Chương 104

Cánh cửa duy nhất của bar bật tung, tiếng loa phóng thanh chói tai dù không át được tiếng nhạc sàn nhưng cũng khiến tất cả giật mình ngoảnh lại. Trong đó có cả nó. Tiếng dùi cui điện lạch tạch kèm tiếng đèn hú ngày càng rõ hơn sau khi loa đài vụt tắt, đèn đóm bật sáng trưng khiến cho vài đứa nheo nheo mắt che mặt. Trong cái đám lố nhố vừa xông vào, dày đặc là sự mặc thường phục và cơ động. Ngoài ra cũng có mấy đứa cầm máy ảnh lon ton chạy theo. Một anh sự nhảy lên bàn cầm dùi cui điện dí tành tạch quát tháo ổn định trật tự:

- Ngồi im, đưa hai tay lên đầu… Đm thằng kia bố mày bảo đưa tay lên đầu mày ném cái gì thế?... - Tạch tạch tạch tạch, tiếng dùi cui như phụ họa cho câu nói thêm phần hùng hồn - Tất cả mọi người tránh xa khu vực cửa, ai ở đâu ngồi im vị trí ấy. Tất cả hợp tác với chúng tôi, để lực lượng chức năng làm nhiệm vụ.

Tuy nhiên cũng phải mất một vài phút mới ổn định được tình hình, một vài thành phần chống đối hổ báo đã ngấm rượu cũng đã phải ăn no đòn. Thằng Hãn ăn một đạp vào bụng kèm theo vài cái dùi cui giờ đã ngồi ngoan như chó cún. Nó đảo mắt nhìn quanh thấy vài đứa mặt mũi đã sưng vù, máu mồm máu mép be bét. Trên sàn chai lọ, cốc chén, hoa quả nằm la liệt, mảnh vỡ văng tung tóe. Gần một trăm cái đầu đen, vàng, đỏ lố nhố trên sàn kèm theo đó là những khuôn mặt biểu hiện đủ loại cảm xúc. Dù còn vài thanh niên cứng tuổi vẫn ung dung ngồi trên bàn nhưng tay vẫn phải để lên đầu ở vị trí dễ nhìn thấy nhất có thể. Vài anh sự đã núp ở bar từ trước giờ đang đứng trên mấy cái bàn làm nhiệm vụ cảnh giới và chỉ điểm. Tiếng cơ động vẫn nạt bên tai:

- Thằng kia ngửa mặt lên, bố mày bảo ngửa hết mặt lên cho chúng tao nhìn. Con kia nữa cho hai tay lên đầu. Anh P ném em cái dùi cui đa năng. Tao bảo đưa hai tay lên đầu. Mày tin tao đập chết mẹ mày không?

Con dancer nằm be bét trên sàn nãy giờ đã được mấy em nữ xinh xắn mặc sắc phục đeo kính cận lôi xuống đắp cho cái áo và vất bẹp ở một góc. Khỉ thật, sao giờ phút này mà nó vẫn còn để ý và chấm điểm cho mấy em cán bộ ấy cơ chứ, hay tại vì nó quá tự tin vào độ trong sạch và lá chắn của quán bar này.

- Tất cả chú ý. - Một ông đeo hàm trung tá cầm loa dõng dạc nói - Chúng tôi là lực lượng chức năng liên ngành làm nhiệm vụ, yêu cầu tất cả xuất trình giấy tờ và có thái độ hợp tác cho chúng tôi khám xét. Bất kì một hành vi chống đối thiếu hợp tác nào cũng sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

- Ai là quản lý ở đây? - Ông Quân, công an phường sở tại, đi cùng cả tổ trưởng tổ dân phố tay cầm quyển sổ đập đập dõng dạc hỏi, dù đã biết tỏng tòng tong nhà nó từ lâu. Trong cái đám phường thì nó đút cho lão phó phường này nhiều nhất.

Nó giơ tay lên nói to:

- Cháu…cháu…chú ơi… - Nó hớn hở, thực ra lúc ấy vẫn còn hơi ngà ngà.

- Yêu cầu anh nghiêm túc. - Ông ấy lừ lừ mắt nhìn nó ra hiệu.

- Dạ thưa, cháu là quản lý ở đây ạ. - Nó biết ý đổi giọng cho chuẩn mực.

- Bar mình hoạt động bao lâu rồi, đã đăng kí chưa, có giấy phép kinh doanh hoạt động vũ trường không?

- Dạ đầy đủ thưa chú, bar bủng vũ trường gì đâu, bọn cháu là quán café thôi. Hôm nay cuối tuần cháu thuê DJ về đánh nhạc cho anh em vui. Còn mấy bộ loa đài đèn đóm, quán café nhạc sống nào chả có chú. Giấy phép kinh doanh café thì cháu có đầy đủ rồi.

- Thế các cậu có biết là các cậu không được kinh doanh đồ uống có cồn không?

- Dạ đâu, chúng cháu có kinh doanh đâu. Đây là của khách người ta mang vào, với gửi nhờ ở đây, còn lại của mấy em tiếp thị rượu bên công ty mang qua mời chứ chúng cháu có bán đâu. - Nó cười khinh khỉnh, rượu thì chúng nó lúc nào cũng để ở kho gần đây hết lại sai người đi lấy, ngoài số rượu trên mặt bàn và số ít trên quầy thì tuyệt nhiên không còn gì thêm. Dĩ nhiên là vải thưa không che được mắt thánh, đấy chỉ là cách chúng nó chống chế để cho bên công an dễ dàng nhận lót tay khi làm hồ sơ, có phóng bút ghi biên bản cũng không bị ngượng tay mà thôi. Chứ sự thật thế nào, ai chẳng rõ.

- Các cậu hôm nào cũng ầm ĩ, gây mất trật tự khu phố. Say rượu đánh nhau ầm ĩ. Chúng tôi là người dân ở đây không chịu được. - Ông tổ trưởng tổ dân phố được thể day dí nó.

Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!
BÌNH LUẬN