Chương 182: Thư hùng Thánh Chúc Long

Thực lực rất khó phán đoán.

Chỉ biết trong đó hai con đều ở mức trên Quân cấp.

Về phần là Chuẩn Quân cấp, hạ vị Quân cấp hay trung vị Quân cấp thì khó mà xác định được.

Hơn nữa, cho dù có năng lực cảm nhận được tu vi cụ thể của đối phương, hiểu rõ cảnh giới chuẩn xác của bọn chúng, nhưng cũng không thể khẳng định bọn chúng có năng lực gì khó chơi hay không, hoặc giả có thủ đoạn chí mạng trực tiếp nào đó.

Không phải cứ tu vi cao là nhất định sẽ chiến thắng kẻ tu vi thấp hơn.

Vạn vật thế gian vẫn luôn tồn tại sự tương sinh tương khắc.

Một kẻ toàn thân đầy võ lực, nếu không cẩn thận rơi vào đầm lầy, cũng sẽ chết chìm trong đó mà thôi.

Tuyệt đối không thể tùy tiện lỗ mãng.

Trước đây, những con Thử Yêu Thử Ma kia đều cực kỳ giảo hoạt, biết cách mai phục và lợi dụng địa hình để chiến thắng nhân loại Mục Long sư, huống chi là loại Thánh Chúc Long này, trí tuệ của bọn chúng chắc chắn không thấp.

"Trái cây đã chín muồi, bọn chúng hẳn là sẽ không rời đi."

"Mỗi một quả nuốt vào đều cần một hai ngày để tiêu hóa, cho nên bọn chúng không nuốt trọn những Vân Đài Thụ Quả này một hơi vào bụng, mà là canh giữ ở đây để từ từ bồi bổ."

"Chỉ là, có cách nào dụ bọn chúng rời đi không nhỉ? Tốt nhất là có thể đoạt được mấy viên thánh quả đang tỏa ánh sáng lung linh kia."

Chúc Minh Lãng đã bắt đầu suy tính.

Thứ này có sự trợ giúp cực lớn đối với sự trưởng thành của Tiểu Bạch Khởi.

Tiến giai lên Hoàn toàn kỳ vẫn tồn tại khả năng thất bại, nhưng nếu có thánh quả này phụ trợ, một mặt bảo đảm Tiểu Bạch Khởi thành công tiến vào Hoàn toàn kỳ, mặt khác có thể giúp thực lực của nó sau khi tiến hóa mau chóng ổn định ở trung vị Quân cấp!

Vốn dĩ chỉ định đến Vân Chi Long Quốc dạo chơi một vòng, không ngờ vừa mới đến đã gặp được linh tư phù hợp để Tiểu Bạch Khởi tiến vào Hoàn toàn kỳ.

Như vậy thời gian Tiểu Bạch Khởi tiến vào Hoàn toàn kỳ lại được rút ngắn.

"Một đực một cái, còn có một con Tiểu Thánh Chúc Long. Nếu có thể tách đôi thư hùng Thánh Chúc Long này ra, chúng ta còn có hy vọng lấy được trái cây. Chỉ là, trong tình huống đang canh giữ một cây Vân Đài Thụ tràn đầy linh quả chín muồi thế này, sợ là căn bản không có cách nào dụ chúng rời đi." Nam Linh Sa nói.

"Trừ phi có thứ gì đó đủ sức hấp dẫn bọn chúng." Chúc Minh Lãng cười nói.

Nam Linh Sa nhìn dáng vẻ giảo hoạt của hắn, liền biết Chúc Minh Lãng đã có chủ ý.

. . .

Bụi mây nồng đậm, tựa như một lớp tuyết trắng thật dày, bao phủ bên trên Vân Đài Mẫu Thụ.

Vân Đài Mẫu Thụ rủ xuống bên bờ Lam Không Chi Trì, xung quanh còn có rất nhiều bụi mây xen kẽ, giống như từng tầng đảo hoang lơ lửng gần Vân Đài Mẫu Thụ.

Thánh Chúc Long cái có vảy màu đỏ tím, thân thể thon dài ưu mỹ, sừng rồng đẹp đẽ tựa như san hô.

Thánh Chúc Long đực thì sở hữu sừng rồng màu vàng, thân hình khôi ngô tráng kiện hơn rất nhiều, nó giống như một con Xích Kim Thiên Mãng, cuộn mình trên nhánh cây Vân Đài Mẫu Thụ, đôi mắt màu đỏ kia đang quan sát xung quanh, lúc nào cũng duy trì cảnh giác.

"Hô hô hô ~~~~~~~~~~ "

Một con Băng Long toàn thân tuyết trắng cao quý từ trong huyễn sơn cách đó không xa bay tới, đang tiến lại gần Lam Không Chi Trì.

Thánh Chúc Long đực lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con Băng Thần Bạch Long này.

Rất nhanh, Thánh Chúc Long đực phát hiện con Băng Thần Bạch Long này không phải đến chỗ Vân Đài Mẫu Thụ, mà là thân thể lảo đảo rơi xuống một đám mây bụi trên đảo hoang, sau đó nặng nề ho ra mấy ngụm long huyết.

Long huyết nhuộm đỏ cả mảng mây tuyết, nhìn thấy mà giật mình.

Hơn nữa, cánh của con Băng Long này cũng giống như đã bị bẻ gãy...

Thánh Chúc Long đực lẳng lặng nhìn con Băng Thần Bạch Long bị trọng thương kia, phát hiện lúc nó lảo đảo, từ trên móng vuốt vô tình trượt ra một viên gan Thương Long.

Viên gan Thương Long này tỏa ra quang trạch đặc thù như phỉ thúy, linh khí ẩn chứa bên trong phát tán ra, tạo thành màn sương mờ ảo hoa lệ, lập tức chiếu sáng đám bụi mây tuyết trắng kia thành ngũ quang thập sắc.

Con Băng Thần Bạch Long bị trọng thương vội vội vàng vàng chụp lấy viên gan Phỉ Thúy Thương Long này, sau đó thất kinh quan sát xung quanh.

Thánh Chúc Long đực cuộn trên Vân Đài Mẫu Thụ liền híp mắt lại.

Đúng lúc này, ở bờ bên kia của Lam Không Chi Trì, một thanh linh kiếm khí thế cuồn cuộn bay về phía này, nó mang theo sát khí, khiến cả hai con Thánh Chúc Long lập tức đề cao cảnh giác.

Bọn chúng đồng thời nhìn chằm chằm thanh linh kiếm này, cũng ngửi được khí tức phát ra trên người nó thực chất là rồng!

Trên đuôi và thân của Kiếm Linh Long còn dính vết máu, nó bay một vòng quanh Lam Không Chi Trì, dường như đang truy kích thứ gì đó.

Sau đó, Kiếm Linh Long lại bay về một hướng khác, rất nhanh liền biến mất khỏi khu vực Lam Không Chi Trì.

Sau khi đôi thư hùng Thánh Chúc Long xác nhận khí tức cường đại của Kiếm Linh Long đã rời đi, con Thánh Chúc Long đực lập tức trao đổi với thê tử của mình.

"Hoát ~ "

Thánh Chúc Long đực liếc mắt, nghiêng đầu.

Dường như nó đang nói với bạn đời của mình rằng, có một con Băng Thần Bạch Long bị thương đang trốn trong đám bụi mây đảo hoang kia, vừa rồi thanh Kiếm Linh Long khí thế hung hăng nọ có vẻ đang đuổi giết nó.

"Hoát?" Rồng cái hiển nhiên cũng thấy hứng thú, đưa mắt nhìn về phía đó.

Gan Phỉ Thúy Thương Long!

Mật rồng vẫn luôn là cơ quan quan trọng nhất của Thương Long, nhưng thứ này cũng giống như vảy ngược, rất khó bảo tồn lại, trừ phi con rồng đó tự nguyện...

Cho nên mật rồng vô cùng hiếm có.

Rồng cái vươn mình, đôi mắt quan sát con Băng Thần Bạch Long đang rã rời vô lực trong đám bụi mây.

Lúc này, Băng Thần Bạch Long đang dùng đầu lưỡi liếm láp vết máu trên người mình, cũng đang bay lảo đảo, bộ dạng như định rời khỏi đây để trốn chạy.

Rồng cái và rồng đực còn đang do dự.

Nhưng Băng Thần Bạch Long đã từ từ bay về phía xa.

"Hoát! !" Cuối cùng, rồng cái vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ đã dâng đến tận miệng, nó gầm lên một tiếng với Thánh Chúc Long đực, ra hiệu chàng hãy đuổi theo, thiếp sẽ canh gác ở đây!

"Hoát! ! ! !"

Thánh Chúc Long đực lập tức hăng hái, thân thể nó từ trên nhánh cây bung ra, cho dù không có cánh, nó vẫn có thể nhẹ nhàng lơ lửng ngao du...

Thánh Chúc Long đực bay về phía đám bụi mây kia.

Băng Thần Bạch Long thấy thế, sợ đến mức đập cánh loạn xạ, vội vội vàng vàng lăng không bay lên, hướng về phía những vân loan phức tạp hơn mà bay đi, ý đồ lợi dụng mây mù để tránh né Thánh Chúc Long đực đang thừa nước đục thả câu.

Thánh Chúc Long đực tăng tốc, mặc dù nó phát hiện Băng Thần Bạch Long đột ngột tăng tốc độ, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao đa số sinh vật khi sinh mệnh bị uy hiếp đều sẽ kích phát ra tiềm năng cầu sinh nhất định.

Nó lăng không truy kích, bay vào trong vân loan.

Nó có thể ngửi được mùi trên người Băng Thần Bạch Long, nó biết Băng Thần Bạch Long đang ở ngay trong tầng tầng lớp lớp mây mù này.

Tìm được nó chỉ là vấn đề thời gian.

Mật rồng Thương Long...

Thứ này có thể tăng tiến hơn ngàn năm tu vi!

Điều này khiến Thánh Chúc Long tiến thêm một bước gần hơn đến cảnh giới vạn năm!

. . .

Ở một bên khác, trong Lam Không Chi Trì, Kiếm Linh Long đã quay trở lại gần Vân Đài Mẫu Thụ.

Thánh Chúc Long cái vốn tưởng rằng nó quay lại tìm Băng Thần Bạch Long, lại phát hiện Kiếm Linh Long bay thẳng tới, mục tiêu chính là mình.

Rồng cái tức giận gầm thét, từ trong mẫu thụ bay ra, cùng Kiếm Linh Long chém giết trong Lam Không Chi Trì.

Cùng lúc đó, một bóng người lén lén lút lút tiến lại gần Vân Đài Mẫu Thụ...

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Phi Thăng
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN