Chương 149

Chị ơi, em muốn xem video… - nó ngập ngừng - Chị có thể check hộ em. Em muốn biết ai đã gửi xe này vào đây được không chị? - Nó vội vàng nói như thể sợ bị ai cướp mất lời.

- Không được đâu anh. Cái đó thuộc về quyền riêng tư của khách. Có chuyện gì vậy anh? Xe này không phải xe của anh ạ? - Người soát vé nhìn nó tỏ vẻ khó hiểu.

- Không, xe của em. Của em mà chị. Đây này em có chứng minh thư này, giấy tờ xe đầy đủ hết. - Nó lật đật xòe hết đống giấy tờ xe trong ví ra mặt bàn.

- Thế thì anh có khiếu nại gì không ạ? Nếu anh không phải người gửi xe ở đây thì anh có thể để xe lại và làm đơn khiếu nại. Bên em sẽ mời công an phường xuống làm các thủ tục để giải quyết cho trường hợp của anh.

- Dạ không… ý em không phải thế…

- Anh ơi. Anh xong chưa, đứng gọn gọn cho mọi người đằng sau đi với. - Một người đằng sau nhoài lên vỗ vỗ vào yên xe nó.

Nó ngoái đầu lại sau nhìn. Phía bên nó đang có 4, 5 cái xe đang xếp hàng nhìn nó một cách cau có và bực bội. Nó vội vội vàng vàng dắt xe lên đứng gọn vào một phía xong đứng chờ cho mọi người đi hết.

- Vậy rốt cuộc anh muốn gì ạ?

- Thế này chị ạ. Em bị mất xe cách đây một tháng. Xong rồi cách đây hai ba hôm có người đưa em cái thẻ gửi xe ở đây. Em muốn xem là ai đã trả lại ạ.

- Thế này anh nhé. Thường thì nếu không phải là đúng người gửi thì bọn em sẽ không cho lấy xe đâu. Vừa nãy em cũng chủ quan quá, check thẻ xong đã cho anh lấy xe rồi. Giờ nếu anh muốn yêu cầu gì thì bàn giao xe lại cho bọn em. Bên em sẽ gọi công an xuống cùng giải quyết. Những cái này vượt quá khả năng của em. Anh đồng ý không ạ? Chứ bên em không có trách nhiệm, hay nói đúng hơn là em cũng không có đủ quyền hạn để thực hiện yêu cầu kia cho anh.

- À..ừm… Thế thôi. Em xin lỗi. Làm phiền anh chị rồi.

- Vâng. Thế chào anh.

- Chào chị.

- À khoan anh ơi.

- Sao ạ?

- Anh chưa gửi tiền xe.

- À vâng.

Nó phi xe một mạch về đến nhà mà lòng không khỏi cảm thấy bức bối khó chịu. Bới tung cả cốp xe lên, xách một bọc lớn nilon lên nhà. Thực ra nó đã kiểm tra qua loa cái bọc ấy. Chẳng có gì khác lắm so với lúc ban đầu nó nhét vào cốp xe. Một đống tiền đủ mệnh giá và vài cái dây nịt. Nó ném bịch bọc tiền xuống giường rồi nằm vắt tay lên trán thở dài. Nó cũng có thể lờ mờ đoán ra người ấy là ai, không thể khác cái người đã gọi điện báo tin chính xác địa điểm và việc nó bị bắn cho cả gia đình nó cách thời điểm xảy ra vụ việc những gần nửa tiếng đồng hồ. Có điều đến giờ phút này, nghi ngờ dù có chắc chắn đến 90% cũng vẫn chỉ là nghi ngờ mà thôi. Nó đang thiếu niềm tin vào những người không cùng máu mủ ruột già với mình…

Rồi như cố tìm kiếm một thứ gì đó, nó lật tung cả chiếc túi ra. Hẳn phải có một cái gì đó ở đây chứ. Nó đinh ninh như thế. Tiền xòe ra từng nắm một, tung tóe hết trên sàn và trên giường. Chẳng có gì hết. Chán nản. Nó cầm đống tiền lên toan lật đệm nhét hết xuống dưới vì lười dọn thì thấy một chiếc phong bì to bản màu nâu của giấy xi măng, loại phong bì khổ lớn đựng hồ sơ bệnh án và phim X quang trong bệnh viện… Lai lịch cái này thì phải nhớ lại cách đây vài tháng…

- Khiếp. Anh ho như lao thế. Đừng có mà lây sang em đấy. Kinh quá đi. - Hoa nhăn mặt đẩy nó ra xa sau khi nó vừa kết thúc một tràng ho dài tràng giang đại hải.

- Lao cái gì mà lao. Chắc viêm phổi thôi. Năm nào chả thế.

- Anh phải đi khám xem thế nào đi. Không phải tự dưng mà bị thế đâu. Lỗ bé thì dễ lấp.

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
BÌNH LUẬN