Chương 163

5 phút im lặng, rồi đầu bên kia cũng đã trả lời.

Người lạ: "Anh nhận ra em rồi sao?"

Nó: "Đáng lẽ phải sớm hơn mới phải."

Người lạ: "Đúng rồi, em đã hy vọng anh nhận ra em khi em nói 'đã từng một mình bắt xe 02 đi lòng vòng khắp Hà Nội'."

Nó: "Em muốn gì đây? Tại sao lại PM anh vào lúc này?"

Người lạ: "Muốn kiểm chứng một điều thôi."

Nó: "Điều gì?" - Nó phải cố kìm nén lắm khi không nói thẳng ra rằng nó đang nghĩ có người đang muốn cười vào mặt nó trong lúc nó đang gục ngã như thế này.

Người lạ: "Điều gì ư? Điều em mới nói với anh thôi. 'Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, chỉ là thời gian và cách ta đối diện với nó'."

Nó: "Em nhầm rồi."

Người lạ: "Nhầm ư? Anh có còn trốn tránh những nơi hai ta từng đến? Cố quên nơi hai ta từng đi, cố quên những sở thích kì lạ của một cô bé lớp 12, cố quên mùi vị của một thứ gì đó nữa không? Có phải cố nữa không? Khi anh đến đó, anh nghĩ gì? Anh ăn bát bún ấy, có thấy cay lắm không? Anh đã quên rồi đấy."

Nó: "Em không hề có đủ tư cách để nói với anh những câu đấy."

Người lạ: "Đến chính em anh còn quên, thì một người thay thế em, liệu anh sẽ nhớ được bao lâu?"

Nó: "5 năm, 10 năm, 20 năm... Chừng nào anh còn có cảm xúc của một con người, anh còn nhớ."

Người lạ: "Anh có biết không? Đã từng có lúc, những câu nói vừa rồi, những dòng status trên tường là những suy nghĩ của anh dành cho em. Nhưng chỉ chưa đến 5 năm, em đã yên tâm hơn hẳn về anh. Tin em đi, mọi thứ rồi sẽ bị thời gian xóa nhòa. Mọi vết thương đều sẽ lành lặn. Đến ngày hôm nay em đã yên tâm rồi."

Im lặng...

Đề xuất Voz: Chuyện Tình Quân Sự
BÌNH LUẬN