Chương 389: Tạo hình đều rất triều a

Lại muốn đến cái địa phương xa xôi như vậy ư… Kiều Tang lẩm bẩm trong lòng, mắt dán vào tin nhắn trên điện thoại.

Long Quốc rộng lớn, chia làm mười ba địa khu: Dự Hoa, Liên Bạc, Liên Khoa, Liêu Tây, Cổ Sương Mù, Tây Luật, Bắc Luân, Trống Rỗng, Trọng Đảo, Đồ Vây, Đông Già, Cổ Nhật và Chi Đế Á.

Bản đồ rộng lớn đến nỗi phần lớn người dân Long Quốc cả đời cũng không thể đi hết các địa khu.

Khoảng cách giữa các địa khu cũng không đồng đều.

Cổ Sương Mù cách Dự Hoa những ba địa khu: Liên Khoa, Liên Bạc và Trọng Đảo.

Muốn đến Cổ Sương Mù, dù đi bằng đường hàng không, cũng phải mất mười mấy canh giờ.

"Sao vậy?" Diệp Tương Đình thấy con gái dán mắt vào điện thoại nãy giờ, bèn hỏi.

Kiều Tang cất điện thoại, đáp: "Sư phụ bảo con phải đến Cổ Sương Mù tham gia vòng loại, ba ngày nữa xuất phát."

Diệp Tương Đình dừng tay, quay đầu lại, kinh ngạc: "Xa vậy cơ à?"

Kiều Tang đáp: "Biết làm sao được, ai bảo con lọt vào vòng loại chứ."

Vòng loại khu vực, như tên gọi, là cuộc thi đấu được tổ chức theo từng địa khu.

Toàn quốc có mười ba địa khu, nhưng mỗi nơi lại có sự phát triển khác nhau. Những khu vực có kinh tế và khoa học kỹ thuật phát triển thường có tuyển thủ mạnh hơn.

Thậm chí, có những khu vực, người xếp thứ mười cũng có thể mạnh hơn quán quân của những khu vực yếu hơn.

Để tránh tình trạng tuyển thủ giỏi bị loại sớm, vòng loại khu vực áp dụng hình thức hỗn hợp.

Mười ba địa khu được chia thành bốn khu vực lớn.

Mỗi khu vực sẽ có bốn địa khu cùng nhau tranh tài.

Đổi lại, số lượng người được thăng cấp từ khu vực đó cũng tăng lên tương ứng.

Kiều Tang vẫn chưa biết Dự Hoa sẽ chung khu vực với những địa khu nào, nhưng chắc chắn có Cổ Sương Mù.

Dù sao, địa điểm thi đấu vòng loại chỉ được tổ chức trong khu vực tham gia.

Diệp Tương Đình thấy xa xôi, nhưng không nói gì thêm.

Con gái từ nhỏ chưa từng rời khỏi Chiết Giang, chứ đừng nói đến những nơi khác. Bà lo lắng là điều tất nhiên, nhưng con gái có thể vào vòng loại là chuyện đáng tự hào, bà không thể cản trở.

Đêm khuya, gió lùa vào, rèm cửa lay động. Kiều Tang nằm trên giường, lướt điện thoại xem cẩm nang du lịch Cổ Sương Mù.

Hiếm lắm mới có cơ hội đến một địa phương khác, phải đi chơi cho đã mới được.

Chứ biết đến bao giờ mới có dịp đến Cổ Sương Mù lần nữa.

Kiều Tang chợt nhớ ra điều gì, xỏ dép đi ra sân.

Tuyết rơi lả tả, sân vườn đã phủ một lớp tuyết mỏng.

Lộ Bảo vẫn đang luyện tập, còn Tiểu Tầm Bảo thì hăng say đắp người tuyết bên cạnh tường rào.

Khả năng cuộn tròn của con bé thật đáng sợ… Kiều Tang thầm cảm thán, rồi lên tiếng: "Không nghỉ ngơi chút sao?"

"Lộ."

Lộ Bảo nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn Kiều Tang, kêu một tiếng, ý bảo không cần.

Kiều Tang nói tiếp: "Mấy ngày nữa chúng ta sẽ đến Cổ Sương Mù, ngươi là từ Cổ Sương Mù đến, có muốn về thăm quê không?"

"Lộ…"

Lộ Bảo dừng động tác, ngơ ngác nhìn lại.

Kiều Tang bật cười trước vẻ mặt của Lộ Bảo. Bình thường, Lộ Bảo luôn tỏ ra lạnh lùng, ngay cả khi chưa mất trí nhớ cũng chưa từng lộ vẻ "ngốc" như vậy.

"Ngươi có muốn đến nơi nào không?" Kiều Tang hỏi lại.

"Lộ."

Lộ Bảo hoàn hồn, ngập ngừng một chút, rồi nghiêm túc gật đầu.

Quả nhiên là có… Kiều Tang cười hỏi: "Là ở đâu?"

"Lộ lộ."

"Lộ lộ."

Lộ Bảo ra sức khoa tay múa chân, ở đó có một cái cây, có một căn nhà.

Kiều Tang gật đầu: "Rồi sao nữa?"

"Lộ lộ."

"Lộ lộ."

