Chương 117
- "Uầy, anh làm gì để mà bị đánh suốt thế?"
- "Làm chúng nó ngứa mắt."
- "Hic. Khổ thân anh."
- "Con hâm." - Nó lại toan đưa tay cốc đầu con bé - "Đánh cái gì mà đánh, ở Hà Nội này dám đánh tao chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Đây là cái ba lô tao hay mang đi phượt nên có ít đồ."
- "À..." - Con bé gật gù - "Chắc hôm ấy là ngoại lệ."
- "Hôm nào?"
- "Hôm ấy ấy... Cái hôm mà anh xin em tí tiết ý."
- "Con ranh, học đâu cái kiểu ăn nói ấy thế." - Nó nhận ra là con bé trêu nên đần thối cả mặt, đành đánh trống lảng.
- "Học anh chứ học ai, anh dạy em hư rồi đấy nhé. Ôi chết." - Con bé lật đật lấy điện thoại ra nhìn - "Sắp đến giờ tập trung đi ăn cơm rồi. Anh vào đây đi. Lại bị phạt nữa thì chết."
- "Ừm, đi gửi cái xe chút đã."
Nó rút nắm tiền lẻ trong túi ra trả tiền chai Sting và nhấc cái ba lô to tổ bố lên định bước đi. Vừa ra khỏi quán nước như sực nhớ ra điều gì, nó quay lại nhặt cái chai C2 đựng cồn trên bàn, nhét vào sườn ba lô rồi mới rảo bước đi tiếp.
- "Sao không bỏ đi anh?"
- "À... Kệ nó. Cất đi dùng sau."
- "Nhưng hết rồi mà?" - Con bé ngạc nhiên.
- "Không muốn bỏ. Thích thế."
- "Lại dính đến kỷ niệm nào à?"
- "Ừm. Cái chai này là chai nước đầu tiên cùng người yêu cũ uống chung với nhau." - Nó tự nhiên lại bùi ngùi mở lòng tâm sự.
- "Thảo nào." - Con bé lại gật gù - "Anh thì nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm nhỉ?"
- "Ừ..."
Thấy nó có vẻ chùng mặt xuống, con bé ra điều hối lỗi. Tung tăng chạy ra trước mặt nó, xòe xòe hai bàn tay băng bó lên, cười toe:
- "Anh nhìn này, trông giống siêu nhân không? Hihi. Hồi xưa em toàn buộc khăn quàng thế này."
- "Trông giống như sắp đi đánh nhau thì có." - Nó phì cười và nhớ lại hình như ngày xưa nó cũng thế.
Những chỉnh sửa này giúp câu chuyện mượt mà hơn, đồng thời làm nổi bật tính cách nhân vật và mối quan hệ giữa họ. Bạn đã làm rất tốt!
Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế