Chương 365: Không chết qua thật sao?

Sóng nước nhu hòa, rừng đước trên vùng đất ngập nước đón gió nhẹ tạo nên những đợt sóng lá, nhịp nhàng theo tiếng sóng biển.

Chúc Minh Lãng ngồi xuống tại chỗ, mớm một chút Ngô Đồng Linh Lộ cho Tiểu Thanh Long vừa trải qua một trận kịch chiến.

Vừa mới uống xong, Chúc Minh Lãng đã cảm nhận được một luồng nhiệt lượng từ trong bộ lông vũ của Tiểu Thanh Trác từ từ khuếch tán ra xung quanh.

Là thánh quang nóng rực, từ trong những hoa văn huy hoàng trên lông vũ từ từ chảy ra, thoạt nhìn tựa như dịch sáng óng ánh, chảy xuôi trên thân Tiểu Thanh Long. Trong quá trình chảy xuôi, dường như có một sức mạnh cổ xưa nào đó đang thức tỉnh trên người nó.

"Tiến giai rồi?" Chúc Minh Lãng có chút vui mừng nói.

Còn tưởng rằng phải mất ba bốn ngày, thậm chí Chúc Minh Lãng còn lo lắng không biết Tiểu Thanh Trác có vượt qua được khảo nghiệm kia hay không.

Hóa ra khiêu chiến một kẻ địch mạnh hơn mình rất nhiều cũng có thể rút ngắn đáng kể khoảng cách trưởng thành!

"Đây là Linh Phỉ Diệp, ngậm trong miệng." Chúc Minh Lãng lập tức lấy ra linh tư đã chuẩn bị sẵn.

Phỉ Diệp là một loại linh vật có thể tăng cường năng lực Quy Tắc Tự Nhiên cho long sủng, Chúc Minh Lãng đã phải bỏ ra 40,000 kim để mua về.

Nếu có cơ hội bồi dưỡng lại từ đầu, Chúc Minh Lãng đương nhiên sẽ dốc hết toàn lực cung cấp cho Tiểu Thanh Long những tài nguyên hoàn mỹ nhất, bao gồm cả việc nó có thể tiêu hóa một chút linh năng trong quá trình tiến giai, ví dụ như Linh Phỉ Diệp này.

Ngậm trong miệng, nước bọt của rồng sẽ làm linh nguyên trong Linh Phỉ Diệp tan ra từng chút một, dùng một phương thức vô cùng ôn hòa để gột rửa nội tạng, cơ quan của long sủng, giúp chúng khi thi triển pháp thuật cường đại có thể trở nên thuần túy hơn, hiệu quả cũng sẽ được nâng cao.

Tiểu Thanh Trác ngậm Linh Phỉ Diệp, tự mình bò vào trong Linh Vực. Linh năng ấm áp bao bọc lấy nó, khiến cơ thể vốn đang rã rời sau chiến đấu trở nên cực kỳ thoải mái dễ chịu, kéo theo đó là cơn buồn ngủ mãnh liệt.

Nằm sấp trên chiếc ổ nhỏ của mình, quang huy trên bộ lông vũ của Tiểu Thanh Long không hề giảm bớt, nó như một viên Diệu Thần Thạch tự tỏa sáng sức mạnh.

Cơ thể nó đang lớn lên từng chút một, những chiếc lông vũ ngắn nhỏ như lá cây dần dần dài ra. Một bộ phận ưu mỹ cao quý bao phủ phần lưng và cổ, một bộ phận như tơ nhung mềm mại, lụa là phiêu tán giữa cánh và đuôi...

Thời kỳ ấu niên, Chúc Minh Lãng cảm thấy nó giống một con Thanh Ưng (chim ưng xanh), mang nhiều đặc điểm của loài ưng. Nhưng hình thái nó thể hiện bây giờ rõ ràng là một con hoàng non nớt. Cái tên Thương Loan, cùng những sợi lông huy hoàng cao quý và vẻ đẹp lưu tuyến hoàn mỹ tràn ngập trên thân hình kia đã được thể hiện ra!

Thương Loan Thanh Thánh Long!!

Chúc Minh Lãng nhìn sự thay đổi trên người Tiểu Thanh Trác, trong lòng càng thêm vui sướng.

Vẫn chỉ là giai đoạn trưởng thành thứ hai, nhưng nó đã thể hiện ra khí phách không thua kém gì Thần Mộc Thanh Thánh Long ở thời kỳ trưởng thành!

Hơn nữa, sau khi thoát khỏi thuộc tính tàn long, sinh mệnh lực toát ra từ toàn thân Tiểu Thanh Trác cũng thịnh vượng vô cùng, tựa như vầng thái dương vĩnh hằng trên trời xanh, cường đại và uy nghiêm tột bậc!

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Thanh Trác đã ngủ say, cơ thể nó vẫn đang âm thầm diễn ra những biến đổi rất nhỏ, chỉ có quan sát kỹ về sau mới biết được sự phi phàm của chúng.

"Khảo nghiệm ba ngày sau, trông cậy vào ngươi đấy." Lúc này Chúc Minh Lãng mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không đạt đến thời kỳ trưởng thành, tình huống sẽ rất lúng túng. Thiên Sát Long tuyệt đối không thể xuất hiện trong loại trường hợp này, vì trong mắt nó, loại khảo nghiệm và quyết đấu này chẳng khác gì một đám côn trùng đang đánh nhau vì một bụi cỏ.

