Chương 516: Có hứng thú cùng ta so một trận sao?
Xem ra trải qua khoảng thời gian thức đêm học tập này, đồng hồ sinh học của ta lại không quy luật rồi... Kiều Tang đặt điện thoại xuống, quay đầu nhìn chằm chằm lọ Neville nguyên dịch đặt ở đầu giường tối qua, nhìn một hồi rồi rời giường mặc quần áo.
Giai đoạn hiện tại, so với khai phát não vực, học tập vẫn quan trọng hơn một chút.
Neville nguyên dịch hấp thu không biết cần bao lâu, buổi sáng lại có khóa, ta không thể bỏ lỡ.
Dù sao đồ vật đều ở đây, sáng mai ta định vị đồng hồ báo thức dậy sớm một chút rồi hấp thu một thể.
Kiều Tang rửa mặt xong, đi ra phòng khách, một bên đem năng lượng hoàn đổ ngược vào trong mâm, vừa nói với Nha Bảo bọn nó: "Các ngươi ở lại đây, chờ ăn xong điểm tâm, nhớ kỹ huấn luyện hai giờ, ta giữa trưa sẽ trở lại."
Hôm qua tham quan trường học, ta đã đặc biệt chú ý khoảng cách giữa lầu dạy học lớp 12 và phòng ngủ, mặc dù có hơi xa, nhưng vẫn nằm trong phạm vi cảm ứng của ta.
Chỉ cần tiến hành triệu hoán, Nha Bảo bọn nó sẽ tới ngay.
Mấy tháng tới, phần lớn thời gian ta sẽ ở trong phòng học, nếu Nha Bảo bọn nó cứ đợi trong Ngự Thú Điển suốt thời gian này thì thật lãng phí.
"Nha Nha..."
Nha Bảo cụp đuôi xuống, lộ vẻ không nỡ.
Từ khi khế ước, nó chưa từng rời xa Ngự Thú Sư nhà mình.
Trước kia cũng chỉ là phân thân tiến hành huấn luyện từ xa mà thôi...
Kiều Tang thấy dáng vẻ của Nha Bảo thì mềm lòng.
Trong ba con sủng thú của ta, nói về độ ỷ lại thì Nha Bảo vẫn mạnh hơn, bình thường trừ thời gian huấn luyện ra thì nó cơ bản đều đợi bên cạnh ta.
Tiểu Tầm Bảo lòng hiếu kỳ tương đối lớn, ngoài lúc huấn luyện thì thích chơi điện thoại hoặc tìm kiếm đồ chơi.
Còn Lộ Bảo, khỏi cần quan tâm nhất, không huấn luyện thì đại đa số thời gian nó đều an tĩnh đợi trong nước không ra.
"Băng khắc."
Trong lúc Kiều Tang chuẩn bị tìm lời an ủi Nha Bảo thì Lộ Bảo kêu một tiếng, tỏ ý nó sẽ ngoan ngoãn ở lại huấn luyện, để ta yên tâm.
"Nha!"
Nha Bảo quay đầu nhìn Lộ Bảo một cái, sau đó đối Kiều Tang kiên nghị gật đầu.
Nó cũng sẽ ở lại nghiêm túc huấn luyện, tuyệt đối không để Lộ Bảo vượt mặt!
Kiều Tang vui vẻ.
Giảng thật, sủng thú có cạnh tranh với nhau đôi khi lại rất tốt.
Kiều Tang nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo.
"Tìm kiếm!"
Tiểu Tầm Bảo tranh thủ vỗ vỗ ngực, cam đoan ta nó cũng sẽ nghiêm túc huấn luyện.
Kỳ thật nó cũng rất muốn đi cùng Ngự Thú Sư nhà mình, nhưng nghĩ đến trước kia ở Thánh Thủy trung học trốn trong phòng học, nó cảm thấy ở lại đây huấn luyện vẫn tốt hơn.
Lúc này, Kiều Tang nói: "Lớp 12 6 ban có thể định vị được không? Giúp ta đưa đến đó rồi ngươi trở lại."
Trên thư thông báo trúng tuyển của ta ghi lớp 12 6 ban.
"Tìm ~"
Tiểu Tầm Bảo làm động tác "không vấn đề", sau đó nhắm mắt lại, chuẩn bị tìm kiếm tọa độ.
Nhưng đột nhiên, nó như nghĩ ra gì đó, mở to mắt, nghiêng đầu.
Lớp 12 6 ban mấy chữ này trông như thế nào nhỉ?
Kiều Tang: "..."
Suýt nữa ta quên mất Tiểu Tầm Bảo không biết chữ...
...
Lớp 12 6 ban.
Kiều Tang bước vào phòng học thì tiết một vừa vặn lên được một nửa.
Cả lớp thoáng chốc yên tĩnh trở lại, bao gồm cả lão sư đang giảng bài.
"Giới thiệu một chút, đây là một học sinh trao đổi khác đến từ Lam Tinh." Giáo viên chủ nhiệm dẫn Kiều Tang vào phòng học giới thiệu.
Khá lắm, trường học quý tộc đúng là có khác, một người một bàn thì thôi đi, một lớp thế mà chỉ có mười mấy học sinh... Kiều Tang lướt qua tình hình trong phòng học, trong lòng cảm khái, ngoài mặt bất động thanh sắc, đi lên bục giảng, mở miệng:
"Ta tên là Kiều Tang."
Lúc này, Đường Ức ngồi ở vị trí trung tâm thứ hai từ dưới lên ngây ra như phỗng.
Kiều Tang?!
Sao lại là Kiều Tang?!
Không phải nàng học lớp mười sao?!
