Chương 150

- Tự dưng cái nỗi gì. - Nó hằn học nhớ lại - Ngày xưa vào trường, không chịu chào buồng, bị chúng nó đánh cho úp người xuống sàn xi măng. Dính lạnh. Giờ phổi yếu, cứ thay đổi thời tiết thì thế thôi. Không có bệnh truyền nhiễm đâu mà em lo.

- Mai anh đi với em.

- Đi đâu. Đi khám chứ đi đâu. Ở với ai thì em không biết, nhưng ở với em thì không được phép ốm thế này.

- Không đi đâu. Trên đời anh ghét nhất là khám bệnh.

- Nghe em không? - Hoa véo véo sườn nó - Có nghe không hả? Đêm anh ho sù sụ như cụ già thế thì ai mà ngủ được.

- A… đau… Buồn anh… - nó cười sằng sặc ngã lăn cả xuống đất kéo theo cả đống chăn gối - Thì đi. Anh không có bảo hiểm đâu đấy. Em bánh bao đấy nhé.

- Xời, chuyện nhỏ. Để bản cô nương lo. Tài xế riêng bị ốm bà chủ phải có trách nhiệm chứ. - Hoa cũng cười rồi nắm lay lôi nó lên giường.

Ngày hôm sau…

- Ghê quá đi thôi, em thấy cái đống xương xẩu ấy hay lắm à mà nhìn. - Nó nhăn mặt khi thấy Hoa giơ giơ cái đống ảnh chụp X quang của nó nhìn có vẻ rất hào hứng.

- Có gì mà ghê, chỉ là cái ảnh thôi mà. Bác sĩ nói anh nên chú ý, giữ ấm phần ngực. Uống hết thuốc thì phải tái khám thường xuyên. Để lâu có thể có biến chứng đấy.

- Mẹ…. Hồi bé bị ngã gãy tay. Lúc nhìn cái ảnh chụp X quang như bộ xương ghê thấy khiếp luôn. Mất ngủ mấy ngày trời.

- Anh phải tập làm quen dần với nỗi sợ đi. Em thấy anh sợ nhiều quá. - Hoa bẹo má nó và cười.

Đề xuất Tiên Hiệp: Quân Hữu Vân
BÌNH LUẬN