Chương 634: Mộng cảnh cùng hiện thực
Kiều Tang lập tức ném cho Tiểu Tầm Bảo một ánh mắt tán thưởng.
Thiên tài a!
Mới học có bao lâu đâu, chữ nghĩa đã quen mặt, lời nói trôi chảy, ý tứ lại càng thấu đáo!
Không biết lũ sủng thú có lối tắt nào để học không nhỉ, cảm giác Tiểu Tầm Bảo hoàn toàn có thể tiếp thu những kiến thức cao thâm hơn...
"Tầm kiếm..."
Tiểu Tầm Bảo khẽ rùng mình.
Kiều Tang thu hồi dòng suy nghĩ, hoàn toàn yên tâm.
Tiểu Tầm Bảo đầu óc thông minh như vậy, vừa rồi lại luyện tập chút thuật thôi miên, tuy không biết có thành công hay không, nhưng nhìn hai con Sinh Sinh Thạch kia dường như không có vấn đề gì, chờ lát nữa thôi miên đám sủng thú khác chắc cũng chẳng hề hấn gì.
Coi như nhiệm vụ thất bại, cùng lắm thì ta tự móc tiền túi ra để người tuyên bố nhiệm vụ thi triển Mộng Cảnh Tung Ra một lần, ta có vô hạn trán tạp, còn có Lộ Bảo chữa trị chi quang, không tin nàng vô tâm động.
Nghĩ tới đây, Kiều Tang vừa muốn đem hai con Sinh Sinh Thạch nhét lại vào túi, chuẩn bị tức khắc tiến về nhà xe.
Nhưng ngay khi tay nàng vừa động, Kiều Tang chợt nghĩ ra điều gì, cúi đầu nhìn hai con Sinh Sinh Thạch.
"Sinh Sinh?"
Hai con Sinh Sinh Thạch ngơ ngác nhìn lại.
Một giây sau, Kiều Tang vẫn duy trì tư thế nâng Sinh Sinh Thạch, cất bước tiến về phòng vệ sinh, đến bồn rửa tay, nàng rửa sạch cả hai con Sinh Sinh Thạch, lúc này mới nhét chúng vào túi.
Nguy hiểm thật, suýt nữa quên mất Sinh Sinh Thạch vừa bị liếm qua...
Lúc này, hai ả trang điểm tinh xảo người da trắng vừa tán gẫu vừa bước ra từ giữa phòng.
"Ta chuẩn bị xin đổi một con Tấn Mãnh Bướm, nó thực sự quá ngu ngốc, trừ việc vảy phấn trên thân có thể khiến chúng ta phóng đại cảm xúc khi diễn, quả thực vô dụng."
"Đừng mơ mộng, Tấn Mãnh Bướm ở đây đâu phải diễn viên nào cũng có, ngươi được phối một con chỉ vì dạo gần đây ngươi có chút triển vọng thôi, chờ quay xong phân đoạn của ngươi, Tấn Mãnh Bướm sẽ sang tay người khác."
"Thế nhưng mấy hôm trước ta nghe nói nữ số bốn trong tổ đã đổi được một con Tấn Mãnh Bướm."
"Đó là bởi vì..."
Hai ả người da trắng đang tán gẫu chợt thấy Kiều Tang, lập tức chuyển ngữ.
Đây là một thứ ngôn ngữ mà Kiều Tang chưa từng tiếp xúc.
Có cái gì bát quái mà ta không được nghe sao... Kiều Tang thầm nhủ trong lòng, vẻ mặt không hề biến sắc.
Nàng cất bước rời khỏi phòng vệ sinh, tiến về nhà xe của người tuyên bố nhiệm vụ.
Do ảnh hưởng của màn bát quái lúc nãy, Kiều Tang vô thức chú ý hơn một chút, quả nhiên trên đường nàng thấy không ít Tấn Mãnh Bướm, nàng đặc biệt để ý thấy trên thân những con Tấn Mãnh Bướm này đều không có vòng tay thân phận.
Xem ra lũ Tấn Mãnh Bướm này đều là sủng thú hoang dại, cũng hẳn là giống như Sinh Sinh Thạch, ra ngoài làm thuê thôi, vảy phấn trên người chúng có thể khuếch đại cảm xúc, đích thực là thứ diễn viên cần... Kiều Tang thầm suy đoán.
