Chương 121

Hai đứa cứ ngồi như thế nhìn xung quanh. Xung quanh chỉ là một núi đá vôi màu trắng xen lẫn những màu tro đục của rêu phong và màu xanh của cây bụi, phải nhìn ra xa lắm mới thấy một mái nhà đỏ, một ngôi chùa trầm mặc núp dưới chân núi. Mặc mấy đứa trẻ con kia nhí nhố chụp ảnh xung quanh. Nó và Dương cứ ngồi như thế cho từng cơn gió chạy qua.

- Dương, chụp ảnh đi Dương ơi. - Con bé tiểu đội trưởng vẫy vẫy.

- Ơi, đợi tí. - Rồi con bé kéo kéo tay nó - Đi chụp ảnh anh đi.

- Không, ghét chụp ảnh. - Nó hơi tỏ chút khó chịu.

- Oh hay, ai cho anh chụp, đứng cầm máy chụp cho bọn em.

Và con bé bắt nó đứng cầm máy chụp thật, nó cũng không buông hành vi chống đối thêm nữa ngoan ngoãn nghe theo. Mấy con bé kia về sau nằng nặc đòi chụp ảnh cùng nó nhưng nó cứ kiếm cớ từ chối. Thật sự thì đúng là nó ghét chụp ảnh.

Chơi chán trên núi mấy đứa bắt đầu đi về hướng chùa Trầm, đi ngang qua một bãi đá, con bé nheo nheo mắt nhìn lên một ngọn đồi nhỏ rồi nằng nặc đòi nó dẫn lên đấy. Mấy đứa bạn thì mỏi chân lắm rồi nên hẹn gặp nhau ở dưới chùa Trầm. Chỉ còn mình nó và con bé trên đồi. Con bé chạy băng băng lên ngọn đồi nhỏ, thực ra chỉ là một gò đất cao hơn bình thường một chút. Phía trên có một bãi đá xếp thành hình trái tim to tướng. Con bé vừa nhìn vừa xuýt xoa:

- Đẹp chưa anh? Ai làm cái này chắc phải kì công lắm.

- Mỗi thế thôi mà cũng lôi tao lên đây à? Mày có biết là theo mày tao mệt gần chết không? - Nó thở phì phò. Mồ hôi rơi lã chã. Xong ngước nhìn khuôn mặt tươi tắn của con bé, nó lại tự hỏi sao cái lũ con gái nó không đổ mồ hôi như mình nhỉ?

- Anh chả có tí lãng mạn gì cả? Nhìn xem này. Rõ to nhé. Người làm trái tim này chắc phải yêu nhiều lắm ý. - Nhưng mà... giọng con bé buồn buồn - Chắc là yêu đơn phương.

- Sao mày biết? - Nó ngạc nhiên.

- Trái tim này không có tên hai người bên trong. Nếu là hai người cùng xếp thì đã có tên phía trong rồi.

- Mày đúng là đa nghi. Nhỡ nó thích thế thì sao?

- Anh đã bao giờ nhìn thấy ai vẽ trái tim không chưa? Tiếc quá nhìn rõ đẹp. A... - Mắt con bé sáng rực lên - Anh đi nhặt đá phụ em đi.

- Mày định làm gì, sao mày không tự đi mà nhặt?

- Anh xem này, huhu. - Con bé giơ hai bàn tay băng bó lên phụng phịu mếu máo.

- Rồi rồi, tao sợ mày luôn ý. Toàn vẽ chuyện.

Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Là
BÌNH LUẬN