Chương 1951: Chia Tách

Bởi vì cánh tay trái và cánh tay phải có thuộc tính hoàn toàn khác nhau, quá trình hấp thu của Hàn Đông cũng khác hẳn người thường.

Khi ý thức của hắn quay về thực tại, quá trình hấp thu kéo dài hơn mười ngày này đã gây ra ảnh hưởng to lớn cho Hội trường Cảnh Mộng... Từng cánh tay mọc ra, hằn sâu văn lộ tử linh đã bao phủ khắp hội trường, thậm chí còn lan cả lên khán đài.

Tất cả các pháp sư đến đây quan sát đều không ngoại lệ mà chịu ảnh hưởng, thông qua việc chạm vào những cánh tay để cảm ngộ bản chất tử linh bên trong, giúp bản thân được tăng cường đáng kể.

Dunps và Helen ở khoảng cách gần nhất cũng thu hoạch được rất nhiều.

Dunps đã hoàn toàn tiến vào trạng thái cảm ngộ.

Helen thì khống chế bộ xương bên ngoài, để chúng tách ra một khe hở, hình thành kết cấu ‘chạm rỗng’.

Điều này vừa có thể để nội tại tiến hành học tập và cảm ngộ, lại không ảnh hưởng đến thế giới bên ngoài.

Tuy nhiên,

Tình hình chung của hội trường trông có vẻ không tệ,

Nhưng bản thân Hàn Đông lại gặp phải vấn đề, khác xa với tình hình tu luyện các tàn chương khác, hắn đã vấp phải một bình cảnh khó có thể đột phá.

Việc tu luyện [Phần Tay] hoàn toàn khác biệt.

Nó không giống như [Phần Xương] không có bất kỳ nền tảng nào, phải bắt đầu từ con số không.

Cũng không giống như [Phần Mắt] có bản sao làm cơ sở, có thể nhanh chóng đạt được chút thành tựu.

Hai cánh tay của Hàn Đông đã ở trạng thái có thể nói là ‘hoàn mỹ’, nhưng thuộc tính lại không giống nhau.

Việc tu luyện [Phần Tay] nhất định phải dựa trên thuộc tính riêng của cánh tay trái và cánh tay phải, nếu không có thể gây ra hiệu quả trái ngược, cuối cùng cánh tay tử linh tu luyện thành sẽ không tương thích với thuộc tính ban đầu của cánh tay.

Điều này cũng tạo ra một vấn đề.

Hàn Đông muốn cân bằng sự phát triển của cả hai cánh tay cùng lúc, độ khó cực cao.

Nếu chỉ tập trung phát triển một cánh tay, sẽ trực tiếp gây ra mất cân bằng, cánh tay còn lại có xác suất rất cao sẽ bị thoái hóa.

Cứ như vậy,

Hàn Đông gần như dậm chân tại chỗ, trạng thái này đã kéo dài suốt cả ngày.

Cô nàng Helen bên cạnh dường như đã nhận ra tình huống này, cảm nhận được một tia nóng nảy từ Hàn Đông.

Nàng hạ giọng, nhẹ nhàng gọi:

“Nicholas, cậu có nghe thấy tôi nói không?”

Không ngờ Hàn Đông thật sự đáp lại, hắn tách ra 2% sự chú ý, khẽ hé mắt... Vì quá tập trung vào việc tu luyện phần tay nên ngay cả nói chuyện hắn cũng không làm được.

Helen nói tiếp:

“Nếu tôi đoán không lầm, cậu muốn cân bằng cả hai cánh tay có thuộc tính khác nhau, nhưng vẫn chưa tìm ra phương pháp.”

Thấy Hàn Đông đưa ra ánh mắt khẳng định, Helen thử chia sẻ một chút kinh nghiệm của bản thân.

“Từ khi tôi đến trụ sở của Hội nghị Pháp sư, bà tôi đã tự mình thu thập nguyên liệu, dùng thuật thức thâm ảo nhất để đan kết lại, chế tạo riêng cho tôi một bộ xương ngoài có thể cùng phát triển.

Kể từ thời khắc đó, tôi buộc phải ‘cân bằng’ sự phát triển.

Nếu bộ xương ngoài phát triển chậm hơn nội tại, nó sẽ không thể phong ấn và kiểm soát hiệu quả bản chất của Ma Điển, tôi sẽ rơi vào trạng thái mất kiểm soát và nổ tung.

