừng) này chính là một cây Trưởng Lão Thần Thụ. Gốc rễ to lớn của nó hóa thành hai bàn chân khổng lồ, một cành cây rủ xuống đất, vô số râu dài năm tháng giống như mái tóc trắng xóa của một ông lão, đang chống gậy đi bộ trên hành tinh hoang vu này!
Trưởng Lão Thần Thụ vượt qua bên cạnh Chúc Minh Lãng. Chúc Minh Lãng ngẩng đầu lên, tựa như một người tí hon lạc vào quốc độ Cự Thần. Tán cây cân bằng với trời xanh, cùng thân cây hùng tráng nguy nga như dãy núi, đều mang lại sự chấn động trực kích tâm linh...
Càng nhiều cổ thụ di chuyển đi qua nơi này. Bọn chúng không giống đa số sinh vật cường tráng tàn bạo khác, khi bước qua Chúc Minh Lãng, chúng thậm chí còn cố ý sải bước rộng hơn, miễn cho giẫm đạp lên Chúc Minh Lãng cùng Huyền Long.
Thanh thế to lớn, tràng diện kinh tâm. Mới đây thôi còn là mặt đất màu xám hoang vu trống trải, trong khoảnh khắc đã bị những Du Mục Cự Nhân Thụ không biết tên lấp đầy. Mới vừa rồi còn khoáng đạt, ánh nắng chiếu thẳng, giờ đã che khuất bầu trời, cây rừng kình thương.
Cứ như vậy, Chúc Minh Lãng ở vào một vương quốc Cự Nhân Thụ Mộc. Thật không may, nơi bọn chúng muốn di chuyển đến, chính là mảnh đất màu xám mà Chúc Minh Lãng đang đứng!
"Nơi này thổ nhưỡng rất màu mỡ..."
Chúc Minh Lãng đột nhiên nhớ lại thắc mắc trước đó của mình.
Quả thật, nơi này vô cùng phì nhiêu. Sở dĩ không thấy thảm thực vật nào là vì mảnh đất màu xám này là nơi trú ngụ của một loài Du Mục Cự Nhân Thụ!
"Bọn chúng chắc giống như dê bò, có phương thức sinh tồn du đãng di chuyển. Khi một mảnh đất thiếu thốn chất dinh dưỡng, bọn chúng sẽ di chuyển đến một mảnh đất khác. Không ngờ loại Viễn Cổ Du Mục Cự Nhân Thụ này vẫn còn tồn tại trên thế giới. Chúc Minh Lãng, ta cảm thấy Huyền Qua Thần tiểu ny tử kia hẳn không lừa gạt ngươi, muốn nói cái gì sống lâu nhất, đó nhất định là loại Viễn Cổ Du Mục Cự Nhân Thụ này!" Cẩm Lý tiên sinh có chút hưng phấn nói.
Cái cằm Chúc Minh Lãng lúc này mới từ từ khép lại, nhưng trên mặt vẫn giữ biểu cảm "người đều choáng váng".
"Du Mục Cự Nhân Thụ..." Chúc Minh Lãng lặp lại một câu.
"Đúng, những cây cối này có vẻ khá thân thiện, bọn chúng chỉ dùng phương thức riêng để sinh tồn. Ngươi đến phía trước nhất đi, tìm cây Trưởng Lão Thần Thụ kia, ta cảm thấy nó đã rất tiếp cận cấp bậc trăm vạn năm." Cẩm Lý tiên sinh nói.
Chúc Minh Lãng lúc này mới kịp phản ứng.
Đúng vậy a, hắn chính là đến tìm cây!
Chỉ là không ngờ rằng cây lại tìm đến hắn trước.
Di chuyển vẫn còn tiếp tục, vang động xung quanh không thua gì sơn băng địa liệt, cũng may khả năng chịu đựng của địa mạch U Ngấn tinh cũng dị thường cường đại...
Chúc Minh Lãng cưỡi Huyền Long, đuổi kịp cây Trưởng Lão Thần Thụ lúc trước.
Trưởng Lão Thần Thụ cũng không đi xa, chỉ chọn một mảnh đất xám tương đối phì nhiêu, cắm rễ ở đó!
Quá trình tự trồng mình xuống đất này, Chúc Minh Lãng nhìn cũng có chút cạn lời.
"Ba ba ~~~~~~~ "
Tinh Linh Huỳnh Long trong Linh Vực phát ra tiếng kêu vui mừng, xin được ra ngoài giao lưu với vị trưởng lão Du Mục Cự Nhân Thần Thụ cổ xưa này.
"Còn có thể giao lưu?" Chúc Minh Lãng có chút bất ngờ.
