Chương 140

….

- Mẹ không thắc mắc xem con cần tiền làm gì sao?- Nó gần như trợn mắt há hốc mồm nhận bọc tiền từ tay mẹ.
- Không, con dùng sao cho đúng. Tiền của nhà này sau này cũng là của các con cả. Có điều tiền là mồ hôi xương máu, nước mắt, đừng bao giờ ném tiền qua cửa sổ. Thôi mẹ có việc bận, nếu không có gì nữa con đi đi, lúc khác nói chuyện.
- Con…Cảm ơn…- Nó cầm bọc tiền trên tay mà rưng rưng nước mắt, có khi nào mẹ nó biết không? Chỉ ít phút nữa thôi, tự tay nó sẽ ném tiền qua cửa sổ.

Trời vẫn mưa, gió vẫn lạnh và nó lại ở Đông Anh, trên con đường nhỏ đầy ổ gà và bùn đất. Ô cửa sắt bên cánh cổng vẫn đóng kín như mọi khi, nó toan thò tay gõ vào đó thì ô cửa lại bật mở khiến nó giật mình. Ờ thì chúng nó bên trong có camera mà, chắc là biết nó mò vào đây từ đầu ngõ ấy chứ. Thằng Hưng chuột thò mặt ra hỏi:

- Anh đến có việc gì?
- Anh gặp anh Kiệt…Không phải em gọi anh à?
- Em gọi anh làm gì? Anh Kiệt đi vắng rồi, anh quay lại sau nhé, hôm nay không tiếp khách.

Nói rồi ô cửa sắt lại đóng sập xuống. Nó thoáng chột dạ. Thôi chết mẹ nó rồi, hay là gặp cướp? Linh tính như mách bảo nó có điều gì chẳng lành. Mà còn linh tính cái mẹ gì nữa, nó bị gài bẫy chuẩn mẹ nó rồi. Nó vội vàng leo lên xe, ném vội chìa khóa xuống cống sau khi đã nổ máy (xe nó bị chờn ổ khóa, có thể rút chìa khóa ra được sau khi mở máy rất tiện để đối phó với các anh giao thông) để đảm bảo chắc chắn số tiền trong cốp sẽ khó lấy hơn khi có người lấy được xe nó. Đúng là một sự ảo tưởng dở hơi.

Nó rồ ga phóng như điên trong ngõ nhưng vướng ngay một thanh tre lớn chắn giữa đường. Cả người ngã sóng xoài lấm lem bùn đất và nước. Nó chưa kịp định hình điều gì thì bị ăn một dùi cui điện tê dại đến độ chỉ biết há miệng ra ngớp ngớp. Rồi đầu nó bị trùm kín vào bao tải. Tay chân bị trói lại và nhấc lên ném bịch một cái vào ghế sau. Đầu óc nó vẫn lờ mờ nhận ra nó đang nằm trên ô tô. Lờ mờ nhận ra sự bất ổn của vấn đề. Chúng nó không phải định lừa nó cướp tiền thôi sao? Tay chân vẫn tê dại chưa thể cử động được, nhưng tiếng xe ô tô ồn ồn đằng sau cho nó biết nó đang được mang đi. Họ mặc kệ nó nằm lăn lóc ở ghế sau rồi ngã vật xuống sàn xe, đúng hơn là nửa trên nửa dưới khi mà xe quẹo hết góc này đến góc nọ. Cứ như thế được khoảng 30 phút nó đã cử động được lại nhưng tay chân vẫn bị trói nghiến, mồm thoải mái la hét nhưng đáp lại nó chỉ là những tiếng xì xồ vô nghĩa. Tiếng Nga…

Rồi xe cũng dừng lại, nó bị ném bịch xuống một bãi cỏ. Mùi cỏ mía xen lẫn mùi bùn đất. Rồi có ánh đèn pha chói mắt chiếu vào mặt nó, dù đằng sau lớp bao nó vẫn có thể biết là cái đèn pha kia đang chiếu vào nó như săm soi xem xét. Thêm một chiếc xe nữa. Ít nhất là như thế. Có bao nhiêu người thì nó chẳng biết. Rồi một bàn tay nắm lấy cổ chân nó như muốn bóp nghiến kéo đi xềnh xệch. Rồi nó thấy mặt mình bỏng rát khi bị kéo lên trên một nền xi măng, dù là xuyên qua lớp bao nó cũng biết là mặt mình đang mài đất, mưa không táp vào tay nữa, có vẻ nó đã vào một căn nhà nào đó. Rồi có người giật chiếc bao bố ra, nó loáng thoáng nhìn thấy quanh mình có khoảng 6, 7 người. Có người nước ngoài, đúng hơn là bọn Nga trọc. Chưa kịp hoảng hồn và hồi tưởng lại những câu chuyện kể của anh em chiến hữu về bọn Đầu trọc Đông Âu, thì một khuôn mặt quen thuộc cúi sát xuống nhìn nó và cười:

- Em đã nói là anh em mình còn nhiều duyên nợ với nhau mà. Chào anh. Nhớ em chứ? Ha ha haaaaaa…..

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Kiếp Chủ
BÌNH LUẬN