Chương 14: Việc này tiếp

. . .

Trời tờ mờ sáng.

Một chút sương giá tô điểm lấy khoảng sân có chút đơn điệu, một thiếu niên mặt mũi tràn đầy oán khí cầm cái chổi lớn đang dọn dẹp khu vực công cộng, trên mặt đất có không ít da chết Ấu Long thật to, lân giáp vỡ vụn, thú đàm bị khạc ra, nhiều nhất hay là hài cốt của những cọc gỗ người rơm giá rẻ kia.

"Còn tưởng rằng đến nơi này sẽ không cần làm những việc nặng này nữa. Đại Giác, ngươi cũng quá bất tranh khí, vì cái gì liền không thể đụng bay con đại lang linh kia, như vậy chúng ta cũng không cần quét dọn sân bãi." Lý Thiếu Dĩnh một bên phàn nàn, một bên hồi tưởng lại hình ảnh đáu rồng hôm qua.

Đối phương là Lang Linh Ấu Long, theo lý thuyết thân thể còn lâu mới cường đại bằng Giác Ngưu Ấu Long của chính mình, hết lần này tới lần khác Giác Ngưu Ấu Long của mình lúc đối chiến lại vụng về không gì sánh được, toàn bộ hành trình bị trêu đùa.

"Chúng ta đến càng cố gắng, lần sau nhất định tìm về mặt mũi!" Lý Thiếu Dĩnh tiếp tục lẩm bẩm một mình.

"Két!"

Cửa viện bị đẩy ra, phát ra tiếng vang lớn, Lý Thiếu Dĩnh hơi kinh ngạc nhìn về hướng cửa chính.

Ai mà dậy sớm như vậy a? ?

Lại còn có người chăm chỉ khắc khổ như thế, mặt trời đều chưa lên đã huấn luyện sáng sớm trở về rồi? ?

Rất nhanh Lý Thiếu Dĩnh liền thấy Chúc Minh Lãng từ bên ngoài đi trở về, từ bộ pháp cũng có thể thấy được bộ dáng mệt mỏi của hắn.

"Chúc Minh Lãng." Lý Thiếu Dĩnh thấy là hắn, mắt không khỏi sáng lên, lập tức gọi hắn lại.

Cái sân này là khu vực công cộng, mọi người luyện tập thuần long, công việc quét dọn vốn là việc của người làm công ở chỗ này.

Thế nhưng không biết từ lúc nào bắt đầu, trong viện xá có quy tắc ngầm, đó chính là mỗi tuần lễ tiến hành một trận Ấu Long giao đấu, người yếu nhất sẽ phụ trách việc vặt của toàn bộ viện xá này, bao quát cả việc thanh lý phân và nước tiểu Ấu Long sau phòng mỗi người!

Chính mình là người thua!

Có thể Chúc Minh Lãng không có tham gia, dựa vào cái gì hắn có thể trốn qua một kiếp?

"Có việc?" Chúc Minh Lãng hỏi.

"Nói cho ngươi biết một chút về quy củ nơi này. . . Ọe ọe, ngươi tình huống như thế nào, thối giống như rơi vào trong hầm cầu vậy!" Lý Thiếu Dĩnh bịt mũi, suýt chút nữa bị hun cho nôn mửa.

"Làm công việc ở Trữ Long Điện cả đêm, đổi một chút lượng thức ăn chất lượng tốt, không có việc gì ta đi trước bù một giấc đây." Chúc Minh Lãng nói ra.

"Ngươi đi quét phân rồng à?" Lý Thiếu Dĩnh nói.

"Ân." Chúc Minh Lãng không để ý ngữ khí của Lý Thiếu Dĩnh.

Lý Thiếu Dĩnh nhìn bộ dáng lôi thôi không chịu nổi này của Chúc Minh Lãng, không khỏi trong lòng có một chút may mắn.

Người này lớn hơn mình mấy tuổi, lại ti tiện hơn mình nhiều. Việc quét dọn Trữ Long Điện kia là việc của những nô công làm, thân là học sinh Ly Xuyên Thuần Long Học Viện, làm sao lại vì chút điểm lượng thức ăn mà đi làm chuyện hạ đẳng như vậy!

"Nếu đã như vậy, ngươi tỉnh ngủ thì đem sau hiên các bạn học cũng dọn dẹp một chút đi, dù sao ngươi cũng quét cả một cái đại điện lớn như vậy, không sá gì mấy gian phòng nhỏ phía sau chúng ta." Lý Thiếu Dĩnh lúc nói chuyện không tự chủ ngẩng đầu lên, làm ra vẻ tài trí hơn người.

"Đó là chuyện của chính các ngươi." Chúc Minh Lãng nhàn nhạt cự tuyệt.

"Ngươi chiều hôm qua không đến Ấu Long giao đấu, chẳng khác nào bỏ quyền, kẻ yếu nhất thì nên quét dọn xá viện trước sau!" Lý Thiếu Dĩnh to tiếng nói.

Chúc Minh Lãng nghe được câu nói này, ngừng bước chân.

Hắn đi về phía Lý Thiếu Dĩnh, nhìn thẳng vào mắt hắn, bộ dáng chán chường mệt mỏi vừa rồi đột nhiên không thấy, thay vào đó là một cỗ lăng lệ khiến cho Lý Thiếu Dĩnh có chút e ngại!

"Người lựa chọn tham gia quy tắc thì có chơi có chịu, hợp tình hợp lý. Ta không tham gia quy tắc do các ngươi tự định ra, mang ý nghĩa ta không bắt ngươi giúp ta quét dọn khu vực của ta, ta cũng không cần phải làm việc vặt cho bất luận kẻ nào trong các ngươi, hiểu chưa?" Chúc Minh Lãng nói ra.

Lý Thiếu Dĩnh ngây ngẩn cả người, qua một hồi lâu mới nhẹ gật đầu.

Giống như nói rất có đạo lý.

Thế nhưng là chờ khi Chúc Minh Lãng trở về phòng, Lý Thiếu Dĩnh lấy lại tinh thần, càng tức giận đến mức suýt chút nữa ném cây chổi đi.

Vênh váo cái gì a! !

Đạo lý kia sao không đi mà nói với cái tên Hồng Hào nuôi sói trong viện xá ấy! !

. . .

Trở lại phòng, Chúc Minh Lãng tháo chiếc giỏ trúc lớn trên lưng xuống.

Đi tới sau phòng, nhìn thấy tiểu ngạc linh đang nằm nhoài trên cát, từng miếng từng miếng cắn những con cá mú có chút tanh kia, nhìn tốc độ ăn liền biết những thứ này mùi vị đối với nó tới nói có chút khó nuốt.

Chúc Minh Lãng cười khổ một trận.

Ai, tiểu gia hỏa tựa hồ biết trong nhà nghèo, khó ăn cũng ráng nuốt.

"Hắc Nha, nhìn xem đây là cái gì?" Chúc Minh Lãng đặt giỏ trúc lớn trước mặt tiểu ngạc linh.

Nghiêng giỏ trúc, bên trong từng con đại nhục tằm mập dính lăn ra. Tiểu ngạc linh nhìn thấy bọn chúng, đôi mắt tròn vo đều sáng rực lên!

Nó phóng như bay tới, đầu tiên là nuốt mấy con đại nhục tằm tản mát ra ngoài, ngay sau đó chui cả cái đầu vào trong giỏ trúc lớn, biến thành một con heo tham ăn, một bên ăn còn vừa ngọ nguậy cái mông bự cùng cái đuôi.

Một trận càn quét, tiểu ngạc linh rốt cục ăn no, trong giỏ trúc không còn thừa một con nào, nó mang vẻ mặt thỏa mãn bò tới bên cạnh Chúc Minh Lãng, cái lưỡi to liền liếm lên để bày tỏ thân mật.

"Đừng đừng đừng, ta toàn thân bốc mùi, phải đi tắm rửa." Chúc Minh Lãng đẩy cái con Tiểu Ngạc Long sền sệt này ra.

