Chương 1148: Thần Quân Bạch Long
"Ngươi có thể đại diện cho một trong các Thượng Thương, càng có thể truyền đạt ý chỉ của ngài??"
"Có thể. Thẩm Tang, ngươi biết chứ, Kiếm Tiên duy nhất của Ngọc Hành Tinh Cung, hắn có thể trở thành Thần Quân chính là nhờ ta ban tặng. Ta nắm giữ tiên đồ của rất nhiều người, hơn nữa ta thích làm giao dịch với những kẻ lòng mang chấp niệm, giao dịch đồng giá." Thanh niên nói tiếp.
"Ngươi có thể để ta trở thành Thần Quân??" Trong mắt Chiêu Diêu Thần lóe lên tia sáng.
"Đơn giản đến cực điểm."
"Vậy ngươi muốn lấy cái gì?" Chiêu Diêu Thần hỏi.
"Quyết tâm, quyết tâm khát vọng trở thành người trên người, tiên thượng tiên của ngươi!" Thanh niên nói.
"Ha ha, ngươi nhìn ta hiện tại cái dạng này, chẳng lẽ cái giá ta phải trả còn chưa đủ lớn sao!" Chiêu Diêu Thần nói.
"Đương nhiên không đủ. Ngươi phải không có gì cả, ngươi phải vứt bỏ thất tình lục dục. Nhìn xem tam hồn thất phách của ngươi, nhân hồn và địa hồn chạy trốn khi ngươi độ kiếp, thiên hồn gặp Thượng Thần thì sợ đến run lẩy bẩy. Hồn phách của ngươi đều quá nhu nhược, bỏ cũng không sao." Thanh niên nói.
"Ta không hiểu ngươi muốn nói cái gì!" Chiêu Diêu Thần nói.
"Lấy một ví dụ, trong thất phách, có một phách đại diện cho tình thân." Thanh niên nói đến đây, ánh mắt nhìn về phía Bàng Anh đang bưng một chậu nước đi tới.
Bàng Anh định lau vết thương cho Chiêu Diêu Thần.
Kết quả lại thấy Chiêu Diêu Thần ngồi một mình trong vũng máu, bộ dáng như đang nói chuyện cùng ai đó.
Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị, thật giống như trước mặt Chiêu Diêu Thần thực sự có một người đang ngồi nói chuyện với hắn.
Điên rồi, ca ca của nàng điên thật rồi.
"Đại ca, rửa mặt chút đi, thiên địa linh bản còn không ít, kiểu gì cũng sẽ lại tìm thấy cơ hội." Bàng Anh an ủi.
Bỗng nhiên, đôi mắt Chiêu Diêu Thần nhìn chằm chằm Bàng Anh đầy kinh khủng. Bàng Anh chỉ cảm thấy hoảng hốt, ngay sau đó cảm giác có thứ gì đó đột nhiên kéo lại mình, lôi mình về một nơi nào đó.
Bàng Anh cũng không biết vì sao mình không còn chút sức lực nào. Nàng nhớ lại cảnh những con heo làm cống phẩm bị kéo đi, giờ phút này nàng cũng chẳng khác gì những con súc vật đó!
"Đại ca!!!"
"Đại ca!!!!!"
"Cứu muội, đại ca cứu muội!!!!"
Bàng Anh giãy dụa, khóc lớn tiếng hô.
Nàng bị kéo ngược lại, Bàng Anh nhìn Chiêu Diêu Thần, nhưng thứ nàng thấy trong ánh mắt hắn lại là vẻ hưng phấn và kích động!
"Đừng sợ, không đau chút nào đâu."
"Nhắm mắt lại, hảo hảo hưởng thụ tư vị của khoảnh khắc tử vong đi."
"Đến thế giới Cực Ngục của ta, ngươi sẽ phát hiện thống khổ trong khoảnh khắc tử vong là dịu dàng biết bao."
Bàng Anh không nhìn thấy người kéo mình, nhưng nàng sợ hãi tới cực điểm.
Nàng không còn chút sức phản kháng nào, chỉ có thể nhìn thấy một con dao nhọn dùng để cắt yết hầu heo bay tới từ phía nhà bếp, sau đó từ từ đâm vào động mạch cổ của mình...
Máu điên cuồng tuôn ra, xác thực không cảm thấy đau đớn gì, cái có chỉ là sự nhục nhã và sợ hãi vô tận. Nàng không biết thứ gì giết chết mình, càng không biết sinh mệnh của mình đang hiến tế cho ai.
"Xuy xuy ~~~ Lạc lạc lạc ~~~~"
Bên tai truyền đến tiếng một người nhẹ nhàng hừ hát.
Bình thường đến qua loa, tựa như những lão sư phó trong lò mổ đang hát để tự giải trí.
...
...
Tìm một nơi non xanh nước biếc.
Chúc Minh Lãng bắt đầu giúp Bạch Khởi đột phá tu vi.
Nguyệt Lưu Ly Thần Ngọc, đây được coi là thần vật vô cùng khó tìm.
Chúc Minh Lãng đặt nó vào dòng nước trong vắt để rửa sạch sẽ, sau đó mới đeo lên người Bạch Khởi.
Trong đám mây đen, một chùm hào quang trong trẻo rắc xuống. Phụng Nguyệt Bạch Long cũng như thuận theo sự triệu hồi của ánh trăng này, thân thể trắng tinh không tì vết chậm rãi bay lên không trung. Giống như một loại thánh lễ tẩy rửa, da thịt Phụng Nguyệt Bạch Long trở nên óng ánh sáng long lanh như lưu ly, lông vũ của nó càng như tác phẩm nghệ thuật được đại sư tạo hình tỉ mỉ, đẹp đẽ hoàn mỹ!
