Chương 147: Thứ Hai Thi Luyện, Như Bẻ Cành Khô

Giờ Thìn ngày hôm sau, trận thử luyện thứ hai chính thức bắt đầu.

Người chủ trì trận này vẫn là Thuần Tịnh Vinh Diệu Nguyên Anh Chân Quân Bạch Mục Vân.

Có vẻ như tâm trạng của vị Chân Quân này không được tốt cho lắm, ông ta chẳng thèm phí lời mà ra lệnh bắt đầu ngay.

Pháp tướng khổng lồ hiện ra, quân cờ được hạ xuống. Ở đợt thử luyện đầu tiên, không ít học tử chưa chuẩn bị kỹ càng.

Suốt đêm qua, nhiều người đã nghiên cứu đủ mọi phương án để chọn ra thiên thời địa lợi phù hợp nhất với mình cho ngày hôm nay.

Nhưng không ngờ, lần này hệ thống hoàn toàn không cho họ cơ hội để lựa chọn.

Ban ngày... cứ thế mà diễn ra.

Võ đài... hiện ra ngay trước mắt.

Tử đấu ngẫu nhiên... bắt đầu!

Mọi người quay cuồng một lúc rồi nhận ra cảnh vật chẳng có gì thay đổi, vẫn là cái quảng trường đá xanh đơn điệu ấy.

So với lần trước thì lần này cực kỳ sơ sài, đến một sinh linh cũng chẳng thấy bóng dáng.

Cảnh tượng này nghèo nàn hơn đợt đầu rất nhiều lần.

Mọi người ngơ ngác không hiểu chuyện gì, riêng Lạc Chu thì lờ mờ đoán ra.

Có phải vì lần trước mình đã "hôi" đi quá nhiều xác chết, khiến Hỗn Độn Đạo Cờ bị tổn thất một lượng lớn tài nguyên không?

Thế nên lần này bọn họ chẳng buồn tạo ra khung cảnh cầu kỳ mà làm cho đơn giản hết mức để tiết kiệm chi phí?

Xem chừng đúng là như vậy!

Nhà Nguyên Anh cũng chẳng dư dả gì đâu!

Hơn nữa màn sương hỗn độn lần trước khiến Bạch Mục Vân không thể quan sát được nội tình bên trong ván cờ, dẫn đến việc hao hụt tài nguyên nghiêm trọng.

Thực ra cũng không hẳn là lỗ, chỉ là kiếm được ít hơn dự tính quá nhiều thôi.

Đối với bậc tu sĩ như họ, không kiếm đủ mục tiêu thì cũng coi như là thua lỗ rồi.

Vậy nên trận thử luyện thứ hai này, vị Chân Quân kia chẳng thèm làm màu nữa.

Cái gì mà đạo lý tông môn, cái gì mà hình thức cốt truyện, dẹp hết.

Cứ dùng lối tử đấu ngẫu nhiên nguyên thủy nhất, nhanh nhất để quyết định danh sách, nhằm tiết kiệm chi phí và bù đắp thiệt hại.

Trước chiến trường kiểu này, Lạc Chu lập tức hạ lệnh:

"Bày trận! Bày trận ngay!"

Trận pháp Ngô Qua Tê Giáp mà họ vẫn tập luyện nấy giờ đã có đất dụng võ.

Mọi người nhanh chóng vào vị trí, tạo thành một khối thống nhất.

Riêng Lạc Chu thì đứng ngoài trận, tự mình chiến đấu độc lập.

Trong chớp mắt, đại trận được coi là một thực thể thống nhất và được truyền tống đi, trước mặt họ hiện ra một tu sĩ đối thủ.

Đúng là lấy đông hiếp yếu, đối phương thấy cả đám đứng dàn trận thì mặt mày tái mét vì choáng váng!

Lạc Chu cũng bị truyền tống đi chỗ khác.

Trước mặt hắn là một tu sĩ lạ mặt.

Thấy Lạc Chu xuất hiện, kẻ đó lập tức vung tay ra, hai mươi hai tấm phù lục hiện ra xoay quanh.

Nào là Liệt Hỏa Phù, Kim Cương Phù, Hàn Băng Phù cho tới Mê Huyễn Phù...

Thế nhưng Lạc Chu nhanh như chớp dùng Bích Thủy Đông Lưu lao thẳng tới trước mặt đối thủ.

