Chương 103

Nó bắt đầu quen dần với đá, quen với cái cảm giác tỉnh táo mà mê man bất tận trong một sự kiểm soát có chừng mực và điều độ. Nhưng nói thế nào thì nói, cuộc sống của nó bắt đầu quen với đá từ ấy. Cứ mỗi đêm "xuất lò" là hai đứa nó lại bạt mạng phi xe bất kể gió rét mưa phùn ra ngoại thành để "cảm nhận" cái thứ không khí nhờ nhờ và sặc sụa. Cũng có cái lợi, nó quen với tiếng nhạc chát chúa hàng đêm hơn, thậm chí có phần thích và phấn khích, quen cái mùi shisha ngợp ngụa trong cái phòng kín, rượu thì có thể uống thay nước lã, đặc biệt là hay nói hay cười thân thiện như nhân viên đánh giày vỉa hè.

Chuyện cũng chẳng có gì đáng nói nếu như không có một buổi tối đẹp trời…

- Ôi đm anh ơi, con dancer đang… - Thằng Hãn run run chỉ tay lên bục sàn cách bàn DJ có mấy bước chân.

- Thoát y thôi mà, có cái gì đâu mà nhặng cả lên thế. - Nó ngước nhìn lên rồi lại lè nhè câm cốc rượu.

- Không được đâu, cái này bác với chị Linh mà biết thì cắt tiết em - Thằng Hãn cầm bộ đàm quát to - Bảo vệ đâu, lôi con dancer xuống tìm cái taxi tống nó về.

- Thằng hâm này, nhìn xem chúng nó đang hứng thế kia. - Nó giật cái bộ đàm rồi chỉ tay vào đám thanh niên đang nhún nhảy cổ vũ phía dưới. Một thằng cần cốc rượu chúc con dancer, nó điệu nghệ cầm ly nốc một hơi rồi đặt lên bàn gần đó sau đó càng uốn éo và thác loạn nhiều hơn. - Mày mà gọi bảo vệ lên lôi con ấy xuống thì chắc chúng nó lột da mày luôn quá. Kệ đê, nhà tao bao cả quận này rồi, sợ cái gì. Cho chúng nó rửa mắt, lắm chuyện.

Thằng Hãn tiu nghỉu bất mãn nhưng không dám phản kháng, tiếng hò reo ngày càng to thêm tỉ lệ nghịch với số đồ còn lại trên người con dancer. Nó cũng ngà ngà say trong hơi rượu sặc sụa, bất ngờ điện thoại đổ chuông liên hồi, nó cầm máy lên lè nhè:

- Sao thế?

- Có cớm đến đập.

Nó hoảng hốt phi ra ngoài ban công, ma men như bay sạch, trước mặt nó là một cảnh tượng chưa từng thấy, một đống xe chuyên dụng các loại từ các ngả ập đến nhanh hơn chớp, không tài nào tả được cái độ nhanh của đoàn xe lúc ấy. Tiếng bốt đập cồm cộp xuống đường, cơ động đông như kiến bủa ra khỏi xe ào ào xông lên như ong vỡ tổ kèm theo một đống âm thanh của các công cụ hỗ trợ vang lên khắp nơi. Tiếng loa phóng thanh công suất lớn trên thùng xe vang lên:

- Tất cả không được chạy, tất cả các cửa ra vào đã bị bao vây. Ai ở đâu đứng im tại chỗ.

Nó chưa kịp định hình điều gì, vài thằng trông xe xớn xác chạy ra bị quật ngã đập mặt xuống đất và ăn thêm một dùi cui vào lưng. Tiếng người huyên náo kèm theo tiếng còi hú rộn ràng:

- Đứng lại, không được chạy!

Hai chữ ấy tuy ngắn nhưng lúc ấy có một sức mạnh kinh khủng như ngàn viên đá đè lên tim. Ngay lập tức nó bị bẻ quặt tay dí chặt vào tường, má áp sát tường cảm tưởng như mũi đang phải hít thở cái đống bụi đường dính trên đó.

Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Thần Ấn Vương Toạ
BÌNH LUẬN