Lộ Bảo tiếp tục khoa tay, còn có một con sủng thú rất dài.

Kiều Tang gật đầu, ra hiệu cho Lộ Bảo nói tiếp.

"Lộ…"

"Lộ lộ!"

Lộ Bảo lúc thì ngơ ngác như đang hồi tưởng, lúc lại kêu lên kích động.

Con sủng thú kia có màu xanh lá!

Kiều Tang nhìn Lộ Bảo.

Đôi mắt sâu thẳm của Lộ Bảo chớp chớp nhìn Kiều Tang.

Sau ba giây nhìn nhau, Kiều Tang không nhịn được nói: "Nói tiếp đi chứ."

"Lộ?"

Lộ Bảo lộ vẻ mờ mịt.

Nói tiếp cái gì cơ?

Kiều Tang ngơ ngác nhìn Lộ Bảo, rồi dò hỏi:

"Ngươi muốn đến nơi có một cái cây, một căn nhà, một con sủng thú màu xanh lá rất dài, còn lại thì quên hết rồi à?"

"Lộ."

Lộ Bảo gật đầu nhẹ.

Kiều Tang: "…"

Chỉ với mấy cái hình dung này, trong một khu vực rộng lớn như vậy, quỷ thần nào mà tìm được!

Hôm sau, buổi sáng, Kiều Tang ăn xong bữa sáng, vừa nhét sách vào ba lô thì chợt nhớ ra hôm nay là thứ Bảy.

Khá lắm, lo thi đấu quá mà quên cả ngày tháng…

Lúc này, điện thoại trên bàn reo lên, hiển thị: Lão Mụ.

Kiều Tang bắt máy.

"Ăn sáng chưa con?" Tiếng mẹ từ điện thoại vọng ra.

"Con ăn rồi ạ." Kiều Tang đáp.

Diệp Tương Đình ôn tồn nói: "Mấy hôm nay cửa hàng bận quá, không có thời gian. Hôm qua mẹ bảo con đi xem căn nhà đó, nếu con ưng ý thì mua luôn đi, cứ để tên con là được."

Hôm qua, lúc ăn cơm, mẹ cô đã nói về địa điểm và tên chung cư mà bà để ý.

"Con biết rồi ạ."

Kiều Tang cúp điện thoại, mở bản đồ, tìm kiếm "Thanh Lộ Biệt Viện".

Cách chỗ cô đang thuê khoảng 27 cây số.

Không biết kỹ năng di chuyển không gian nếu luyện đến cảnh giới cao nhất, có thể di chuyển xa đến 27 cây số không… Kiều Tang bất giác nhìn Tiểu Tầm Bảo.

"Tầm~"

Tiểu Tầm Bảo chớp chớp mắt.

Kiều Tang thu hồi ánh mắt, cởi đồng phục, thay quần áo thường ngày, rồi đội mũ lưỡi trai.

Tiểu Tầm Bảo ý thức được sắp được ra ngoài, vô cùng tự giác bay lên đầu Ngự Thú Sư nhà mình.

"Tầm…"

Tiểu Tầm Bảo nhích nhích cái mông trên mũ lưỡi trai một hồi lâu, mới tìm được vị trí thoải mái.

Kiều Tang thu dọn xong xuôi, xoay người chuẩn bị bế Nha Bảo.

"Nha!"

Ai dè Nha Bảo lùi lại một bước, hưng phấn kêu lên, ý bảo chờ một chút.

"Nha nha!"

Rồi nó lại gọi Tiểu Tầm Bảo một tiếng.

"Tầm kiếm~"

Nghe thấy đại ca lên tiếng, Tiểu Tầm Bảo lập tức tháo vòng tròn xuống, thuần thục móc hết kính râm ra từ giữa đầu.

Tất cả kính râm được Tiểu Tầm Bảo dùng niệm lực lơ lửng trước mặt Nha Bảo.

"Nha!"

Nha Bảo nhìn từng cái, rồi dừng mắt lại ở chiếc kính râm tam giác màu đỏ mà nó hay đeo.

Chiếc kính râm kia liền bị một lực lượng khống chế đeo lên mặt Nha Bảo.

Tiếp đó, Nha Bảo chạy đến trước gương soi toàn thân.

"Nha nha!"

Đến khi soi hết mọi góc độ, Nha Bảo mới chạy đến trước mặt Kiều Tang ngoắt ngoắt đuôi kêu một tiếng, ý bảo có thể đi.

Kiều Tang: "…"

Kiều Tang gọi taxi đến Thanh Lộ Biệt Viện.

Trên đường đi, bác tài xế cứ thỉnh thoảng liếc nhìn kính chiếu hậu.

Lên hot search hai lần có khác, đội mũ lưỡi trai rồi mà vẫn bị nhận ra… Kiều Tang thầm nghĩ.

Lúc này, bác tài xế lên tiếng: "Tiểu mỹ nữ, sau này cháu định làm Cân Đối Sư à? Hai con sủng thú một con đeo kính râm bảnh bao, một con đeo găng tay tránh nắng, tạo hình đều chất quá."

Kiều Tang: "…"

Đề xuất Voz: Vũng Linh Du Ký
BÌNH LUẬN