Rất nhanh, nàng đã về đến nhà xe của người tuyên bố nhiệm vụ.
Chỉ thấy trong nhà xe đã có thêm một con Tấn Mãnh Bướm, đang co ro nhìn người tuyên bố nhiệm vụ.
"Chính là nó." Sylvia nháy mắt ra hiệu, đi thẳng vào vấn đề.
Trong xe dù có đến hai con Tấn Mãnh Bướm, nhưng thần thái biểu lộ hoàn toàn khác nhau, rất dễ phân biệt.
"Bây giờ?" Kiều Tang hỏi.
Sylvia gật đầu: "Bây giờ."
Kiều Tang nghe vậy, gật đầu về phía không khí bên cạnh.
"Tầm kiếm ~"
Tiểu Tầm Bảo tức khắc hiện thân ở chỗ Kiều Tang vừa gật đầu, đôi mắt lóe lên ánh tím, nhìn về phía con Tấn Mãnh Bướm đang co ro kia.
Tấn Mãnh Bướm vẫn đang nhìn người tuyên bố nhiệm vụ, hoàn toàn không chú ý bên này.
Một giây sau, đầu nó bỗng dưng không khống chế được mà quay sang nhìn Tiểu Tầm Bảo.
"Mau chóng mau chóng..."
Chưa kịp để Tấn Mãnh Bướm kịp phản ứng, nó đã thấy một đôi mắt tím, rồi hai mắt chậm rãi nhắm lại, triệt để hôn mê ngã xuống.
"Tốt." Kiều Tang nhìn người tuyên bố nhiệm vụ, hỏi: "Ta có cần tránh mặt không?"
Người tuyên bố nhiệm vụ có thể xuất ra kỹ năng Mộng Cảnh Tung Ra làm thù lao, chứng tỏ bản thân nàng cũng có sủng thú biết Mộng Cảnh Tung Ra.
Rất nhiều người khi tuyên bố nhiệm vụ, có những quy định riêng về quyền riêng tư, ngoài việc không muốn người nhận nhiệm vụ tiết lộ nội dung, còn có một số người thậm chí không muốn cho người nhận nhiệm vụ biết bất kỳ thông tin gì liên quan đến nhiệm vụ, chỉ cần làm theo lời họ là được.
Sylvia trước mắt tuy không ghi chú rõ ràng trong hiệp nghị nhiệm vụ, nhưng nghề nghiệp của nàng rõ ràng là diễn viên, trước đó cũng không hề nói với Kiều Tang bất kỳ thông tin nào về nhiệm vụ, để phòng ngừa thôi miên tiềm thức thất bại, Kiều Tang muốn thực hiện phương án B, hỏi thăm nàng cách thức nào khác để đổi lấy cơ hội thi triển Mộng Cảnh Tung Ra, nàng đặc biệt quan tâm hỏi một câu.
Bằng không thì đợi chút nữa Mộng Cảnh Tung Ra thả ra những nội dung riêng tư, đến lúc đó bắt đầu trao đổi có lẽ sẽ không mấy suôn sẻ.
"Hả..." Sylvia giật mình: "Ngươi nói gì?"
Nói rồi, nàng vẫn không nhịn được mà nhìn hai con sủng thú mà mình hoàn toàn không quen biết kia.
Nàng không ngờ trong nhà xe lại còn có một con sủng thú hệ U Linh...
Hơn nữa đứa bé vị thành niên này lại còn ôm trong lòng một con sủng thú hệ Siêu Năng...
Lúc nãy nàng thấy rõ ràng con sủng thú này thi triển niệm lực, tuyệt đối là sủng thú hệ Siêu Năng không sai.
Ai cũng biết, vòng tay thu nhỏ sủng thú chỉ có những sủng thú có hình thể vượt quá 6 mét mới đủ tư cách đặt mua.
Sủng thú hệ Siêu Năng và sủng thú hệ Tinh Linh so với các thuộc tính khác thì hình thể thường nhỏ hơn.
Sủng thú thuộc tính khác hình thể có thể vượt quá 6 mét, ít nhất cũng phải đạt cấp Tướng.
Sủng thú hệ Siêu Năng có hình thể vượt quá 6 mét, khả năng cao là đã đạt cấp Tướng trở lên...
Khi những suy nghĩ ấy hiện lên, Sylvia nghe thấy cô gái hỏi: "Ta có cần xuống xe tránh mặt không?"