Trong phòng học tiếng nghị luận nổi lên bốn phía, so với Đường Ức, mọi người hiển nhiên hứng thú với Kiều Tang hơn.
"Dung mạo của nàng nhỏ nhắn thật."
"Chắc là quán quân thi đấu thăng bằng."
"Tan học có nên bảo nàng biểu diễn cho chúng ta xem không?"
"Lafite, không phải ngươi luôn tham gia thi đấu thăng bằng sao, có muốn pk với nàng không?"
"Ngươi cũng thường xuyên tham gia thi đấu ngự thú mà, sao không đi tìm nam sinh mới tới kia pk?" Lafite, nữ sinh tóc đỏ hỏi ngược lại.
"Người ta là quán quân toàn quốc cao trung ngự thú đối chiến, ta đi tìm hắn so, ta điên à?"
"Hắn có nói đâu, sao ngươi biết hắn là quán quân?"
"Nhìn kiểu tóc của hắn là biết không hay chải chuốt rồi, chẳng lẽ lại là quán quân thi đấu thăng bằng?"
"Không phải nói có ba học sinh trao đổi sao? Một quán quân thi đấu ngự thú, một quán quân thi đấu thăng bằng, còn một người là gì?"
"Có thể là học thần cấp Long Quốc."
"Vậy biết đâu mỹ nữ này chính là học thần, dung mạo của nàng trông rất thông minh."
Mặc dù ánh mắt không được tốt, nhưng ta thích nghe câu này... Kiều Tang thính lực phi phàm ném cho nam sinh vừa nói một ánh mắt tán dương.
Nam sinh cảm nhận được ánh mắt, không khỏi ưỡn thẳng lưng một chút.
Học sinh cấp ba để ý nhất ánh mắt của người khác, đặc biệt là khác phái.
Giảng bài lão sư không hề trách phạt Kiều Tang đến muộn, thậm chí không thèm chất vấn, trực tiếp tiếp tục lên lớp.
Những học sinh có thể đến đây học đều không phải là người hắn có thể đắc tội.
Kiều Tang toàn bộ hành trình nghiêm túc nghe giảng, ghi chép bút ký.
Mặc dù khoảng thời gian này đều học tập, nhưng lớp 12 nửa cuối học kỳ chủ yếu là ôn tập, rất nhiều kiến thức đối với ta đều hoàn toàn mới.
Rất nhanh đến giờ nghỉ giữa khóa.
Một nam sinh da đen tiến đến, hỏi: "Bạn học, ở chỗ các ngươi ngươi là quán quân sao?"
Kiều Tang quay đầu "Ừm" một tiếng.
Ngươi xem, quả nhiên là quán quân thi đấu thăng bằng... Nam sinh da đen liếc nhìn nữ sinh tóc đỏ bên cạnh.
Quán quân... Quán quân thi đấu thăng bằng cấp ba Long Quốc... Được luận bàn trao đổi với nhân vật như vậy cũng tốt... Lafite nghĩ đến đây, đứng dậy đi đến bên cạnh Kiều Tang, nở nụ cười hoàn mỹ:
"Bạn học, có hứng thú so một trận không?"
Cùng lúc đó, Đường Ức cũng đi tới: "Kiều Tang! Sao ngươi lại đến lớp 12?!"
Là người đến từ cùng một nơi, Kiều Tang quyết định trả lời Đường Ức trước:
"Trên thư thông báo trúng tuyển của ta ghi là lớp 12."
Đường Ức kinh ngạc: "Nhưng ngươi không phải học sinh lớp 10 sao?!"
Cái gì cơ? Lớp 10?
Cả lớp 12 6 ban ngơ ngác nhìn thiếu nữ tóc đen tết đuôi ngựa.
Học sinh lớp 10 sao lại đến lớp 12 của bọn họ?
Kiều Tang bình tĩnh nói:
"Lãnh đạo yêu cầu ta khi thi đấu toàn quốc đừng dùng không gian di động trực tiếp đem đối thủ dời ra khỏi sân, nói nếu như vậy thì còn có thể đạt được ba hạng đầu toàn quốc, nên để ta năm nay có thể tham gia thi tốt nghiệp."
Đường Ức: "! ! !"
Thảo nào!
Thảo nào Kiều Tang dạo này toàn học!
Hóa ra nàng muốn thi tốt nghiệp!
Ngay lập tức, những học sinh khác trong lớp nhanh chóng suy nghĩ.
Thi đấu thăng bằng là phải đảm bảo hai bên đều đẹp và thanh lịch rồi mới đối chiến, trong quá trình đối chiến không được quên tính hoa lệ của chiêu thức, dùng không gian di động dời đối thủ ra khỏi sân không phải là thi đấu thăng bằng.
Thật sự làm vậy thì có khi còn thua luôn, lãnh đạo chắc chắn không đưa ra yêu cầu đó.
Nhớ lại lúc nãy Jean hỏi nàng có phải quán quân không, nàng đã ừm.
Vậy thì, nữ sinh Long Quốc này không phải quán quân thi đấu thăng bằng, mà là quán quân thi đấu ngự thú!
Lại còn là học sinh lớp 10 đã giành được quán quân thi đấu ngự thú cấp ba toàn quốc!
Trong lúc nhất thời, cả lớp rơi vào yên tĩnh quỷ dị.
Lúc này, Kiều Tang nhìn nữ sinh tóc đỏ, nói:
"Được, chúng ta khi nào so?"
Lafite: "! ! !"
Đề xuất Voz: MỞ MÀN BỊ LỘ THẾ TỬ GIẢ TA LẬP TỨC XƯNG ĐẾ