Quyền cước tung ra liên hoàn: Phiên Giang Chưởng, Đạo Hải Quyền, Ngự Lôi Thối, Trục Điện Thích...

Chỉ trong năm chiêu, hắn đã đánh tan hàng phòng ngự chân khí, nghiền nát lớp bảo vệ của Kim Cương Phù và một quyền đánh nổ đầu kẻ địch, kết thúc trận đấu nhanh gọn.

Sau khi thắng trận, Lạc Chu nhìn lên không trung.

Quả nhiên bảng danh sách lại hiện ra, trong đó hơn một ngàn người đã bị gạch tên vì thua cuộc.

Sạch sẽ, gọn gàng, đúng kiểu hình thức chiến đấu đơn giản để tiết kiệm nhân lực vật lực...

Tuy nhiên vẫn có sơ hở, đó là việc một nhóm người bày trận lại được tính là một đối thủ duy nhất, giúp họ được lợi thế lấy đông đánh ít...

Trong lúc Lạc Chu đang suy nghĩ, lần truyền tống tiếp theo đã diễn ra, bắt đầu trận đấu thứ hai.

Đối thủ lần này lại là một người quen.

Khúc Thanh Trần ở Kim Sa Bình. Kẻ này ở lần thử luyện trước đã ẩn mình trong xác thi cự nhân để ám sát Biên Tuyết Mị.

Cuối cùng bị Tả Tam Quang ngăn lại, dù kiếm pháp sắc lẹm nhưng vẫn bị gã rùa rụt cổ Tả Tam Quang chặn đứng, không tiến thêm được bước nào.

Cái tên này ngay cả Tả Tam Quang mà cũng đánh không lại sao?

Lạc Chu suy nghĩ một chút rồi rút trường kiếm Cương Ngọc ra.

Biên Tuyết Mị đã dặn hắn phải thể hiện thiên phú kiếm pháp, vậy thì cứ dùng tên này làm bàn đạp vậy.

Khúc Thanh Trần thấy Lạc Chu thì mặt không đổi sắc, nhấp xuất một kiếm với kiếm quang lành lạnh xé gió.

Lạc Chu vung Cương Ngọc lên đón đỡ.

Vừa chạm kiếm, Lạc Chu đã biến sắc: không đỡ nổi!

Kẻ mà trông có vẻ không hạ được Tả Tam Quang hóa ra lại có kiếm tâm thông minh, cực kỳ sắc bén, Lạc Chu hoàn toàn lép vế về mặt kỹ thuật.

Hắn liều mạng ra chiêu, nỗ lực chống đỡ một cách khổ sở.

Cái gì mà thiên phú kiếm pháp, cái gì là chiêu thức tinh diệu, lúc này đều quăng hết sau đầu.

Chỉ sau ba kiếm, một tiếng răng rắc vang lên, thanh Cương Ngọc trong tay Lạc Chu đã bị chặt đứt làm đôi.

Kiếm quang lạnh lẽo của đối thủ tiếp tục giáng xuống định lấy mạng Lạc Chu.

Lạc Chu hét lớn, Tâm Niệm Đến Thành bùng nổ, Niệm Lực mạnh mẽ ngay lập tức hất văng kiếm quang của đối thủ ra xa.

Hắn quăng thanh kiếm gãy, vung quyền xông lên đại chiến: Phiên Giang Đạo Hải, Ngự Lôi Ngự Thủy, Truy Vân Trục Điện kết hợp Hàng Ma Khu Tà!

Hắn dùng toàn bộ tuyệt học quyền cước của mình để chống lại kiếm thuật đáng sợ của đối phương.

Hai bên tử chiến gay gắt, Lạc Chu vô thức kích hoạt toàn bộ Thác Quang Lũ Kim, Ngũ Cảm Lục Giác, Huyết Khẳng và Kim Thạch Vi Khai.

Sau 87 hiệp kịch chiến, Lạc Chu bỗng tìm thấy sơ hở, tung ra một đòn Hàng Ma Khu Tà, đồng thời âm thầm ẩn giấu chân ý Tuyệt Diệt bên trong.

Khúc Thanh Trần vung kiếm chặn đứng chiêu thức, nhưng rồi cơ thể bỗng khựng lại với vẻ mặt không thể tin nổi.

Chân ý Tuyệt Diệt sâm nhập vào cơ thể, chỉ một đòn đó đã đánh chết Khúc Thanh Trần tại chỗ.

Lạc Chu thở hắt ra, tiếc nuối nhìn thanh Cương Ngọc đã gãy nát.

Thanh kiếm tốt như vậy mà chưa kịp thể hiện gì đã hỏng, thật lòng hắn thấy đau xót vô cùng.

Hắn nhìn lên bảng danh sách lớn, qua hai vòng đấu, số người còn lại chỉ còn bốn ngàn.

Suy nghĩ một hồi, Lạc Chu lấy mười tám cây Đồ Long Thứ ra từ túi càn khôn và dắt ra sau lưng.

Hắn không dám chủ quan thêm giây phút nào nữa, cẩn thận vẫn là hơn.

Không gian lóe lên, trận đấu thứ ba bắt đầu.

Vừa thấy đối thủ, cả hai người đều phải giật mình!

Đúng là oan gia ngõ hẹp, lại đụng phải Vĩ Quan Ma Long Diệp Dương Long!

Diệp Dương Long gầm lên, lập tức biến thân và kích hoạt Thiên Địa Tôn Hào Vĩ Quan Ma Long.

Lần này hắn không hóa thành Kim Long mà biến thành Ngân Long với tốc độ đứng hàng đệ nhất.

Đôi cánh Ngân Long thu lại, bao bọc và bảo vệ đầu rồng một cách vô cùng kỹ lưỡng.

Cùng thời khắc đó, Lạc Chu cũng kích hoạt Thiên Địa Tôn Hào Đồ Long Giả.

Đồ Long Thứ bùng nổ uy lực, Cửu Ngưu Nhị Hổ được kích hoạt, Ngũ Cảm Lục Giác khóa chặt mục tiêu, Thác Quang Lũ Kim tăng tốc tối đa!

Huyết Khẳng bộc phát trạng thái cuồng bạo, Kim Thạch Vi Khai tăng sát thương, Tâm Hữu Linh Tê bổ trợ và Xà Thần Huyễn Đản tung độc.

Mười tám cây Đồ Long Thứ chỉ trong nháy mắt đã được ném đi toàn bộ.

Chúng tạo thành một đám lưu quang rực rỡ, dung hợp lại thành một đạo quang trụ khổng lồ!

Đạo quang trụ này như được tạo thành từ vô số tinh viêm, trắng rực rỡ như cầu vồng, sắc bén như đao kiếm.

Nó lao đi trong sự im lặng lạnh lẽo, mang theo luồng uy nghiêm và hơi thở hủy diệt bao trùm khắp bầu trời.

Theo sau đó là những âm thanh rống thấp như tiếng sấm nổ vang trời!

Đòn đánh trúng ngay con Ngân Long của Diệp Dương Long.

Dưới sức mạnh của đạo quang trụ này, lớp phòng ngự từ Thiên Địa Tôn Hào Vĩ Quan Ma Long vỡ vụn đầu tiên, sau đó là cơ thể Ngân Long cứng cáp như giấy mỏng bị xé nát hoàn toàn.

Đây chính là cái uy của Đồ Long Giả, trước mặt hắn, mọi loài rồng đều trở nên yếu ớt không chịu nổi một đòn.

Phập! Đạo quang trụ xuyên thẳng qua cơ thể, đôi cánh và cả đầu Ngân Long của Diệp Dương Long đều bị bốc hơi hoàn toàn dưới luồng sức mạnh khủng khiếp đó.

Lại một đợt thử luyện nữa Diệp Dương Long chưa kịp thể hiện gì đã bị Lạc Chu "giết chết ngay từ cái nhìn đầu tiên".

Lạc Chu thở dài nhìn thân xác Ngân Long đang dần tan biến.

May là mình đã cẩn thận, nếu không tên Diệp Dương Long này tuyệt đối rất khó xơi.

Hắn lập tức lấy thêm mười tám cây Đồ Long Thứ nữa cài ra sau lưng.

Lần này tuyệt đối không được để thua, phải chiến thắng để nhập tông môn thì mới mong giữ được sự sống.

Nhìn lên bảng danh sách, lại có thêm ngàn người biến mất.

Đồng bạn của hắn vẫn ổn thỏa cả, nhờ vào chiến trận mà họ vẫn tiếp tục giành chiến thắng.

Lạc Chu thở phào, không gian lại rung động, bắt đầu trận chiến thứ tư!

Đề xuất Tiên Hiệp: Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm (Dịch)
Quay lại truyện Nguyên Thủy Kim Chương
BÌNH LUẬN