Phụng Nguyệt Chi Long, Bạch Khởi giờ phút này thật giống như sủng linh được sinh ra từ trong trăng. Thậm chí khi nó triển khai bộ lông giữa không trung, tựa như một vầng trăng bạc tráng lệ đang treo trên màn đêm đen kịt, long quang chiếu sáng đại địa Thần Châu này!
Tinh hoa của trăng đang được hấp thu, Bạch Khởi dần dần thay đổi dưới ánh trăng. Từng sợi bông tuyết mỏng như sa bao phủ trong vùng rừng núi này, càng trong quá trình rơi xuống mà biến thành từng tia sương trắng thánh khiết.
Không có cuồng phong gào thét, cũng không có sấm sét vang dội, càng không chọc giận Thượng Thương dẫn tới các loại thiên kiếp gầm thét.
Toàn bộ quá trình tấn thăng của Bạch Khởi vô cùng thuận lợi, thậm chí trên bầu trời không ngừng có tơ sương thánh khiết phiêu lạc xuống nhân gian, gột rửa sự ô trọc do bóng tối xung quanh mang lại, tịnh hóa những sinh linh bị hắc ám quấn thân.
Giống như là một món quà của Thượng Thương, Phụng Nguyệt Bạch Long hoàn thành lần tấn thăng này trong tình huống không hề có chút trắc trở nào.
Nếu như Chiêu Diêu Thần ở đây, nhìn thấy cảnh này khẳng định sẽ tức đến hộc máu. Hắn trải qua bao nhiêu gian nan khốn khổ đều không bước vào được Thần Quân, mà con Bạch Long này lại vẻn vẹn thu nạp một hồi nguyệt chi tinh hoa như thế liền trở thành Phụng Nguyệt Thần Quân Chi Long!
"Du ~~~~~~"
Bạch Khởi trôi xuống, đáp bên cạnh Chúc Minh Lãng.
Chúc Minh Lãng vuốt ve lớp lông nhung trắng như cờ tua dưới cổ nó, trên mặt cũng nở nụ cười.
Nhớ tới lúc trước, khi Tiểu Bạch Khởi còn là một con Tiểu Băng Tằm, nó yếu ớt biết bao, nhỏ bé biết bao, phảng phất chỉ cần mình không để ý liền sẽ bị chim sẻ trong sân tha đi ăn mất.
Hiện tại, nó đã là Tiên Quân Bạch Long, là con cưng của Thương Nguyệt, là Long Thần mà ức vạn sinh linh này cần ngưỡng vọng!
Nhân loại dựa vào Thần Minh để được che chở.
Thương Linh tự nhiên cũng cần có Thần Minh của chúng để bảo vệ chúng. Long Thần hiển nhiên là phi cầm tẩu thú chi thần mà Thượng Thương coi trọng nhất, giao phó cho chúng năng lực khai thiên tích địa, hô phong hoán vũ!
...
Trở về Huyền Qua Thần Đô, Chúc Minh Lãng lại phát giác xung quanh Huyền Qua Thần Đô xuất hiện lượng lớn suối ngầm!
Giống như một cơn thủy triều đen, đang mãnh liệt trôi dạt bên ngoài các thánh thành của Thần Đô. Hàng vạn âm binh, yêu quỷ đang ẩn nấp trong hắc triều kinh khủng kia, phát ra tiếng gào thét đói khát.
Chúc Minh Lãng cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Tuy nói vĩnh dạ là sự cuồng hoan của sinh vật Âm gian, nhưng nơi này dù sao cũng là Thần Đô của Tinh Thần, làm sao lại tập trung Âm Dạ Quỷ Quân khổng lồ như vậy.
"Chẳng lẽ Huyền Qua Thần xảy ra chuyện gì?" Chúc Minh Lãng thầm âm thầm phỏng đoán.
Chỉ có Thần Minh vẫn lạc mới dẫn đến việc Thần Đô của nàng không có chút uy hiếp nào đối với bóng tối.
"Khô!!!!!!!!!!"
Bỗng nhiên, Diêm Vương Long phát ra một tiếng gầm giận dữ, chấn động đến mức Linh Vực của Chúc Minh Lãng cũng rung chuyển.
Chúc Minh Lãng gọi Diêm Vương Long ra, định để thân thể nó xua tan đám âm quân quay quanh bên ngoài Huyền Qua Thần Đô này, nhưng hành vi của Diêm Vương Long lại cực kỳ khác thường.
Đôi U Minh Chi Đồng của nó lại biến thành màu đỏ, bên trong nổi lên minh diễm màu đỏ.
Trên sống lưng Diêm Vương Long, hoa văn trên thân thể, ngọn lửa U Minh lại toàn bộ biến thành ngọn lửa huyết hồng hừng hực như nguyền rủa.
"Diêm Vương Long, bình tĩnh một chút!"
Chúc Minh Lãng vội vàng trấn an Diêm Vương Long, thế nhưng Diêm Vương Long căn bản không nghe lọt.
Nó không khống chế được lao về phía dòng thủy triều đang cuộn trào trong bóng tối, Chúc Minh Lãng thậm chí cảm nhận được mối liên kết linh hồn giữa mình và Diêm Vương Long xuất hiện sự rung động.
Đây là dấu hiệu thoát khỏi!
Càng là dấu hiệu phản bội!!
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Đế Tế