"Không cần, không có gì gấp gáp." Sylvia lần đầu nở một nụ cười thân thiện.
Nói rồi, nàng kết ấn.
Tinh trận màu trắng sáng lên.
Một con sủng thú nửa thân trên màu trắng, tóc tựa như xúc tu màu xanh nhạt, nửa thân dưới lại như xúc tu bạch tuộc xuất hiện.
"Nhìn xem giấc mơ của nó." Sylvia chỉ vào con Tấn Mãnh Bướm đang ngủ mê man.
Sủng thú tóc xúc tu gật đầu, đặt một xúc tu lên thân Tấn Mãnh Bướm, rồi nhắm mắt.
Hai giây sau, chỉ thấy vị trí đầu của Tấn Mãnh Bướm chậm rãi xuất hiện một bong bóng trong suốt chứa hình ảnh.
Theo bong bóng bay lên, nó càng lúc càng lớn.
Đến khi đường kính khoảng hai mươi centimet, bong bóng dừng phình to, cứ thế lơ lửng giữa không trung.
Kiều Tang mắt tinh, có thể thấy rõ cảnh tượng bên trong bong bóng.
Chỉ thấy bên trong là một đám Tấn Mãnh Bướm đang xếp hàng, và ở phía trước nhất có một người da đen đang phát cho chúng những thứ trông như cơm hộp.
Góc nhìn trong mơ là góc nhìn thứ nhất, không thấy được trạng thái biểu lộ của đương sự, nhưng thông qua dáng vẻ của những con Tấn Mãnh Bướm khác, có thể cảm nhận được đám Tấn Mãnh Bướm lúc này đều rất vui vẻ.
"Không phải giấc mơ này." Sylvia đột ngột lên tiếng:
"Ta nói ra cảnh cụ thể, ngươi có thể để sủng thú của ngươi tạo ra những giấc mơ liên quan, hoặc ta nói ra thời gian xảy ra chuyện, ngươi có thể để sủng thú của ngươi thôi miên đến ký ức ở thời điểm đó không?"
Kiều Tang nghĩ nghĩ, gật đầu nói: "Tạo mộng thì được."
Lúc trước dạy Khắc Quan Miêu học tập Thuấn Di, Tiểu Tầm Bảo cũng thông qua thôi miên tạo ra mộng cảnh để nó học tập.
Chẳng qua là lúc đó, Khắc Quan Miêu biết rõ mình đang ở trong mộng.
Đã muốn tạo mộng, vậy thì phải kể lại đầu đuôi sự tình, Sylvia dùng giọng điệu bình tĩnh nói:
"Con Tấn Mãnh Bướm này trước kia là phụ tá của ta, hai ta phối hợp rất tốt, nhưng đáng tiếc một ngày nọ nó bỗng nhiên đổi chủ, nói là không làm nữa, tuy rằng tiền lương của nó do đoàn làm phim trả, nhưng ta chưa từng bạc đãi nó, Thú Mộng Thú bình thường ăn gì, ta cũng cho nó ăn cái đó."
Nói đến đây, Sylvia chợt nhận ra mình đã lạc đề.
Nàng dừng lại một chút, tiếp tục nói:
"Hôm đó là ở phòng trang điểm, vẻ mặt của Tấn Mãnh Bướm khác hẳn ngày thường, sau đó ta mới biết nó đã sang chỗ một diễn viên khác trong đoàn làm phim, ta cứ tưởng nó bị đoàn làm phim điều đi, kết quả ta tìm đến nó, thông qua Thú Mộng Thú phiên dịch mới biết nó tự ý không muốn theo ta nữa."
"Ta muốn ngươi cho nó mơ thấy lúc ta vừa hỏi nó, nghe xem câu trả lời tiềm thức của nó có giống với lần hỏi trước của ta hay không."
Đây là đang nghi ngờ Tấn Mãnh Bướm không tự nguyện rời bỏ nàng à... Vẻ mặt Kiều Tang lập tức có chút phức tạp.
Nàng không ngờ mục đích của người tuyên bố nhiệm vụ chỉ có vậy.
Người ta vẫn nói quan hệ giữa người và sủng thú ở Siêu Túc Tinh không tốt, bây giờ nghĩ lại, có lẽ mình đã có ấn tượng cứng nhắc, nhân khẩu ở Siêu Túc Tinh nhiều như vậy, không thể nào ai cũng nghĩ giống nhau được.
