Chương 106

Một thằng cứ co rúm vào góc không nói không rằng, tay vẫn che che mặt như muốn lảng đi. Một ông cơ động khác ở đằng sau lưng cầm dùi cui phang thẳng vào lưng nó quát to:

- Bảo mày ngẩng lên mày có nghe không?

Rồi một ông xốc nách thằng áo xanh lôi cổ lên cho ông cơ động nhìn mặt rồi ông ấy khoát tay một cái lập tức hắn bị còng tay dốc xuống dưới. Một góc khác mấy đứa con gái bị dồn lại, phần lớn là PG cho một em mặc sắc phục đeo kính xinh xinh đáng yêu kiểm tra, kĩ đến từng bộ phận, kể cả con dancer đang say thuốc ngấy ngây cũng bị sộc tay vào cả trong váy và áo lót để khám hàng. Nhiều thằng thi thoảng lại liếc liếc một cái nghe rõ cả tiếng nước bọt ừng ực, chắc chúng nó đang hối tiếc vì ngày xưa không thi vào công an. Đám con trai thì do một ông già khám. Mấy chiến sĩ còn lại thì bới bới trong đám tổ hợp vỏ hướng dương, bao thuốc, mảnh vỡ hỗn độn dưới sàn tìm kiếm thêm tang chứng. Vài người đang viết biên bản, còn nhóm phóng viên thì hý hoáy tác nghiệp.

Một lúc sau nó bị còng lại và đáp thẳng lên thùng xe cùng 4, 5 thằng lạ hoắc. Thằng Hãn cũng chung số phận mặt mũi sưng húp không dám ho he câu gì. Bọn con gái thì không bị còng nhưng cũng được táng lên một xe khác lên quận. Xe nổ máy chạy giữa đêm lạnh, nó loáng thoáng nhìn thấy bóng mẹ nó xuống khỏi chiếc taxi chạy vội vã về phía mấy ông công an. Rồi sau đó xe chạy quá nhanh chẳng còn thấy gì nữa ngoài…rét.

6h sáng, nó hoàn thành thủ tục lấy mẫu nước tiểu và kí xong vào tờ lấy lời khai một lúc lâu. Đến 8, 9h sáng gì đó mẹ nó bắt đầu đến làm việc với quận và làm thủ tục bảo lãnh cho mấy đứa nó về, may mắn là trong số chúng nó không đứa nào có hàng trắng hàng hồng gì cho nên thoát nạn. Ông Quân ngồi với nó trong phòng lấy cung, cái đèn tròn vẫn đong đưa trên đầu như mọi khi, ông ấy hầm hầm quát tháo:

- Chú bảo cháu bao lần rồi, gặp nhau bình thường gì chẳng sao. Đi đánh án mà cháu cứ bô bô cái mồm thế có chết chú không.

- Cháu có làm sao đâu mà chú lo. Thi thoảng gặp cán bộ thể hiện thân tình tí, chứ có kéo chú vào tội đâu mà sợ.

- Nhưng mà dư luận, không hay. Chú cảnh cáo cháu đấy. Mà cứ bảo không sao đi, mày dương tính lè lè ra kia kìa.

- Dương cái gì mà dương, cháu bị cảm cúm mấy hôm nay, uống thuốc hơi nhiều. Cháu có giấy khám đàng hoàng, với lại cháu có dùng an thần liều cao hàng ngày cho dễ ngủ.

- Mày nói với mấy thằng công an nghĩa vụ ngoài kia nó còn chẳng nghe được, mày chơi bời thế nào, có tiền án tiền sự ai chẳng biết. Nhưng mà thôi chú tráo mẫu nước tiểu rồi. Không phải lo, tao cảnh báo thế thôi. Đập đá hả? Đừng có dính vào hàng trắng như ngày xưa là được.

- Cháu biết rồi ạ. - Nó lí nhí cười chống chế. - À…mà… - Nó chợt nhớ ra điều gì đó kéo tay ông Quân - Chú đừng nói chuyện xét nghiệm với mẹ cháu nhé.

- Biết thế.

3, 4 ngày sau đó gì gì đó. Trong một cuộc họp kín không cổ đông…

…Rầm…

Tiếng mẹ nó đập bàn, cảm tưởng như mấy cốc nước trên bàn rung lên bần bật như đang run sợ trước uy lực của bà, mẹ nó quát lên đầy bực dọc và tức giận như thể chưa bao giờ cáu đến vậy:

- Một con cave say thuốc trên sàn, một thằng ất ơ ở đâu đến dắt thuốc trong người, ba bốn thằng ngáo đá. Bác hỏi các cháu - Ý chỉ bọn bảo vệ và an ninh - Bác trả lương cho các cháu hàng tháng là để đến đây ngồi chơi phải không?

Đề xuất Tiên Hiệp: Ám Hà Truyện (Dịch)
BÌNH LUẬN