Tiểu Ngạc Long căn bản không để ý, vẫn như cũ đụng lên, thẳng đến khi nước miếng tẩy lễ qua mặt Chúc Minh Lãng, nó mới hài lòng về tới trong ao của mình.

Chúc Minh Lãng cũng đứng lên, dự định trước dọn dẹp đống cá mú bốc mùi đi, Tiểu Ngạc Long lại có chút không nỡ, nó nhìn xem Chúc Minh Lãng.

Tiểu Hắc Nha tâm trí cũng không thấp.

Nó tựa hồ nhìn ra Chúc Minh Lãng tân tân khổ khổ bận rộn suốt cả đêm mới đổi lấy được một giỏ nhục tằm như thế này, nó dự định giữ lại những con cá mú này, phòng khi lại đói bụng thì có thể ăn tạm.

"Yên tâm, bữa tiếp theo cam đoan sẽ có, sáng sớm ngày mai ngươi sẽ nhìn thấy một giỏ lớn còn nhiều hơn hôm nay, mấy thứ này cứ vứt đi." Chúc Minh Lãng an ủi Tiểu Ngạc Long.

Tiểu Ngạc Long nghe được câu này ngược lại là rất vui vẻ, chủ động dâng cái đầu to sửu manh lên để cho Chúc Minh Lãng có thể vuốt ve.

"Ngươi ngủ tiếp đi, tỉnh dậy liền phải rèn luyện. Nói trước, lúc huấn luyện ta thế nhưng là một ác ma không có tình cảm." Chúc Minh Lãng nói ra.

"Ô úc úc!" Tiểu Ngạc Long lên tiếng, nó đồng dạng cũng bức thiết muốn mạnh lên.

Tắm rửa xong nằm xuống, cứ việc đặc biệt rã rời nhưng Chúc Minh Lãng vẫn không cách nào lập tức ngủ được.

Quét dọn Trữ Long Điện suốt cả đêm cũng bất quá chỉ đổi lấy một giỏ nhục tằm, đêm nay lại đi một chuyến, ngày mai khẩu phần lương thực của Tiểu Ngạc Long coi như có bảo đảm, chỉ là duy trì như vậy không phải biện pháp lâu dài.

Tiểu Ngạc Long hình thể sẽ còn lại trưởng thành, đợi đến khi dài hai ba mét, lượng cơm ăn của nó sẽ gia tăng mấy lần. Chúc Minh Lãng suốt ngày thức đêm làm việc vặt đoán chừng cũng cho ăn không no nó, lại lấy đâu ra thời gian huấn luyện?

"Từ Trữ Long Điện trở về, Bổ Nhiệm Xử của học viện giống như có một công việc ban thưởng không tệ, chợp mắt một hồi, giữa trưa đi qua thử một lần."

Trong học viện có một ít công việc sẽ được tuyên bố ra bên ngoài, do đám học sinh hoặc là các Mục Long Giả đi lĩnh mệnh. Việc nuôi rồng cùng nuôi ấu linh chi tiêu đều phi thường lớn, những học sinh rễ cỏ không có bối cảnh hoặc là sẽ làm thêm để duy trì, hoặc là dựa vào những học viện bổ nhiệm này để thu hoạch được ích lợi.

Trong đó có công việc bắt rồng thù lao phong phú.

Cũng có loại thuần túy bán thể lực kiếm tiền vất vả như chiếu khán Ấu Long, ấu linh cùng quét dọn long huyệt.

Chúc Minh Lãng cùng lão tiên sinh Trữ Long Điện nói chuyện qua, hắn có thể trong đêm đi Trữ Long Điện hỗ trợ chiếu khán ấu linh, những nô công mới tới chỉ biết quét dọn Trữ Long Điện chứ không hiểu tập tính của ấu linh cùng Ấu Long, hắn là học sinh thuần long chính thống nên rất phù hợp.

Một lần suốt cả đêm, có thể đổi hai giỏ đại nhục tằm.

Đêm nay lão tiên sinh cần Chúc Minh Lãng đi qua, Chúc Minh Lãng đi gác đêm hôm nay nữa thì khẩu phần lương thực cho hai ngày sau được giải quyết.

