Chương 141

"Thủy đấy à em? Giờ bỏ học sang Nga xuất khẩu lao động rồi à?" Nó nheo mắt nhìn thẳng vào đứa con gái đang ở đối diện mình. Đằng sau là Hoa, à ừ, dĩ nhiên, nó không ngạc nhiên lắm với điều đó. Con bé vẫn bình thản phì phèo ngậm điếu thuốc vừa giật được từ miệng một thằng trọc mắt đáo để, đưa mắt nhìn quanh.

"Đ.m. Mày nói móc tao đấy à?" Con Thủy tiện chân sút ngay một phát vào mặt nó, mũi giày cao gót kéo một đường dài từ trán ngang qua má xuống đến cằm. Con Thủy nắm tóc nó rít lên qua kẽ răng: "Có cần phải dạy cho mày biết ở đây ai là lớn? Ai là bé không? Mày tưởng tao đang đứng ở đất nhà mày để chị em mày làm nhục như ngày xưa à? Giờ tao giết mày dễ như giết một con chó. Mày sủa đi? Sủa thử tao xem nào?"

"Người ta nói đàn bà thù dai nhớ lâu." Nó nhổ bãi nước bọt đầy máu xuống đất, rồi cố lết người chống tay đứng dậy: "Chuyện chỉ có thế thôi mà em phải mất công mất sức thế này sao? Thuê cả người đầu gối tay ấp với anh nữa cơ à?" Liếc xéo Hoa: "Tiền trong cốp xe của anh liệu có đủ trả cát-xê cho ngần này diễn viên không?"

"Tiền?" Con Thủy cười nửa môi: "Lũ cặn bã chúng mày lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền. Nhìn tao trông giẻ rách đến thế à? Tao cần mạng. Mạng của mày, của con mẹ mày. Nhưng mà chắc không tham lam quá, tao cứ tính mạng mày trước đã. Nhà mày có ba người, tao không lấy mạng được hết chúng mày cũng phải làm cho chúng mày tan cửa nát nhà."

"Gượm đã. Đang nghiêm túc nhé?"

*Đoàng...* Thật khó diễn tả cái âm thanh lành lạnh của tiếng súng trong hoàn cảnh này. Hoa cầm khẩu K54 (nó không chắc có đúng K54 không, nhưng chắc chắn không phải Colt) bắn thẳng vào đùi nó.

Làn khói xanh lững lờ trôi ra từ miệng khẩu súng, ẩn hiện sau đó là con mắt vô hồn của Hoa. Nó sững sờ rồi nằm xuống lăn lộn ôm đùi, quên hết cả sĩ diện. Con Thủy cười sằng sặc, mấy thằng Nga ngố cũng đứng nhìn nó và cười như thể cười một con lợn vừa bị chọc tiết.

"Thế này đã đủ nghiêm túc chưa? Tao có cần nghiêm túc hơn nữa không?"

"Em là chị ruột của Dương à? Chuyện này liên quan đến thằng anh nó đúng không?" Cơn đau buốt tận óc như gọi lại chút thông minh ít ỏi còn sót lại trong tâm trí nó. Đạn chỉ sượt qua đùi, toác cả mảng quần bò, thịt bầy nhầy ra trước mắt, máu thậm chí còn chưa cả chảy. Nó thở phào trong bụng, ít ra chưa vào xương và động mạch chủ. Nó vẫn cao số, nhưng được bao lâu???

"Mày bắt đầu thông minh hơn ra rồi đấy, nhưng không phải. Tao chỉ là chị dâu thôi, đúng hơn... chị dâu hờ. Hiểu không? Chồng chưa cưới của tao. Chết dưới tay nhà mày."

"Ra thế..." Nó rên rỉ (vì đau), định mở miệng ra thanh minh xong lại thôi.

"Mày chỉ nói được đến thế thôi à? Chuyện của tao không gợi lại tí cảm xúc nào của mày sao? Thế thì hôm nay chết chắc cũng chẳng còn gì ân hận đâu phải không? Mày xuống kia đừng rủ chồng tao hút chích nữa nhé? À mà thôi, có gặp nhau cho tao gửi lời hỏi thăm. Còn hút không thì tùy. Tao cũng chẳng quan tâm nữa."

"Chuyện của chị Linh, cũng là do mày gây ra đúng không?" Nó cố chống vào tường để đứng dậy, đổi giọng và cách xưng hô. Tự dưng nhắc đến chuyện cũ nó thấy mình lạnh lùng và cứng rắn hơn hẳn.

"À, đ.m, đừng nhắc đến thằng chó đần ấy nữa. Thằng Cường, tổ sư con chó. Tao mất bao nhiêu công lao gây dựng cho chúng nó đẹp đôi. Việc cuối cùng của nó chỉ là quất ngựa truy phong dạt về bên kia mà sống thôi. Thì lại đổ đốn ra yêu yêu đương đương. Tao cứ tưởng lúc mày đâm chị mày thế đã là hay. Cứ nghĩ trong rủi có may, giá lúc ấy chị mày chết cùng đứa con luôn, mày đi tù, thì chắc tao cũng đủ hả lòng hả dạ rồi, chúng mày sẽ sống và dằn vặt suốt đời, sẽ nếm trải cảm giác của tao. Nếu thế thật thì chắc chả có ngày hôm nay đâu. Nhưng thằng khốn ấy, nó toàn dở chứng vào những phút quan trọng nhất. Đ.m, điên không tả được. Hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết. Như phim. Hài."

Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Người Ở Rể Bắt Đầu Thành Lập Trường Sinh Gia Tộc
BÌNH LUẬN