Chương 1130: Săn mồi Huyền Ưng

...

Quay trở lại Toàn Qua sâm lâm (Rừng Xoáy).

Không cần quá cố tình phân biệt phương hướng, Chúc Minh Lãng săn bắn một chút trong Toàn Qua sâm lâm này, bất tri bất giác đã có thể nhìn thấy dãy núi Thiên Lâm khổng lồ kia.

Thực ra bá chủ trú ngụ trên dãy núi Thiên Lâm không chỉ có mỗi Huyền Ưng Tiên Quân. Tại tán cây Hướng Thiên Thụ, còn có một Thần Cầm (Chim Thần), chắc hẳn là tồn tại có tu vi cao hơn, chỉ có điều nó gần như không hiện thân. Chúc Minh Lãng cũng là sau khi mang theo Huyền Long quay lại nơi này mới nhận ra, hóa ra Huyền Ưng Tiên Quân trong Toàn Qua sâm lâm chẳng qua chỉ là Nhị đương gia.

Chúc Minh Lãng tiến vào động phủ nơi Huyền Ưng Tiên Quân đang nghỉ ngơi, bên ngoài sào huyệt yên tĩnh vô cùng.

Hắn vẫn rón rén đi vào bên trong, nhưng rất nhanh động tĩnh đã đánh thức Huyền Ưng Tiên Quân.

Hoặc có lẽ không thể gọi là bừng tỉnh, bởi vì Huyền Ưng Tiên Quân vốn đang đứng ở đó, đôi mắt Ưng Thần sắc bén nhìn chằm chằm vào Chúc Minh Lãng, cứ như thể Chúc Minh Lãng đã là một phần tử trong đống thi hài khô lâu đầy đất này.

"Tiểu tặc, Thiên Đình có lối ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi cứ lao vào!" Huyền Ưng Tiên Quân phát ra một tiếng kêu sắc nhọn, ngay sau đó Chúc Minh Lãng liền cảm nhận được tầng ý nghĩa mà đối phương muốn biểu đạt.

Chúc Minh Lãng nhìn Huyền Ưng Tiên Quân đang hùng hổ dọa người, không kìm được cười.

Lão yêu quái, đợi ta lột sạch bộ lông ưng kiêu ngạo của ngươi xem ngươi còn dám dùng thái độ đó nói chuyện với ta nữa không.

"Huyền Táp, đánh cho đến chết, cánh trái và phần gáy nó có vết thương." Chúc Minh Lãng nói với Huyền Long.

Huyền Long đi ra từ Linh Vực, đôi mắt đỏ rực mang theo hào quang sắc bén hơn quan sát Huyền Ưng Tiên Quân. Sự quan sát này không phải để đánh giá thực lực đối phương mà là tìm kiếm điểm yếu, đồng thời quan sát tình trạng vết thương lộ ra trong những cử động nhỏ nhất của nó.

Sau khi trưởng thành thuế biến, đôi mắt đỏ bạc của Huyền Long có thể nhìn thấy nhiều hơn, tinh tế tỉ mỉ, bao gồm cả việc nhìn thấu nhược điểm.

Đôi mắt Ưng Thần của Huyền Ưng Tiên Quân trừng to như mắt ếch. Sau trận chiến với nhóm người Ngụy Hoàn, Huyền Ưng Tiên Quân phát hiện ra nơi ở của mình thiếu mất thứ gì đó, bèn chuẩn xác bắt Cổ Bức Ma Tiên về. Sau một hồi tra tấn nghiêm ngặt mới biết được có một tên nhân loại đã trộm đi tinh hoa thịnh lộ của mình.

Cổ Bức Ma Tiên bày tỏ rằng lúc đó nó đã dốc hết toàn lực để ngăn cản Chúc Minh Lãng, chỉ tiếc thực lực kém Chúc Minh Lãng một chút nên mới để tên nhân loại này lấy được.