Kiều Tang nhìn Tiểu Tầm Bảo, định bảo nó tạo mộng.
"Chờ một chút!" Lúc này, Sylvia lại nhìn vào hình ảnh trong bong bóng, giọng điệu đột nhiên trầm xuống.
Lẽ nào lại mơ thấy thứ nàng muốn xem rồi sao? Kiều Tang tò mò, quay đầu nhìn về phía bong bóng.
Trong hình, không còn cảnh xếp hàng phát cơm hộp, mà là một nữ nhân tóc dài đỏ rượu ở góc nhìn thứ nhất đang thao thao bất tuyệt:
"Ta đã điều tra kỹ, đặc tính tâm tình của ngươi so với những con Tấn Mãnh Bướm khác cao hơn một bậc, đi theo ta, Sylvia cho ngươi cái gì, ta đều có thể cho ngươi những thứ tốt hơn."
"Đừng vội từ chối, ta biết ngươi đã ở căn cứ điện ảnh truyền hình Théo với ả ta suốt hai năm, chạy qua bốn đoàn làm phim, ả ta cho ngươi ăn cũng béo hơn những con Tấn Mãnh Bướm khác."
"Có thể béo thì béo, ăn nhiều món cung cấp năng lượng thế cũng đâu giúp ngươi tiến hóa được."
"Giai đoạn tiếp theo của ngươi cần ăn đủ nhiều cảm xúc mới có thể tiến hóa, nhưng căn cứ truyền hình điện ảnh đã có quy định với những con Tấn Mãnh Bướm như các ngươi, không được ăn cảm xúc của bất kỳ ai ở đây, nếu là Tấn Mãnh Bướm hoang dại tiến hóa, thì không được hợp tác với cơ sở truyền hình điện ảnh nữa."
"Các ngươi lại càng không dám ăn cảm xúc của người ngoài, những sủng thú hoang dại đã quen hợp tác với loài người chúng ta, một khi bị phát hiện động thủ với con người, sẽ bị Chấp Pháp Giả đuổi khỏi Thượng Thập Khu."
"Nơi này có rất nhiều đồng bạn của ngươi, ta tin ngươi sẽ không muốn đi nơi khác."
"Đi theo ta, ta có thể đảm bảo ngươi ăn đủ cảm xúc để tiến hóa."
"Ngươi cũng không cần lo lắng tiến hóa rồi sẽ thất nghiệp, dạo trước não vực của ta đột phá, đạt đến 10%, có thể khế ước thêm một con sủng thú."
"Chỉ cần ngươi theo ta, giúp ta diễn kịch, sau khi tiến hóa, ta sẽ khế ước với ngươi."
Ở góc nhìn thứ nhất, không thấy được vẻ mặt của Tấn Mãnh Bướm, nhưng theo lời nữ nhân dứt, Tấn Mãnh Bướm "Mau chóng mau chóng!" kêu lên đầy kích động.
Sau đó hình ảnh tan biến, khi ánh sáng trắng tiêu tán, hiệu ứng thị giác ở góc nhìn thứ nhất rõ ràng bị thu nhỏ lại.
"Mau chóng mau chóng!"
Tấn Mãnh Bướm lại kêu lên một tiếng.
"Tầm kiếm ~"
Tiểu Tầm Bảo nghe được đoạn đối thoại, cảm thấy rất vui, đồng bộ phiên dịch một chút.
Gã này nói, nó muốn tiến hóa là có thể tiến hóa, sẽ không bị dụ dỗ, cùng lắm thì không làm nữa.
Ách, vậy tức là, Tấn Mãnh Bướm vừa mới tiến hóa trong giấc mơ của nó... Một lựa chọn đầy tự trọng... Kiều Tang nhìn con Tấn Mãnh Bướm vẫn còn đang hôn mê ngủ say.
Đáng tiếc hiện thực lại tàn khốc...
Nếu như đây chính là hình ảnh mà người tuyên bố nhiệm vụ muốn thấy, cộng thêm những lời nàng ta nói lúc trước.
Vậy thì nó không chỉ chưa tiến hóa, mà hẳn là còn thỏa hiệp...
Đề xuất Voz: Đợi em đến tháng 13