Chương 120
- Rõ thưa chỉ huy. - Con bé Dương lập tức đứng nghiêm giơ tay chào. Sau đó ôm bụng cười rồi chui vào nhà tắm để mặc nó ngồi như tượng phía ngoài.
Chùa Trầm, hay đúng hơn là cả khu chùa Trầm vốn không phải là một danh lam thắng cảnh gì cho lắm. Nhưng đã có một thời gian dài sau cái ngày hôm ấy, đây là nơi nó cứ đặt chân về một cách vô thức. Từng hàng cây từng ghế đá trong sân trường, từng ngọn núi ngọn cỏ với nó ở đấy dường như trở thành quen thuộc khiến nó chạnh lòng. Đấy là chuyện của sau này, còn nó chỉ nhớ buổi chiều hôm ấy là một buổi chiều hè đầy mây và gió nhẹ. Nó đang tải một balo đầy nước tháp tùng "con em" và đồng bọn đi leo núi. Thực ra khoảng cách từ chỗ trường đến chân ngọn núi không được gọi là gần cho lắm. Nó ngay từ đầu nhìn thấy chỉ muốn vẫy taxi hoặc xe ôm đi vào cho nhanh. Nhưng cả tiểu đội không đồng ý. Tất cả thống nhất là đi bộ cho giống đi picnic. Dĩ nhiên là chúng nó thích đi bộ rồi, vì chúng nó có phải thồ cả một đống nước và hoa quả trên lưng như thằng bé đâu.
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa... Leo lên tới đỉnh núi rồi các đồng chí ơi. - Con bé tiểu đội trưởng hét to.
Con bé Dương thì tụt lại ở cuối hàng, xét cho cùng thì việc leo núi đá cũng không phải là dễ dàng với một nàng tiểu thư. Nó hết lăng xăng đi trước để kéo tay con bé lên rồi lại đi đằng sau những chỗ dốc đứng phòng khi nguy hiểm con bé có thể trượt chân ngã. Quan tâm và lo lắng như một người anh thật sự khiến cho lũ bạn phải ghen tị. Mấy con còn trêu Dương làm mối cho nó khiến nó ngại đỏ cả mặt, còn Dương thì cười như nắc nẻ. Một con buột miệng hỏi:
- Anh Dương sao mà đến nhà em chưa gặp bao giờ nhỉ?
- À... Tao là... anh họ.
- Khiếp anh toàn mày tao thế. Xưng anh một câu thì có gầy đi đâu anh.
- Quen rồi, ở bản tao ai cũng gọi mày tao thế. Bố mẹ tao cũng gọi tao thế.
- Ơ thế anh người dân tộc ạ? - Con bé kia trố mắt ngạc nhiên - Dân tộc gì thế ạ?
- Dân tộc... Kinh.
Nó lại thản nhiên trả lời khiến con bé kia tẽn cả mặt. Dù sao con bé cũng cố vớt vát thêm một câu yếu đuối "Người Kinh có thế đâu". Đùa chứ tao không người Kinh thì người Mán à? Nó nghĩ bụng. Căn bản cách xưng hô nó ăn vào máu rồi. Còn việc tự dưng xưng anh em với một đứa con gái xa lạ nó thấy là sự thân mật không cần thiết, đôi khi giống sự ve vãn hơn là thân tình - Đúng là thứ suy nghĩ cổ hủ - Nó tặc lưỡi.
- Đẹp anh nhỉ? - Dương đã ngồi cạnh nó từ lúc nào, hai tay con bé chống ra sau lưng ngửa mặt lên trời hít thở cái bầu không khí trong lành của ngoại thành. Gió to. Tóc con bé cứ bay ra đằng sau theo từng làn gió. Đẹp.
- Ừ, đẹp. - Nó cười vu vơ, không biết là đang nói người hay nói cảnh nữa.
Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần