Chương 369: Lời nói là luật pháp!
“Bõm!”
Sở Hoài Tự rơi vào vùng biển đen kịt, thân hình không ngừng chìm xuống, liên tục rơi sâu vào lòng biển.
Hắn bị nước biển đen ngòm nuốt chửng hoàn toàn.
Do Khổn Tiên Thằng trên người vẫn chưa thoát ra được, nên hắn tạm thời không thể cử động.
Ai mà ngờ được, lão tiên nữ đến từ Côn Luân Động Thiên vừa ra tay đã thi triển một màn trói buộc lên người Sở Hoài Tự?
Nhưng điều quái dị là, trong tình cảnh này, Sở Hoài Tự không hề cảm thấy ngạt thở.
Thậm chí, kể từ khi tiến vào vùng biển này, hắn lại cảm thấy toàn thân thư thái vô cùng.
Trong quá trình rơi xuống, hắn không có bất kỳ sự khó chịu nào.
Dưới đáy biển, hắn vẫn có thể hô hấp tự do.
Hay nói đúng hơn, bởi vì hắn cần hô hấp, nên tại nơi này, hắn có thể hô hấp!
Chỉ là, hắn tạm thời vẫn chưa nhận ra điểm này.
Quy tắc vận hành giữa thiên địa sẽ vì nhu cầu của hắn mà thay đổi!
Bản thân hắn cần gì, quy tắc thiên địa liền biến đổi thành thứ đó.
Lúc này, Sở Hoài Tự chỉ cảm thấy Hắc Ngọc Liên Đài trong thức hải phát sinh biến hóa.
Nó giống như từ một vật chết làm bằng ngọc đen biến thành một đóa hắc liên sống động.
Thậm chí, những cánh hoa vốn khép hờ trên liên đài giờ đây đều nở rộ ra bốn phía.
Giờ phút này, hắn cơ bản có thể khẳng định, tiểu thế giới này e rằng không phải địa giới của Huyền Hoàng Giới.
“Nơi này là Côn Luân Động Thiên!”
“Chỉ là không biết đây là một phương tiểu thế giới chân thực, hay cũng giống như Bổn Nguyên Linh Cảnh, nằm giữa hư và thực?”
Nhưng không nghi ngờ gì nữa, hiện tại không có thời gian để hắn tìm hiểu những thứ này.
Hắn quan tâm đến một điểm khác hơn.
Bổn Nguyên Linh Cảnh lần này mở ra vào giờ Tý đêm nay.
Nghĩa là trong màn đêm.
Sau khi Sở Hoài Tự nhận được Hắc Ngọc Liên Đài từ chỗ Chung Minh, hắn đã nhờ vào sự giúp đỡ của hệ thống để cưỡng ép dung hợp.
Trong tình huống bình thường, với tu vi và vị cách của hắn, e rằng không thể làm được điều này.
Phải biết rằng, ngay cả hệ thống cũng phải thử nghiệm vài lần mới thành công đưa nó vào thức hải của Sở Hoài Tự, đặt dưới mũi kiếm của Tâm Kiếm.
Vì vậy, lúc đó Sở Hoài Tự đã cảm thấy luồng sức mạnh này vô cùng đặc biệt.
Vị cách và sự lớn mạnh của nó có lẽ vượt xa nhận thức và tưởng tượng của hắn!
Sau khi có được Hắc Ngọc Liên Đài, Sở Hoài Tự đã thử nghiệm một phen.
Hắn một mình đánh bại ba vị nhân vật chính của thế giới, cảm nhận trong lúc giao thủ.
Phải nói rằng, đặc tính của luồng sức mạnh này rất kỳ lạ.
Chỉ cần ở trong đêm tối, chiến lực tổng hợp các phương diện đều được gia tăng biên độ lớn!
Nếu là ban ngày, sự gia tăng sẽ yếu đi.
Do lúc tiến vào Bổn Nguyên Linh Cảnh đúng vào giờ Tý, nên sự gia tăng từ Hắc Ngọc Liên Đài là lớn nhất.
Thế nhưng, vùng biển đen này dường như không phải ban đêm.
Côn Luân Động Thiên bên này đang là ban ngày.
Dù vậy, Sở Hoài Tự vẫn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể vô cùng dồi dào.
Thậm chí, chiến lực gia tăng từ Hắc Ngọc Liên Đài còn cao hơn lúc nãy một phần!
“Tại sao lại như vậy?”
“Là vì luồng sức mạnh này vốn thuộc về Côn Luân Động Thiên sao?”
Hắn cảm thấy hẳn là nguyên nhân này.
Ngoài ra, hắn còn cảm thấy khó hiểu về một chuyện khác.
“Ôn Thời Vũ đâu rồi?”
Sở Hoài Tự đã rơi xuống như vậy được vài giây.
Theo lý mà nói, với tu vi Trúc Cơ kỳ đại viên mãn của đối phương, đáng lẽ phải giết tới từ lâu mới đúng!
Dù sao mục đích của đối phương không nghi ngờ gì chính là biến sân khách thành sân nhà.
