Chương 113

Cái đệch gì thế? Bệnh vãi, có cả thể loại câu hỏi này nữa à? Nó mất một hai giây đần mặt ra dù chưa hiểu có chuyện gì. Nhưng nếu nó cứ tiếp tục lả theo, triển vọng đêm nay nó sẽ thi đỗ trường phi công khá là cao. Sự thật lúc ấy thì nó đúng là diễn ra như thế. Nó cũng mất một vài giây phân vân, cái váy thì khá bó, bờ môi hồng gợi cảm, bàn tay với những ngón tay son đỏ chót đang cào cào trên má nó. Xung quanh có những đứa đang nuốt nước bọt ừng ực. Nó đang cố viện ra một cái lý do gì đó trong đầu để mình có thể làm thanh niên nghiêm túc một chút thay vì đêm nay tập lái máy bay. Cuối cùng viện cớ là không muốn mất mặt trước bọn đàn em là ăn tạp. Nó chỉ cầm nốt ly rượu nên nuốt cạn một hơi, lấy lại bình tĩnh:
- "Chị ruột em xinh thứ nhì trên đời, sau người yêu em." - Nó thản nhiên - "Nếu không có gì nữa, em xin phép. Hôm nay em bận chút. Chị say rồi. Để em bảo đứa nào đưa chị về nhé? Chị đi ô tô phải không?"
- "Không, không..." - Bà ấy tuột xuống khỏi ghế với chiếc túi xách trên bàn, vắt qua vai và giơ ngón trỏ lắc lắc - "Chị tự lo được. Chị lo cho chị của em cơ. Bảo chị ấy ăn đồ thừa thì cẩn thận đau bụng. Hờ hờ... Chị xin phép."
Nó nóng hết cả mặt, con chị của nó chắc lại gây chuyện gì ngứa mắt rồi, câu nói của chị Phương tuy ngắn nhưng truyền tải đầy đủ thông điệp đến người nghe. Tuy nhiên nó ngứa mắt cái cách nói vỉa của bà này, cái gì mà đồ thừa cơm cặn chứ. Nó nóng hết cả một bên tai, gọi giật bà chị lại:
- "Chị Phương..."
- "Cái gì thế? Muốn đi chơi với chị à? Hihi." - Bà ấy vẫn giữ cái điệu bộ nửa say nửa tỉnh với nó.
- "Chị hình như chưa thanh toán."
Nó bình thản chỉ về phía con bé lễ tân rồi đi thẳng xuống sảnh. Tay nó vẫn đang hý hoáy tin nhắn "Chị đi đâu về sớm, em muốn nói chuyện."

Không phải chờ đợi quá lâu như mọi khi. Nó đặt chân về đến nhà đã thấy chị ở sẵn đấy, vẫn đang ngồi đắp mặt nạ trong cái phòng quen thuộc. Nó chả thay quần áo, chả nấu mì nấu tôm gì hết, xông thẳng vào phòng nhìn chị chòng chọc. Bà ấy cũng trố mắt nhìn lại một hồi lâu rồi bất ngờ cho tay lên che ngực, thét lên:
- "Mày định làm gì? Mình là chị em đấy nhé?"
- "Cái đệch..." - Nó tí thì bò lăn ra cười, cái bộ mặt đưa đám nghiêm túc hừng hực mà nó dày công xây dựng bị bà ấy chọc bể.
- "Lên tắm rửa thay quần áo đi, cơm chị nấu úp lồng bàn đấy. Để chị hâm lại cho. Mày hôm nay như thể muốn đánh nhau với tao ý nhở?"
- "Đợi đấy, rồi em xuống hỏi tội chị." - Nó phải nín nhịn lắm mới có thể chịu đựng được trước khi bước vào phòng, úp mặt vào gối để cười như thằng điên.

Chị vừa xới cơm vừa dọn thức ăn từ lò vi sóng lên bàn cho nó, vừa hỏi:
- "Chắc giận chị mấy hôm nay để mày ăn mì chứ gì?"
- "Chưa thèm kể tội cái hôm nửa đêm phải đi xúc cát dọn nồi chè của chị đâu."
- "Uầy, hôm đấy chị say quá. Thôi chị ngoan rồi. Mai lại nấu cơm cho. Nhớ. Không giận nữa, nhìn mặt mày hằm hằm trông xấu bỏ bu."
- "Không phải chuyện ấy." - Nó buông đũa, thở dài - "Chị Phương hôm nay lên bar."
- "À..." - Chị hơi bối rối - "Em gặp chị ấy à? Chị ấy thế nào?"
- "Em biết hết rồi. Chị có nghe câu con thầy, vợ bạn...."
- "Thôi ăn đi cơm nguội. Chị tự lo được."
- "Càng ngày càng chán chị."
- "Ừ."

Đề xuất Tiên Hiệp: Vũ Luyện Điên Phong
BÌNH LUẬN