Ngược lại, nếu Ma Điển bị áp chế quá mạnh, sự phát triển của bản thân tôi sẽ bị hạn chế, tốc độ tăng trưởng sẽ giảm đi đáng kể.

Để làm được việc ‘cả hai đều tốt’, phương pháp tôi lựa chọn là ‘chia tách ý thức’.

Tôi đã chia tách hoàn hảo nhân cách trong cơ thể mình thành hai phần.

Một phần quản lý bên trong, một phần quản lý bên ngoài, nhờ vậy mà đạt được sự cân bằng hoàn mỹ.

Nicholas, cậu có muốn thử để vị tiến sĩ kia sao chép ý thức của mình không, giống như lần chúng ta tiến vào [Vực Sâu Lưỡng Nghi] vậy.

Ông ấy phụ trách một cánh tay, cậu phụ trách một cánh tay, có lẽ sẽ đạt được sự phát triển hoàn hảo.”

Đề nghị ‘chia tách ý thức’ của Helen rất thú vị.

Nhưng tình hình hiện tại và lần tiến vào vực sâu lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Đây là việc tu luyện của chính Hàn Đông, tuyệt đối không thể để người ngoài tham gia... Tiến sĩ có thể sao chép những động tác cơ bản và hành vi của hắn.

Nhưng tuyệt đối không thể sao chép hoàn hảo những lĩnh ngộ trong quá trình tu luyện, thậm chí có lẽ còn không đạt được 50%.

Không phải do thiên phú của Tiến sĩ không đủ, mà là nghề nào chuyên nghề ấy, Tiến sĩ có thể không am hiểu việc phát triển cánh tay.

Giao cho Bá tước ư?

Bá tước phụ trách cánh tay phải cũng không có vấn đề gì, sau đó ta sẽ tập trung phát triển cánh tay trái.

Vẫn không được... Tỷ lệ đồng bộ giữa ta và Bá tước không thể đảm bảo là 100%.

Hơn nữa Bá tước đã tu luyện một quyển Ma Điển khác là [Huyền Quân Thất Chương Bí Kinh], có thể sẽ gây ra phản ứng bài xích với [Tử Linh Chi Thư].

Khoan đã! Helen vừa nói gì nhỉ? Vực Sâu Lưỡng Nghi?

Đột nhiên,

Bề mặt của Vực Sâu Lưỡng Nghi, một bức đồ hình âm dương bát quái khắc sâu vào tâm trí Hàn Đông.

Giống như một tia sét lóe lên trong đầu.

Hắn tạm dừng tu luyện, thay vào đó gọi Tiến sĩ Sưng Tấy đang làm nghiên cứu.

“Tiến sĩ, trước đây ông đã phân tích kết cấu và cơ chế hoạt động của Vực Sâu Lưỡng Nghi rồi phải không?”

“Đúng vậy... Tuy nhiên, tôi vẫn chưa tiến hành thực nghiệm để kiểm chứng, không thể khẳng định cơ chế mà tôi phân tích ra là hoàn toàn chính xác.”

“Không sao, cứ truyền cho tôi toàn bộ nguyên lý cơ bản và những suy luận mà ông đã tổng hợp được.”

Rất nhanh, một khối dữ liệu từ bộ não lưu trữ của Tiến sĩ, to bằng quả hạch đào, được nhét thẳng vào đại não của Hàn Đông.

Ngay khoảnh khắc nhận được thông tin, Hàn Đông đã tiến hành một lần tính toán mô phỏng trong não, đáp án nhận được là – [Khả thi].

Nhờ lời nhắc nhở của Helen, kết hợp với trải nghiệm ở Vực Sâu Lưỡng Nghi cách đây không lâu, Hàn Đông đã nghĩ ra một phương án tuyệt vời để phá vỡ bình cảnh.

Đến đây nào!

Đến cả Vị Tiên Tri Thứ Hai cũng đã tới cổ vũ, không làm một màn trình diễn điên rồ một chút thì sao được.

Chẳng phải chỉ là chia tách ý thức, tạo ra nhân cách thứ hai thôi sao? Làm là được chứ gì.

Chỉ cần có thể vận dụng thành công cơ chế của Vực Sâu Lưỡng Nghi, khi ta tu luyện hoàn tất thì hai nhân cách cũng có thể hợp nhất trở lại, không gây ảnh hưởng quá lớn đến bản thân ta.