Sở Hoài Tự cũng không biết Côn Luân Động Thiên làm cách nào mà lại khai phá ra một mảnh trời đất Côn Luân ngay trong Bổn Nguyên Linh Cảnh!
Như vậy, nếu chiến trường chuyển đến nơi này, kẻ bị Thiên đạo áp chế sẽ không còn là tu tiên giả của Côn Luân Động Thiên nữa.
Mà là người tu hành của Huyền Hoàng Giới sẽ bị Thiên đạo Côn Luân áp chế!
Chỉ có tình huống của Sở Hoài Tự là đặc biệt, không những không bị yếu đi mà còn được tăng cường.
Điều ly kỳ hơn là, hắn vừa nghĩ trong lòng “Ôn Thời Vũ đâu rồi”, ngay khắc sau, trong đầu hắn liền hiện lên một hình ảnh!
Hắn “thấy” Ôn Thời Vũ đang đứng trên mặt nước, đưa mắt nhìn quanh quất, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Hiển nhiên, nàng ta chắc chắn đang tìm Sở Hoài Tự.
“Nàng ta lại không cảm ứng được ta ở đâu?”
Sở Hoài Tự kinh hãi trong lòng.
Bởi vì đây là chuyện rất vô lý.
Đối phương vốn là Nguyên Anh Chân Quân đoạt xá trọng tu.
Nguyên thần chi lực vẫn còn đó.
Nghĩa là thần thức của nàng ta dù bị hạn chế do tu vi, cũng tuyệt đối mạnh hơn Sở Hoài Tự rất nhiều!
Huống hồ, trên người hắn lúc này còn đang trói sợi dây thừng vàng óng này!
Đây là pháp bảo của đối phương.
Pháp bảo này đáng lẽ phải tự mang hiệu ứng định vị mới đúng.
Nàng ta chỉ cần cảm nhận được pháp bảo ở đâu là biết Sở Hoài Tự đang chìm ở chỗ nào.
Trong tình cảnh này, mặt nàng ta lại đầy vẻ mờ mịt.
“Không tìm thấy ta cũng tốt.” Sở Hoài Tự thầm nghĩ.
Hắn vừa vặn cần thời gian để thích nghi, làm rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Khi ý nguyện này vừa xuất hiện, trong hình ảnh hiện lên trong đầu hắn, vẻ mờ mịt trên mặt Ôn Thời Vũ càng đậm hơn!
“Chuyện gì thế này!” Nàng ta không nhịn được thốt lên.
“Vừa rồi còn cảm thấy vị trí của hắn rất phiêu hốt, lúc thì ở phía Đông, lúc lại ở phía Tây...”
“Nhưng giờ thì hay rồi, hoàn toàn không thể cảm ứng được nữa!” Gương mặt nàng ta hiện lên vẻ khó tin.
“Sư tôn đặc biệt chộp lấy một phương tiểu thế giới, mục đích là để ta không bị Thiên đạo áp chế, để ta nghĩ cách đưa hắn tới nơi này.”
“Hắn rõ ràng là một người tu hành của Huyền Hoàng Giới, sao có thể sau khi đến Vô Tận Chi Hải lại biến mất không tăm hơi!”
Sở Hoài Tự vẫn không ngừng chìm xuống trong hắc hải.
Giống như vùng biển này là một cái hố không đáy, căn bản sẽ không chạm đáy.
Hắn nghe Ôn Thời Vũ tự lẩm bẩm, coi như những nghi ngờ trong lòng đều đã có lời giải đáp.
“Tình trạng hiện tại của ta, có chút giống như... Ngôn Xuất Pháp Tùy?!” Trong lòng hắn nghĩ như vậy.
Dường như hắn chỉ cần động niệm, sự việc sẽ diễn ra đúng như hắn nghĩ.
“Nếu quả thật là vậy, Hắc Ngọc Liên Đài này chẳng phải quá nghịch thiên sao!”
“Đây rốt cuộc là thứ gì!” Trong lòng Sở Hoài Tự dâng lên sóng cuộn biển gầm.
“Nếu đã như vậy...”
Hắn tâm niệm vừa động, thậm chí há miệng nói trong nước: “Vậy ta muốn Ôn Thời Vũ chết!”
Trên mặt Sở Hoài Tự lộ ra chút lệ khí, ý nguyện vô cùng mãnh liệt.
Tuy nhiên, nữ tử đứng trên mặt nước lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Nàng ta vẫn sống sờ sờ đứng đó, chỉ là vẻ nôn nóng trên mặt càng thêm nồng đậm.
“Cho nên, không phải là Ngôn Xuất Pháp Tùy thật sự?”
“Hay là nói, không thể giết chết nàng ta?” Sở Hoài Tự càng thêm khó hiểu.
Hắn hoàn toàn không rõ đặc tính của Hắc Ngọc Liên Đài rốt cuộc là gì!
“Thật là kỳ quái!”
May mà Ôn Thời Vũ vẫn chưa tìm thấy hắn, điều này cho Sở Hoài Tự thêm thời gian.
“Chi bằng phế bỏ sợi dây thừng này trước đã.” Hắn thầm nghĩ.