"Nao ~~~~~~~~~~~"

Dường như bị ánh sáng lột xác của Tiểu Thanh Trác làm chói mắt tỉnh dậy, Thiên Sát Long Vương cử động đôi cánh tinh không lớn của mình, gào lên một tiếng với Chúc Minh Lãng, ý bảo bản Long Vương muốn ra ngoài hoạt động gân cốt một chút.

Chúc Minh Lãng mở đồ ấn, để Thiên Sát Long đi ra.

"Nơi này là Nghê Hải, vừa vặn chúng ta đi dạo một vòng xem sao." Chúc Minh Lãng nhảy lên lưng Thiên Sát Long.

Thiên Sát Long dường như lần đầu tiên nhìn thấy đại dương.

Đa số thời gian nó đều ẩn náu tại vách đá lơ lửng trong di tích kia. Di tích dù sao cũng là một không gian vỡ nát, bầu trời nhỏ hẹp, mặt đất có hạn. Một vùng biển rộng lớn tráng lệ vô ngần như thế này đối với Thiên Sát Long mà nói tuyệt đối là mới mẻ.

Nó lại cử động xương cánh một lần nữa, đang chuẩn bị bay lên lao về phía biển xanh và trời cao thì từ trong khu rừng đước tươi tốt trên vùng đất ngập nước kia, một đoàn Tích Thủy Yêu bò ra!

Những con Tích Thủy Yêu này dường như đến để giúp đỡ thủ lĩnh của chúng, số lượng rất đông. Có con leo lên từ nước biển, có con thành đàn kết đội xông ra từ rừng cây, có con bao vây từ trên đất liền!

Hàng trăm hàng ngàn con Tích Thủy Yêu, giống như một cuộc chiến tranh chủng tộc, tu vi từ một trăm năm đến chín trăm năm không đều, kích thước cũng hoàn toàn khác biệt, cứ thế hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đánh tới, mang thế không thể cản phá!

Dẫn đầu là một con Thải Tích (thằn lằn màu) hơn chín trăm năm tu vi, nó gầm lên, thề muốn thảo phạt con Tiểu Thanh Long non nớt kia...

Thị lực của tộc thằn lằn không được tốt lắm, thường cần phải đến rất gần mới nhìn rõ vật thể.

Chỉ là, khi chúng hoàn toàn đến gần, nhìn rõ Tinh Long ngũ sắc rực rỡ trên vùng nước cạn này, từng khuôn mặt thằn lằn hung thần ác sát bỗng trở nên ngây dại!

Là tên tiểu yêu mắt mù nào!!

Ngươi nói cho bản thằn lằn biết, đây là một con Tiểu Thánh Long vừa mới sinh ra không lâu ư???

"Lộc cộc lộc cộc lộc cộc ~~~~" Phía nước biển, một số Tích Yêu đã sợ đến hồn phi phách tán, một đầu cắm xuống nước, suýt chút nữa bị sặc nước biển mà chết.

Trên đất liền, những con Tích Thủy Yêu tu vi mấy trăm năm kia như nhìn thấy ma, đang điên cuồng đào đất, liều mạng chui xuống bùn!

Phải biết đất cát trên lục địa không mềm mại như ở bãi biển...

Nhưng cho dù đào trúng đá bàn, cũng phải đào a!!

Về phần những Tích Thủy Yêu xuất hiện từ rừng đước kia, e rằng không có chỗ nào để chạy trốn. Bọn chúng ở quá gần Thiên Sát Long, từng con cố tình giả làm bại não, giống như một đám thằn lằn nhỏ vô hại, hoặc là dứt khoát giả làm đá ngầm bên bãi cát...

"Nao ~~~~~~~" Thiên Sát Long phun ra một hơi thở.

Muốn làm gì?

Chưa từng chết qua đúng không!

Một hơi thở này dọa cho lũ Tích Thủy Yêu xung quanh tập thể lật người, bụng ngửa lên trời, lưng và đầu chúc xuống...

Tộc thằn lằn có một khuyết điểm chí mạng, đó là khi quá sợ hãi, não bộ sẽ tiết ra một loại chất gây tê liệt khiến cơ thể chúng hoàn toàn mất thăng bằng, không phân biệt được trên dưới.

Cũng chính là biến thành tình trạng hiện tại, từng con lật bụng, sợ đến hồn xiêu phách lạc, lại chỉ có thể điên cuồng quơ quào mấy cái móng vuốt ngắn ngủn mập mạp trong không khí, giống như rùa bị lật ngược, muốn chạy trốn mà không nhích nổi một bước!

Chúc Minh Lãng cũng bật cười.

Tộc Tích Thủy Yêu hung thần ác sát hóa ra còn có một mặt ngốc nghếch đáng yêu như vậy.

Giương cánh lên, Thiên Sát Long chẳng thèm nhìn đám thằn lằn nhỏ này lấy một cái, tự mình bay lượn trên bầu trời rộng lớn của đại dương.

Bãi cát, đại dương dần dần lùi xa. Chúc Minh Lãng ngồi trên lưng Thiên Sát Long, quay đầu nhìn lại, phát hiện đám Tích Thủy Yêu kia vẫn đồng loạt phơi bụng trắng lấp lánh, đoán chừng còn lâu mới lật người lại được.

"Bay về phía viễn hải, nghe nói ngoài đó có linh đảo, không biết có gặp được Phượng Hoàng hay không." Chúc Minh Lãng nói.

"Nao ~~~~~~"

Thiên Sát Long ngẩng cao đầu lạnh lùng tà mị, làm ra vẻ ngạo kiều bản Long Vương thích bay đi đâu thì bay, không cần ngươi chỉ bảo.

Nhưng hướng nó bay, đại khái vẫn là hướng Chúc Minh Lãng vừa chỉ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN