Chương 118

- Mày ơi, sao cái trường này to thế? Tao phải thồ đống hàng này đến bao giờ nữa đây! - Nó thở dốc, than vãn.

- Qua sân này là đến rồi ạ. Xong anh còn phải vác lên tầng 5 nữa cơ.

- Cái gì??? - Nó trợn mắt kinh hãi.

- Chẳng lẽ anh để em mang lên? - Con bé nhăn mặt.

- Từ khi quen mày tao cảm giác như mình là cửu vạn T_T.

Keng! Keng! Keng!... Tiếng kẻng dồn dập phụ họa, sau đó là tiếng còi gấp gáp. Con bé hốt hoảng đẩy nó vào cái căng tin ven đường:

- Anh vào đây đợi em đi. Đến giờ ăn mất rồi. Em mà không ra kịp điểm danh là chết ý.

- Ơ...

Nó còn chưa kịp nói gì thêm thì con bé đã ba chân bốn cẳng chạy mất hút. Nó đành nặng nhọc lê xác bước vào căng tin. Thời điểm ấy cũng xảy ra cách đây cơ số năm rồi nên mọi thứ vẫn còn rẻ, nó gọi một suất bún chả thanh toán trước mà mới hết có 13k. Một lúc sau thì thấy khá đông người mặc quân phục xếp thành hàng lần lượt lên nhà ăn. Con bé cũng đi ngang qua, vẫy vẫy tay chào nó loạn xì ngầu lên khiến cho mấy con bé trong lớp lại thì thầm to nhỏ. Thì ra tầng trên là khu ăn uống tập trung của trường quân sự, tầng dưới là căng tin tự do kiêm khu ăn uống của trường thể thao. Nó ngồi hóng được một lúc thì con bé chạy như bay xuống tầng dưới:

- Anh ăn gì cho em ăn với?

- Sao không ăn cơm ở trên?

- Ôi trời ơi, anh không thể tưởng tượng nổi đâu. Nước mắm là nước muối pha màu. Rau thì lẫn lộn cả cuống lẫn sâu. Thịt mỏng dính dình dịnh như hồi bao cấp bố em hay kể ý. Cá thì toàn cá khô mặn chát. Hic. Chán. Hôm nay em mới dám bỏ bữa ý. Chứ nếu bỏ lại sợ người khác nói.

- Thôi chốt lại là ăn gì, trình bày báo cáo nhiều quá.

- Bún chả đi ạ. ^^

Nhìn con bé đánh chén đĩa bún chả ngon lành, nó cũng phần nào mường tượng ra cuộc sống vất vả và thiếu thốn ở chốn này. Đánh chén xong con bé kéo tay nó chạy ton ton về khu kí túc. Nó may mắn cũng vừa sạc được một đĩa bún vào bụng nên cũng có sức mà vác cái đống hổ lốn kia chạy theo.

- Xà phòng đây, Omo nhé, 2 gói đủ không? Dầu gió, bông băng và thuốc tao bọc hết vào trong túi này. Đây là ruốc với lạc. Còn cái này là kẹo tao trộm của bà Linh đấy. Mày xem còn cần gì nữa không? Mì tôm thì dưới kia tao thấy cũng bán chắc không đến nỗi bắt tao tha lên đấy chứ. - Nó lần lượt bỏ từng thứ trong balo ra đặt lên giường và kiểm kê.

- Dạ thế đủ rồi, em cảm ơn. Anh tốt nhất. Hihi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)
BÌNH LUẬN