Ngay sau đó, một màn kỳ lạ đã xảy ra.
Pháp bảo trói trên người Sở Hoài Tự lập tức nới lỏng.
Hơn nữa, ánh kim quang tỏa ra trên đó cũng hoàn toàn tắt ngóm.
Mọi công hiệu của nó dường như đều trở nên vô dụng.
Thậm chí trong hình ảnh trong đầu Sở Hoài Tự, Ôn Thời Vũ còn đột ngột phun ra một ngụm máu tươi.
“Khổn Tiên Thằng của ta!” Nàng ta không nhịn được kinh hô, gương mặt hiện lên vẻ phẫn nộ vô cùng.
Khi còn là Nguyên Anh Chân Quân, nàng ta có hai món tiên bảo thành danh.
Một là thanh phi kiếm kia.
Hiện tại, nó đã bị Sở Hoài Tự tạm thời đoạt mất.
Cho dù hắn bị dây thừng trói lại, ném vào vùng biển đen này, thanh phi kiếm vì bị Tâm Kiếm tạm thời “đoạt xá” nên cũng bay theo tới đây, cùng chìm xuống biển.
Mà món tiên bảo thành danh thứ hai của Ôn Thời Vũ chính là Khổn Tiên Thằng này.
Cả hai thứ này đều là bảo vật được ban tặng khi nàng ta bái sư Hóa Thần Tiên Tôn.
Coi như là lễ bái sư của sư tôn dành cho nàng ta.
Lúc đó, nàng ta đã có tu vi Kim Đan kỳ.
Sư tôn lại có thể dựa vào đại thần thông, cưỡng ép thay đổi bản mệnh vật của nàng ta, biến bản mệnh vật thành thanh phi kiếm tên là Tam Canh Tuyết, hơn nữa còn không chịu bất kỳ sự phản phệ nào.
Giờ thì hay rồi, cả hai món tiên bảo đều rơi vào tay tiểu tử kia!
Khỗ nỗi Ôn Thời Vũ còn không biết đối phương đã làm điều đó như thế nào!
“Tình lý nào lại như thế!”
“Quá mức vô lý!”
Một tu sĩ tam cảnh nhỏ nhoi của Huyền Hoàng Giới, dựa vào cái gì mà làm được điều này!
Sao có thể đến mức này chứ!
Ở trong hắc hải, Sở Hoài Tự trực tiếp thu sợi dây thừng đã trở thành vật vô chủ vào trong lệnh bài trữ vật của mình.
“Không ngờ, còn chưa đánh xong mà đã có chiến lợi phẩm để nhặt rồi.” Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng mỹ mãn.
“Chỉ là tại sao lúc này lại có thể tâm tưởng sự thành, ngôn xuất pháp tùy?” Sở Hoài Tự cau mày.
Là không thể gây ảnh hưởng lên vật sống?
Nhưng không đúng.
Nàng ta không thể dò xét được tung tích của ta, ta đã ẩn nấp được bản thân, đây chẳng phải là gây ảnh hưởng lên vật sống sao?
Hay là nói, không thể dùng để trực tiếp sát sinh?
Trên mặt biển, Ôn Thời Vũ đang tức giận đến phát điên cũng không dùng thần thức dò xét nữa, mà lao thẳng xuống biển, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Sở Hoài Tự một cách loạn xạ.
Thấy vẫn còn chút thời gian, Sở Hoài Tự trực tiếp liếc nhìn một con cá đang bơi bên cạnh.
Hắn tâm niệm vừa động, con cá này liền chết.
Chính xác mà nói, con cá không phải chết đi, mà là trực tiếp hóa thành tro bụi, tiêu tán giữa thiên địa!
Sở Hoài Tự trong lòng có một suy đoán táo bạo.
“Có lẽ, không phải không thể dùng để sát sinh.”
“Mà là phạm vi ta có thể ảnh hưởng, lấy bản thân ta làm trung tâm, toàn bộ phạm vi không lớn lắm?” Hắn nghĩ như vậy.
Mang theo ý nghĩ đó, hắn nhìn thoáng qua con cá ở đằng xa.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, hắn không thể mang lại chút ảnh hưởng nào cho nó!
Một con cá, hắn cũng không thể động niệm giết chết nó.
Sau khi hiểu rõ điểm này, trên mặt hắn bắt đầu hiện lên sát cơ vô tận.
Sở Hoài Tự không còn để mặc bản thân chìm xuống nữa, mà linh hoạt bơi nhanh trong biển.
Ôn Thời Vũ đang tìm kiếm Sở Hoài Tự trong biển, nhanh chóng bơi về phía Đông.
Liên tiếp mất đi hai món tiên bảo, nàng ta hận không thể băm vằn Sở Hoài Tự ra thành muôn mảnh!
Đang bơi, nàng ta nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng của nam tử trẻ tuổi này.
“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi!” Ôn Thời Vũ không nhịn được thốt lên.
Kết quả, Sở Hoài Tự đáp lại nàng ta rằng:
“Không, là ta đang tìm ngươi!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Tân tác Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)