Huyền Ưng Tiên Quân phán đoán thực lực của tên tiểu tặc này cũng cùng một đẳng cấp với Cổ Bức Ma Tiên, không ngờ đối phương lại gọi ra con Huyền Long này, tu vi thế mà lại ngang ngửa với nó!

Là một lão Yêu Tiên cư trú vạn năm tại U Ngấn tinh, làm sao Huyền Ưng Tiên Quân lại không biết sự hùng mạnh của Long tộc. Long tộc chiếm giữ các loại ưu thế đặc thù, hơn nữa xét về huyền thuật, pháp thuật, các Yêu tộc khác cũng kém Long tộc một khoảng không nhỏ!

Huyền Ưng Tiên Quân chưa đánh đã sợ.

Nó dường như muốn dùng giọng điệu thương lượng để nói chuyện lại với Chúc Minh Lãng, thậm chí nếu muốn nó dời khỏi động phủ đã chiếm đoạt nhiều năm này, nó cũng có thể chấp nhận.

Nhưng mục đích của Chúc Minh Lãng đến đây rất rõ ràng.

Đói bụng.

Muốn ăn thịt!

Huyền Long vừa mới thuế biến, cần nhất là thịt chất lượng tốt để bổ sung năng lượng tiêu hao cho cơ thể. Cho nên trong đôi mắt đỏ rực của Huyền Long, Huyền Ưng Tiên Quân không phải là đối thủ mạnh mẽ gì, mà chỉ là một bữa ăn của nó. Hơn nữa nó nhất định phải tận dụng toàn lực để bắt lấy, không chỉ là đánh bại, mà nhất định phải giết chết!

Huyền Long hiếm khi thể hiện vẻ hung ác bên ngoài khí chất cao quý của Thiên Đình Tiên Long. Nó lao về phía Huyền Ưng Tiên Quân, không sử dụng bất kỳ pháp thuật nào mà trực tiếp bắt đầu xé xác, giống như một con sư tử hùng dũng nhìn thấy con chim ưng điên cuồng đang sà xuống thấp...

Huyền Ưng Tiên Quân cũng biết trong động phủ không thể thi triển toàn bộ thực lực, nó lập tức lùi ra ngoài sào huyệt.

Nó dùng đôi cánh cứng cáp vỗ ra từng trận yêu phong màu đỏ máu, muốn đánh lui Huyền Long. Huyền Long không ngừng áp sát, không ngừng áp bách, Huyền Long linh hoạt lại cường tráng mấy lần dùng sức nhấn ngã Huyền Ưng Tiên Quân, móng vuốt sắc bén cào qua người nó.

Huyền Ưng Tiên Quân vừa điên cuồng phản kích, vừa chật vật bay lùi về phía sau, luôn muốn bay lên cao nhưng lại luôn bị hung hăng kéo ngược trở lại tầng thấp.

Cuối cùng, Huyền Ưng Tiên Quân cũng bay được lên tán cây. Những chiếc lông vũ vốn có hào quang rực rỡ trên người nó giờ như lông gà rơi đầy đất, mấy chỗ vết thương đang rỉ máu tươi. Nó hạ quyết tâm không quấn lấy Huyền Long mà lập tức bỏ chạy lên chỗ cao hơn, ai ngờ Huyền Long giương đôi cánh rồng xanh biếc ra, khả năng không chiến của nó chẳng hề thua kém tộc Vũ Yêu bọn chúng!

Thuận gió vút lên trời, nhanh như sấm sét, Huyền Long lại một lần nữa hung hăng kéo Huyền Ưng Tiên Quân vất vả lắm mới bay lên không trung trở về biển tán cây. Chỉ thấy khi Huyền Long giương cánh, từng đạo Phong Chi La Bàn (La bàn gió) khổng lồ tản ra và xoay tròn hướng vào biển lá tán cây mênh mông, cắt phẳng tán cây thành từng mảnh. Lá cây rách nát bay tứ tung như sóng to gió lớn, còn những chiếc lông vũ có khả năng phòng ngự trên người Huyền Ưng Tiên Quân cũng giống như đám lá rách kia, trong nháy mắt bong ra từng mảng!