"Để nó thử một lần đi, tên này bản thân liền có lực tương tác với thiên nhiên." Cẩm Lý tiên sinh nói.
Tinh Linh Huỳnh Long lập tức bò về phía trưởng lão Du Mục Chi Thụ, nó đi một vòng lớn quanh tán cây, sau đó đu theo một cái rễ dài treo ngược xuống, nhìn chằm chằm vào một vân cây giống con mắt trên thân cây, ở đó y y nha nha nói không ngừng.
"Ngô! ! !"
Bỗng nhiên, Trưởng Lão Du Mục Đại Thụ phát ra tiếng vang, tựa như Cự Thần thở dài một hơi, Chúc Minh Lãng giật nảy mình.
"Ba ba! ! !" Tinh Linh Huỳnh Long cũng không sợ, tiếp tục giao lưu.
"Ngô!" Trưởng Lão Du Mục Đại Thụ lại một lần nữa đáp lại, thanh âm già nua hùng hồn, lại lộ ra mấy phần cô tịch.
Rốt cục, Tinh Linh Huỳnh Long hoàn thành cuộc đối thoại đặc biệt của thiên nhiên này. Sau đó nó bưng lấy một giọt nhựa cây kỳ quái, tranh công chạy đến cạnh Chúc Minh Lãng, đưa thứ này cho hắn.
"Hình như chưa đến trăm vạn năm..." Cẩm Lý tiên sinh nói.
"Ba ba ~~~~" Tinh Linh Huỳnh Long cũng rất vui vẻ, báo cho Chúc Minh Lãng biết nó thu được tin tức quan trọng.
"Tằng tằng tằng tằng tằng tổ phụ của cây Trưởng Lão Du Mục Cự Nhân Thụ này là cấp bậc trăm vạn năm, hơn nữa còn sống? ?" Chúc Minh Lãng từ ngôn ngữ phức tạp và thủ ngữ của Tinh Linh Huỳnh Long lĩnh hội được ý tứ này.
Cũng may có khế ước tâm linh, nếu không trời mới biết Tinh Linh Huỳnh Long muốn nói gì. Tiếng kêu cùng động tác này khác gì một con sóc chạy đến chân đòi quả thông đâu.
"Trên U Ngấn tinh này hẳn là có vài tộc Du Mục Cự Nhân Thụ, chúng ta nhìn thấy chỉ là bộ tộc tương đối trẻ trong số đó." Cẩm Lý tiên sinh nói.
"Ba ba!" Tinh Linh Huỳnh Long vội vàng gật đầu, cũng biểu thị trăm vạn năm Du Mục Cự Nhân Thụ cũng di chuyển trên U Ngấn tinh, cho nên nơi trú ngụ của nó cũng không cố định.
"Thế chẳng phải bằng thừa..." Chúc Minh Lãng cười khổ.
Cây biết di chuyển, hơn nữa còn không biết di chuyển đến nơi nào.
Con cái dân du mục ra ngoài học một năm tư thục, trở về quê hương nhiều khi cũng không biết cha mẹ mình chuyển đi đâu, huống chi U Ngấn tinh rộng lớn như vậy, mình biết tìm Du Mục Cự Nhân Thụ tổ tiên ở đâu đây!
"Ba ba! !"
"Ngay tại mảnh đất màu xám này? ?" Chúc Minh Lãng có chút bất ngờ.
"Hình như là vậy, loại Du Mục Cự Nhân Thụ này hẳn là có yêu cầu tương đối cao với đất đai, cũng chỉ chọn loại thổ chất đại địa này để trú ngụ." Cẩm Lý tiên sinh nói.
"Thế thì dễ nói chuyện rồi. Bay khắp mảnh đất này, cũng phải tìm cho ra nó, tốn thêm mấy ngày cũng không sao." Trong mắt Chúc Minh Lãng ánh lên tia sáng.
"Nhưng có người hình như không muốn ngươi tấn thăng thuận lợi như vậy." Cẩm Lý tiên sinh nhắc nhở Chúc Minh Lãng.
"Bọn hắn muốn thật sự ngăn được ta, thỉ quả thật rất phiền phức. Nhưng nếu không ngăn được ta, kẻ gặp nạn chính là bọn hắn. Đúng không, Huyền Táp!" Chúc Minh Lãng vỗ vỗ Huyền Long nói.
Huyền Long giương cao cái đầu uy vũ tuấn lãng!
Thành niên kỳ, rất gần rồi!
Nó cũng luôn chờ đợi lần thuế biến này. Cuộc sống lang thang và ẩn nấp dài đằng đẵng rốt cục sắp kết thúc! !
Đề xuất Tiên Hiệp: Gia Tộc Tu Tiên: Từ Ngự Thú Bắt Đầu Quật Khởi