Còn phải thừa dịp hai ngày này tìm một phần bổ nhiệm thù lao cao hơn, chuẩn bị mật hoa.

"Ai, rất lâu chưa từng có loại sinh hoạt quy hoạch thế này!" Chúc Minh Lãng thở dài một hơi.

Cứ việc về sau sẽ càng thêm gian khổ, nhưng sinh hoạt đã trở nên đầy cõi lòng chờ mong.

. . .

Chúc Minh Lãng không ngủ bao lâu, thời gian không quá đủ, giảm bớt giấc ngủ một chút là chuyện đương nhiên.

Hắn phải nắm chắc thời gian làm chuẩn bị khẩu phần lương thực cho Tiểu Ngạc Long cùng Tiểu Bạch Khởi.

Đến phòng ăn, tùy tiện lấp đầy bụng một chút, Chúc Minh Lãng vội vội vàng vàng chạy tới Bổ Nhiệm Bảng của học viện, nhìn xem có sự tình gì mình có thể làm.

"Tê, còn có ra chiến trường, tiến đánh thành trì. . . Đây chắc là bổ nhiệm cho Mục Long Giả đi, học viện quản được thật rộng." Chúc Minh Lãng nhìn bảng bổ nhiệm phức tạp, không khỏi có chút đau đầu.

Ban thưởng ra chiến trường này tương đương khoa trương, lại là có thể đạt được một phần tư thuế thành của tòa thành trì kia!

Nếu Tiểu Bạch Khởi không thoái hóa, Chúc Minh Lãng cũng có thể thử một chút.

Có được thuế má một thành trì, có thể đổi được mấy ngọn núi nhục tằm. . . Ngạch, tại sao mình phải dùng nhục tằm tới làm đơn vị, thật là không có tiền đồ a.

"Trong Ly Xuyên Hồ ngư yêu bắt đầu tràn lan, đêm khuya giao phối gáy gọi ồn ào không thôi, trứng đẻ trên bờ cứng rắn như đá, ảnh hưởng nghiêm trọng đến mỹ quan của học viện cùng Ly Xuyên Hồ, càng có ngư yêu phách lối tập kích ngư dân trên trấn, ác liệt đến cực điểm. . ."

Chúc Minh Lãng đọc ra cái bổ nhiệm này.

Tiêu diệt toàn bộ Ban Lam Ngư Yêu!

Đây là một bổ nhiệm lúng túng.

Mục Long Giả sở hữu Chân Long thì khinh thường làm loại chuyện tiêu diệt toàn bộ tiểu yêu linh này, tiểu yêu linh đều có con đường chạy trốn cùng bản năng tránh né cường giả riêng, một con rồng con đi làm loại chuyện này rất tốn thời gian, thù lao còn không cao.

Mà trong đám ấu linh, một phương diện muốn tập thuỷ tính, một phương diện phải có năng lực bắt giết bén nhạy, đa số Ấu Long không nhất định đảm nhiệm nổi, làm không tốt sẽ còn bị đàn ngư yêu vây giết chết.

Vừa vặn tiểu ngạc linh là hảo thủ bắt giết loài cá!

Mỗi buổi chiều là thời gian huấn luyện của tiểu ngạc linh, một bên dựa vào dòng thác nước xiết cường hóa thể trạng, một bên bắt giết những Thạch Ban Ngư Yêu này, vẹn toàn đôi bên a!

"Trong vòng nửa tháng, vậy nửa tháng này Tiểu Hắc Nha có phương hướng rèn luyện minh xác. Muốn thuận lợi hoàn thành thì còn có thể đạt được một hạt cát vàng." Chúc Minh Lãng trên mặt có dáng tươi cười.

Huấn luyện, kiếm tiền, hai không lầm!

Đạt được một hạt cát vàng này, có thể giúp làm dịu nguy cơ khẩu phần lương thực rất nhiều!

Việc này tiếp! !

Đề xuất Huyền Huyễn: Bàn Long
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN