Chương 162
Nó: "Ừm."
Người lạ: "Ừm, để mình gọi nó."
5 phút sau. Con bé phục vụ vừa nãy, vẫn đeo cái tạp dề to tướng, lao đùng đùng ra gặp nó, hỏi to:
- Anh này phiền thật nhỉ? Có chuyện gì thế nữa ạ?
- À, anh chỉ muốn hỏi là ai mời anh bát bún, để anh cảm ơn thôi.
- Có khách quen ở đây mời, mà em không biết tên đâu. Em chịu. Chị ấy gọi điện đến.
- Cho anh xem số điện thoại được không?
Con bé bực bội xòe điện thoại ra. Một cái số loằng ngoằng lạ hoắc, không ra máy bàn cũng chẳng ra di động. Nó tiu nghỉu đưa cái điện thoại lại cho con bé, không quên kẹp thêm 50 nghìn.
- Anh cảm ơn.
- Không có gì. - Con bé ngúng nguẩy. - Không còn gì thì em đi nhé.
- Ừ, phiền em.
Nó đành lòng dắt xe về. Vừa đi vừa không khỏi suy nghĩ. Người lạ là ai? Người lạ đang muốn gì?
Đẩy cánh cổng sắt nặng chịch ra, nó lững thững bước vào nhà, ném bịch cả tấm thân xuống đệm ghế, bóp trán rồi tiếp tục suy nghĩ. Rồi như chợt nhớ ra điều gì. Nó vội vàng lấy điện thoại ra. Khốn nạn, điện thoại bao giờ cũng biết hết pin đúng lúc. May mà lúc đi nó chưa tắt laptop. Phải rồi, có thể... chỉ có thể là người đó mới làm như vậy... Nó run run gõ từng dòng chữ đầy may rủi trên bàn phím.
Nó: "Em đang muốn làm gì vậy hả? Ly."
Đề xuất Tiên Hiệp: Ma Pháp Công Nghiệp Đế Quốc