Chương 107
Mấy đứa an ninh tái mét mặt mày, thằng Hãn lắp bắp:
- Bác thông cảm, bar mình toàn khách quen, cháu sao dám sờ soạng túi từng người một để kiểm tra lúc người ta vào ạ…
- Thế còn lúc chúng nó dùng thì sao? Sao lúc con kia nó say không một đứa nào lôi nó xuống?
- Dạ… cái đấy… - Thằng Hãn nhìn sang phía nó cầu cứu. Nó hơi áy náy một chút, vì thật ra lúc đó chính nó là đứa ngăn cản mấy đứa bảo vệ lôi con bé xuống, do cũng chủ quan và đã ngà ngà rồi. Nhưng thấy nó ngồi im không nói gì, thằng bé lại khổ sở trước phiên điều trần của mẹ nó: - Cháu xin lỗi, là lỗi của cháu chủ quan, lần sau cháu xin rút kinh nghiệm.
- Cháu có biết là kinh nghiệm lần này của cháu đắt thế nào không? Mất bao nhiêu tiền để vụ này lắng xuống cháu có biết không? Chưa kể cái lũ nhà báo hau háu đòi ăn sống mình nữa? Thêm vài cái kinh nghiệm của các cháu nữa thì bác bán nhà đi trả nợ cũng chẳng xong. Việc xử lý các cháu thế nào rồi họp cổ đông ngày mai sẽ phân xử tiếp. Giờ bác đang nói như nội bộ người nhà với nhau. Con bé kia là người ở đâu? Ai rước nó về? Phương? - Mẹ nó nhìn con bé quản lý PG, gọi thế cho sang chứ thực ra là dạng tú bà mini chuyên quản lý gái cho bar nó và một số tụ điểm lân cận.
- Dạ… Bạn anh Kiên, chị Hoa giới thiệu vào ạ.
- Bác xem lại camera, con ấy là cố tình uống chứ không phải bị chuốc thuốc nhé. - Mẹ nó chỉ tay gằn giọng: - Bác không cần biết Hoa là đứa nào, từ giờ mấy đứa bảo vệ phải nhớ mặt những đứa ở bàn đấy cho bác và cả con bé kia nữa, đặc biệt là con Hoa. Bác không muốn bar này có dính dáng chút gì đến hàng họ cả. Gặp bất kì đứa nào trong số ấy các cháu có quyền lôi cổ hết xuống cho bác. Tội vạ đâu bác chịu. May là lần này thành phố làm theo đơn tố giác và bàn giao về cho quận, chứ dính vào chuyên án thì giờ bác cháu mình không ngồi nói chuyện với nhau thế này đâu. Kiên, ngày mai con tìm bên thi công gia cố lại chỗ cách âm. Mấy đứa bảo vệ chú ý khách xuống dưới không để chúng nó ồn ào mất trật tự, đặc biệt là không gây gổ, cái gì cũng phải nhịn. Cuối năm rồi bác không muốn phiền phức.
- Tại sao lại cấm bạn con lên đây, chuyện hôm ấy liên quan gì đến nó đâu? Thậm chí là hôm ấy nó còn chẳng có ở đấy. - Nó hậm hực phản bác.
- Không có ở đấy thì may cho nó thôi, chứ nếu có ở đấy thì mẹ chắc chắn là cũng không xin cho nó ra đâu. Đừng tưởng mẹ không biết con bé ấy là ai, làm gì. Các con ở ngoài dẫn nhau đi đâu, làm gì, mẹ không cần biết. Nhưng đây là chuyện làm ăn, là uy tín với cả 4 cổ đông ở kia. Mẹ không cho phép bất cứ một chuyện gì ảnh hưởng đến việc làm ăn và uy tín của mẹ, con hiểu không?
- Mẹ đang lấy chuyện công ra tính chuyện tư à?
- Mẹ chưa bao giờ nhập nhèm giữa công và tư.
- Nếu bạn của con không được vào đây, thì con cũng không ở đây nữa.
- Thế thì chính con mới là người nhập nhằng giữa công và tư rồi. - Mẹ nó bật cười: - Thôi được rồi, thế này đi. Giờ thế này cho khách quan. 30 đứa ở đây sẽ có quyền bình đẳng như nhau và bình đẳng ngang với bác. Bác sẽ cho các cháu có quyền định đoạt chuyện của bar, bỏ phiếu kín thông qua hai việc. Việc thứ nhất là sẽ không cho bất kì ai mang hàng vào bar, bao gồm cả những người đã từng mang vào mà bác nói ở trên. Việc thứ hai là kể từ giờ phút này, mọi hành động tiếp tay cho việc mang hàng vào bar, trực tiếp hay gián tiếp đều sẽ bị xử nặng theo luật riêng ở đây. Giờ bác coi như đã đưa 1 phiếu thuận, còn 30 người các cháu, tự bàn bạc thống nhất và bỏ phiếu với nhau. Không cần ghi tên tuổi gì hết, bác biết các cháu thân với Kiên hơn, nhưng tốt nhất đừng có cả nể, các cháu chỉ cần nghĩ tới bát cơm của các cháu ở đây sẽ ra sao, các cháu sẽ thế nào nếu bar này xảy ra chuyện. Thế thôi, mà tự suy nghĩ để bỏ phiếu cho hợp lý. 30 phút nữa bác sẽ kiểm phiếu. Phương, cháu cắt phiếu đi. Rồi tất cả ném vào thùng bia này, xóc đều lên rồi kiểm. Hai người nhà bác coi như không cần bỏ.
Nó ngồi đấy nhìn mấy con bé miễn cưỡng cắt phiếu mặt nhăn như khỉ phải ớt. Độ 15 phút sau, vừa đủ cháy hết một điếu thuốc, cuộc kiểm phiếu bắt đầu. Mẹ đẩy thùng phiếu về phía nó, hỏi giọng lạnh tanh:
- Con có muốn tự tay kiểm phiếu cho khách quan không?
Nó thần mặt ra một lúc, nhìn trừng trừng vào thùng phiếu rồi bất ngờ vung tay hất tung tất cả xuống đất, những lá phiếu bay lả tả. Dù chỉ liếc qua thôi, nó cũng thấy gần như tất cả là thuận. Nói gần như, bởi lẽ nó chưa nhìn thấy một lá phiếu chống nào. Có lẽ chúng nằm dưới đất kia, trong những lá phiếu sấp mặt, hy vọng thế. Nó tự an ủi mình như vậy rồi xô ghế đứng dậy một cách khó nhọc, khoác chiếc áo khoác lên vai, nó cười:
- Tùy mẹ định đoạt.
Đêm Hà Nội vẫn lạnh, nó thong thả lướt xe lên phố. Hôm nay Hoa ở trên ấy, con đấy thì mỗi ngày một nơi, nó ít khi đi đón nên cũng chẳng biết đã bao nhiêu quán bar ở Hà Nội có dấu mông nó. Nghĩ mà thô =)). Đỗ xe bên đường đối diện chỗ mấy đứa trông xe mặc áo phản quang cầm gậy (gậy phát quang) như cơ động. Nó nhớ là hồi xưa đi qua đây mấy lần nó suýt giật mình quay vội đầu đến độ tí xòe xe. Mãi rồi cũng quen. Mắt tèm nhèm cũng có cái khổ, chưa kể mấy lần nhìn nhầm mấy người lao công đứng nghỉ ở gốc cây với chốt 141. Một lúc sau thì Hoa ra, thấy nó, con bé đã vội cợt nhả ngay:
- Mặt anh hôm nay làm sao mà như c*t ngâm thế? Tươi lên cái xem nào.
Đề xuất Voz: Đi chữa "người âm theo"