Huyền Ưng Tiên Quân chật vật không chịu nổi, lúc này nó chỉ hận mình không phải ve sầu hay mãng xà gì đó để có thể thoát xác chạy trốn...

Mặc dù Yêu Tiên đã sớm thoát khỏi phạm trù dã thú mãnh cầm nguyên thủy nhất, nhưng trong thâm tâm chúng vẫn là những loài này. Khi đối mặt với sinh vật có tu vi ngang hàng, chúng thường trở thành mối quan hệ cấp trên cấp dưới trong chuỗi thức ăn.

Thiên địch của ưng là gì?

Không phải là những con rồng cường tráng hơn sao!

Trong tình huống chưa tu hành, lý do ưng không dám bay quá cao là vì trên bầu trời thường có rồng đang trú ngụ!

Cho nên tầng quan hệ này cũng không vì tu hành bao nhiêu vạn năm, trở thành Yêu Tiên hay Tiên Quân gì đó mà thay đổi.

Huyền Ưng Tiên Quân bắt đầu có chút hối hận.

Hối hận vì mình muốn thể hiện thân phận bá chủ mà đi trêu chọc đám nhân loại trước đó.

Rõ ràng có thể thả chúng đi qua, lại vì chém giết với tên nhân loại Kiếm Tiên kia mà bị thương.

Nếu không bị thương, Huyền Ưng Tiên Quân cảm thấy mình ít nhất còn có cơ hội chạy trốn, không đến mức như bây giờ, đánh lại đánh không lại, trốn lại trốn không thoát. Tu hành những pháp thuật kia qua năm tháng dài đằng đẵng chỉ giúp nó khác biệt với loài chim hoang dã ở chỗ thời gian tắt thở sẽ chậm hơn một chút, nhưng nỗi đau đớn thì chỉ có tăng chứ không giảm.

Mạnh được yếu thua, chính Huyền Ưng Tiên Quân cũng không thoát khỏi quy luật này.

...

Dù sao cũng là Tiên Quân.

So với đối phó Thiên Côn La Hán Lâm Anh, độ khó lớn hơn không chỉ một bậc.

Chúc Minh Lãng cũng rất ít khi thấy Huyền Long dùng tư thái tập trung tuyệt đối để săn giết đi săn như vậy. Đồng thời Chúc Minh Lãng cũng thấy lại dáng vẻ Huyền Long từng độc lập săn mồi trong giai đoạn lang thang, khác biệt rất lớn với khí chất Thiên Đình Tiên Long của nó, càng giống như báo săn mãnh hổ trong rừng, hùng sư trên thảo nguyên...

Trên thực tế, bất kỳ sinh vật nào khi săn mồi cũng cần tránh một việc, đó là bị thương.

Cho dù là hùng sư khi đối mặt với một con hươu hoang cũng tuyệt đối không thể vì đối phương yếu ớt mà để sừng hươu đâm thủng bụng.

Hùng sư bị thương đồng nghĩa với suy yếu. Khi hư nhược, thường sẽ phát hiện thiên địch nhiều hơn dự kiến, những con sói từng sợ hãi mình sẽ tụ tập thành bầy đi theo phía sau, tham lam nhìn chằm chằm vào mình.

Huyền Long đang tránh để bản thân bị thương, dù sao phía trên tán cây Hướng Dương Thụ còn có một bá chủ Thần Cầm, nó đang chờ đợi điều gì đó.

- Bộ truyện điền văn siêu hay, tình tiết hóm hỉnh, thú vị, càng về sau càng cuốn. Tuyến tình cảm nhẹ nhàng, không sến sẩm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Luyện Khí 10 Vạn Năm (Dịch)
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN