Chương 114
"Chị xin lỗi hôm qua chị say quá, có gì không phải em bỏ qua cho chị."
Nó ngủ dậy thì đã thấy tin nhắn ấy trong box từ lâu lắm rồi, tặc lưỡi rồi lịch sự nhắn lại:
"Không sao đâu chị."
- "Em rảnh không, đi café với chị chút." - Đầu dây bên kia gọi lại gần như ngay lập tức. Giọng chị Phương có vẻ mệt mỏi.
- "Không chị ạ. Em hôm nay bận rồi." - Nó vẫn nói với cái giọng hờ hững, mặc dù nó vẫn chưa định hình được hôm nay bận cái gì cả.
- "Chị sắp bay rồi. Gặp chị chút không được sao?"
- "Cái gì?" - Nó ngạc nhiên - "Chị mới về mà? Sao đã đi rồi?"
- "À, chán lại đi ý mà. Chị thích ở bên Séc hơn."
- "Thế còn cửa hàng?"
- "Vui miệng nói thế thôi, chứ chị cũng không định nghiêm túc lắm."
- "À... Vâng."
- "Vậy em không thể gặp chị một lúc được à?"
- "Không chị ạ... Em bận." - Nó miễn cưỡng.
- "Chuyện chị Linh..."
- "Em không biết chuyện chị ấy." - Nó chưa để chị Phương nói hết câu đã chặn họng luôn - "Chuyện chị ấy chẳng liên quan gì đến em cả. Cho nên chị có nói chuyện với em cũng chả thay đổi được điều gì hết đâu chị ạ. Em xin lỗi...."
- "Chị không định nói chuyện ấy. Chị có định níu kéo hay gì đâu... ha... ha." - Bà Phương bật cười - "Chị chỉ nhắc chị Linh cảnh giác thôi - Cường nó là thằng Don Juan khéo léo. Không dễ ăn đâu. Còn chị, quen rồi, chỉ như một trò chơi thôi, mà chị chơi cái gì cũng nhanh chán. Hỳ."
- "Vâng, chị nói thế em cũng đỡ suy nghĩ."
- "Thế chốt lại vẫn không gặp chị phải không?"
- "Không... Hỳ."
- "Em vẫn bướng như hồi bé ý nhỉ." - Cười.
- "Vẫn thế thôi chị ạ." - Nó cũng cười.
- "Mà này chị hỏi thật lần cuối nhé...."
- "Sao chị?" - Nó tò mò.
- "Chị với chị Linh ai xinh hơn."