Chương 165
Việc đầu tiên khi nó thức giấc là thu dọn cái mớ hỗn độn dưới phòng khách rồi tống hết vào thùng rác. Hừm. Ở một mình cũng buồn, hay là đi mua một cái máy tính mới nhỉ?
Nó tặc lưỡi, tự trách mình hỏi câu thừa. Dĩ nhiên là phải mua rồi. Nó chẳng nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu nó nổi cơn đập phá đồ đạc nữa, nhưng nó tự nhủ đây là lần cuối cùng nó hành động bồng bột, thiếu suy nghĩ như vậy. Mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền mặt. Hic.
Hai giờ đồng hồ sau, nó cặm cụi ngồi cài phần mềm và đồng bộ hóa Google cho cái laptop mới. Cấu hình không cao lắm, vì túi nó cũng chẳng còn rủng rỉnh gì, nhưng chắc là đủ để nó không chết rục xương vì buồn chán trong cái xó nhà này một mình. Rồi chẳng hiểu sao, khi cài xong Chrome, việc đầu tiên nó làm lại là đăng nhập Facebook. Nó chỉ nhớ mang máng hôm qua, trên màn hình chằng chịt những vết nứt vẫn còn vài dòng nó chưa kịp đọc.
Cũng chỉ là vài dòng trách móc nó sao nóng nảy, bốc đồng. Nói chung chẳng có gì đặc sắc. Ly nói đúng, giờ đây với nó, cô ấy thật sự không còn là nỗi bận tâm nữa, dù rằng trước đây nó đã từng nghĩ sẽ không bao giờ quên được Ly. Có lẽ nào… có lẽ nào thời gian chính là liều thuốc chữa lành mọi vết thương???
Người lạ: “Anh dậy rồi à?” – Nó giật mình vì tiếng thông báo của Facebook khi đang bận nghĩ vẩn vơ.
Nó định không trả lời, nhưng nghĩ lại hôm qua nó cũng đã lỡ lời nên đành miễn cưỡng gõ phím: “Ừ, xin lỗi chuyện hôm qua.”
Người lạ: “Không sao đâu. Em xin lỗi đã khơi lại chuyện cũ.”
Nó im lặng.
Người lạ: “Anh này.”
Nó: “Sao?”
Người lạ: “Nếu em về nước, anh có ra đón em không?”
Nó sững người, không nói gì thêm rồi lẳng lặng sập máy tính xuống. Bao thuốc lá của nó đâu mất rồi, nó cần một thứ gì đó có thể giúp đầu óc nó tỉnh táo lúc này…
Một tuần sau, nó quàng chiếc khăn Ả Rập to sụ kín mít gần đến mũi, đeo một chiếc kính râm lớn, lặng lẽ đứng ở một góc của nhà ga Nội Bài, đợi một chuyến bay của ai đó. Nó không nói là sẽ nhận lời đi đón, nhưng vẫn tò mò đọc từng tin nhắn tiếp theo, chỉ số hiệu chuyến bay, ngày giờ hạ cánh, cửa số mấy… Dù đọc xong, nó lại cẩn thận đánh dấu là chưa đọc lại như cũ. Chỉ là một chút tò mò thôi, nó tự an ủi, chỉ là một chút tò mò còn sót lại, chứ chẳng vì lý do gì khác mà nó đến đây cả.
Đề xuất Voz: Cuộc tình như trong mơ của em ^^