Vốn dĩ Bá tước không định xen mồm vào thời khắc này, nhưng lúc này thật sự không nhịn được nữa.

“Nicholas! Cậu đừng làm bậy... Cậu hoàn toàn là lâm trận mới mài gươm, sự nguy hiểm của việc chia tách ý thức vượt xa sức tưởng tượng, chỉ cần một sai sót nhỏ thôi là tương lai của cậu sẽ tiêu tan.

Tác dụng phụ mà nó gây ra sẽ làm giảm đi đáng kể, thậm chí là cắt đứt thiên phú của cậu.

Nicholas, không cần thiết phải ép buộc bản thân vì buổi trình diễn này đâu... Cứ từ từ tu luyện là được, đừng áp dụng phương pháp cực đoan như vậy.”

“Nếu thế này cũng tính là nguy hiểm thì ta đã chết từ lâu rồi... Bá tước, hãy thưởng thức màn trình diễn của ta đi.”

Trong thoáng chốc,

Ý thức của Hàn Đông như bị nhấn nút tạm dừng, hai mắt trở nên vô hồn.

Ngay sau đó,

Đôi mắt hắn bắt đầu chuyển động theo tốc độ và phương hướng hoàn toàn khác nhau.

Thấy cảnh này,

Vị Tiên Tri Thứ Hai, người vốn vô cùng bình tĩnh suốt cả quá trình, bỗng nhiên đứng bật dậy khỏi chiếc ghế ác mộng, hai con mắt quan trắc khảm trên mặt hắn bắt đầu chuyển động.

Khả năng quan trắc của hắn có thể thấy rõ Hàn Đông đang làm một ‘việc nguy hiểm’.

Hắn biết rõ Hàn Đông mới chỉ tiếp xúc với Vực Sâu Lưỡng Nghi vào sáng nay, vậy mà bây giờ đã có thể lợi dụng nguyên lý ‘lưỡng nghi’ để chia tách ý thức.

Hắn không chỉ kinh ngạc vì thiên phú của Hàn Đông, mà còn ngửi thấy một mùi điên cuồng tuyệt đối.

Đây không phải là chuyện mà một người lý trí có thể làm ra, e rằng chỉ có những kẻ điên rồ nhất nơi sâu thẳm của vực sâu hỗn độn mới dám làm chuyện này vào thời khắc quan trọng như vậy.

“Thảo nào... thầy U lại ưu ái kẻ này đến vậy.

Sự điên cuồng như thế càng có thể thúc đẩy sự phát triển của hỗn độn... Để ta giúp ngươi một tay.”

Vị Tiên Tri Thứ Hai ra tay, hai ngón tay có thể dễ dàng chạm vào, cải tạo và quy hoạch các vì sao của hắn khẽ điểm về phía trước.

Trợ giúp Hàn Đông thực hiện ‘chia tách hoàn mỹ’ ý thức, hình thành nên hai nhân cách chủ-phụ hoàn toàn ngang bằng.

Cùng lúc đó,

Những cánh tay tăng sinh trải rộng khắp hội trường đồng loạt tụ lại về phía Hàn Đông, chúng nắm lấy cánh tay trái và phải của hắn, dùng sức kéo mạnh!

Xoẹt!

Cơ thể Hàn Đông bị sống sờ sờ xé toạc ra từ chính giữa.

Nửa thân bên trái bị kéo sang một bên, nửa thân bên phải bị kéo sang phía đối diện của hội trường.

Chúng bắt đầu tái tổ hợp dưới sự bao bọc của vô số cánh tay tăng sinh.

Lấy cánh tay trái làm chủ thể,

Một [Cung Điện Màu Máu] được dựng nên, bên trên đầy những khối thịt sinh sôi, dính đầy tơ máu và mọc chi chít những con mắt phù thũng.

Một vị Vương Giả màu đỏ thẫm dắt theo chó săn máu đang ngự trị bên trong.

Lấy cánh tay phải làm chủ thể,

Một [Kim Tự Tháp] xây bằng cát đen được dựng nên, xung quanh là đại quân tử thi toàn thân rỉ nước biển.

Một vị Pharaoh hắc ám với con quạ đen đậu trên vai đang ngự trên đỉnh tháp.

Cả hai cùng lúc tìm hiểu [Phần Tay], nhưng lại tiến hành tu luyện theo hai hướng hoàn toàn khác nhau.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thập Nhật Chung Yên (Dịch)
BÌNH LUẬN