Chương 166

Tiếng cô phát thanh viên trên loa vừa dứt (xin lỗi, nó không thể nhớ được hết câu thông báo ấy, chuyến bay số hiệu… sắp sửa hạ cánh… gì gì đó). Nó hướng mắt về phía cửa ra, hồi hộp chờ đợi. Hàng chục tấm biển tên của người thân đứng sau hàng rào inox được giơ cao, nhưng không có tấm nào có chữ Khánh Ly cả. Nó hơi chưng hửng, chẳng lẽ dạo này nó lại dễ bị lừa đến thế? Dư âm của vụ bún hải sản vẫn chưa tan hết…

“Anh!” – Tiếng một người con gái từ ngay sau lưng khiến nó giật mình quay đầu lại. “Em biết là anh sẽ đến mà.”

Một cô gái mặc chiếc áo măng tô dạ dài, đi đôi bốt đen, cũng đeo kính râm giống nó, đang khẽ cười và đưa tay lên vuốt những sợi tóc mái lòa xòa trên trán. Nó hơi sững người vì bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh.

“Em ra từ khi nào thế?”

“Từ lâu rồi, cách đây ba, bốn tiếng gì đó.”

“Sao lại thế? Máy bay vừa mới hạ cánh cơ mà.”

“Em quá cảnh ở Nhật, không phải đi chuyến ấy.”

“Thế sao em lại nói…”

“Em nói dối đấy. Nếu không thì em đâu có tìm được anh? Nhìn anh kìa, có nhất thiết phải ngụy trang thế không? Làm gì có ai đi đón người thân mà ngồi một mình một chỗ xong chăm chăm nhìn về phía cửa như sắp sửa đồ sát người ta thế. Hì.”

“Em vẫn tinh thật đấy nhỉ.”

“Dĩ nhiên. Em học tâm lý mà. Anh có thể đưa em về được chứ? Em về "chui" đấy. Bố mẹ em không biết đâu. Kiếm cái gì cho em ăn được không? Đói quá.”

“Cũng được, miễn không phải bún…”

“Anh vẫn thế, chả nhường em chút nào. Ok. Đi thôi.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Ma Thiên Ký (Dịch)
BÌNH LUẬN