Chương 250: Đạo Hữu, Xin Dừng Bước
Một đòn giết chết!
Tranh Long ba đầu gầm lên tiếng cuối cùng rồi ngã rầm xuống đất, tử vong.
Biến thể của Chân Linh Thứ thình lình phát uy.
Đây là Chân Linh Thứ độc nhất vô nhị của Lạc Chu, uy lực càng thêm mạnh mẽ.
Đánh chết thủ lĩnh đối phương, Lạc Chu lại không vui cũng chẳng sợ, giống như đây là chuyện hiển nhiên.
Đây chính là thành quả của việc tu luyện!
Dường như bản thân mình thật sự đã trở nên rất mạnh!
Đánh chết Tranh Long ba đầu xong, cơ bản trong sào huyệt không còn sức kháng cự nào nữa.
Cuộc đại thanh tẩy bắt đầu.
Vô số Hỏa Tu La quét dọn chiến trường, thu xếp đủ loại chiến lợi phẩm.
Đám Tranh Long này không chỉ biết ăn thịt, chúng còn thu thập đủ loại linh tài để dự trữ.
Nhưng Lạc Chu phát hiện số lượng không nhiều!
Cẩn thận kiểm tra dấu vết, điều này đại diện cho việc có sinh linh khác giao dịch với chúng.
Trong kho hàng của Tranh Long dự trữ rất nhiều máu thịt.
Kiểm tra cách thức dự trữ máu thịt, dù là đồ vật hay cách thắt nút dây đều không có dấu vết của văn minh Nhân tộc.
Nguyên thủy, man hoang.
Đây là cuộc giao dịch giữa Tranh Long song đầu với một tộc dị dạng kỳ bí nào đó.
Chúng sống sâu dưới lòng đất.
Dùng máu thịt để đổi lấy linh tài mà đám Tranh Long thu thập được.
Thế nhưng Lạc Chu luôn cảm thấy có gì đó không đúng, có một loại cảm giác giả tạo, cảm giác như đang giấu đầu hở đuôi!
Dù chẳng có một chút bằng chứng nào, chỉ là trực giác mà thôi.
Thực ra thu hoạch lớn nhất chính là con Tranh Long ba đầu!
Vật liệu trên người nó có giá trị bằng cả trăm con Tranh Long hai đầu cộng lại.
Đáng tiếc túi trữ vật không đủ lớn, nếu không Lạc Chu đã mang đi toàn bộ thi thể rồi.
Điều kỳ lạ là trong sào huyệt Tranh Long lại tìm thấy mười mấy Tinh linh thảo mộc.
Đủ loại Tinh linh nhỏ bé: hoa tinh, cỏ tinh, tiểu thụ nhân...
Bọn họ không có thịt, ăn không ngon.
Bị đám Tranh Long bắt tới đây để làm nô lệ.
Bắt làm việc nặng, dọn dẹp sào huyệt, quét tước vệ sinh, thậm chí còn phải tắm rửa, xoa bóp hầu hạ cho lũ Tranh Long...
Những Tinh linh này đều bị giam giữ ở đây.
Các Tu La đang nhìn họ với ánh mắt thèm thuồng.
Tranh Long không ăn thịt họ, nhưng Hỏa Ma Linh thì có thể ăn được.
Cảm nhận được mình sắp chết, vô số Tinh linh không ngừng khóc lóc, đau đớn cầu xin...
Lạc Chu liếc mắt nhìn một cái, nói:
"Khóc cái gì mà khóc!"
"Thật là xúi quẩy, tất cả cút đi!"
Tất cả Tinh linh đều khó lòng tin được việc Lạc Chu lại tha cho họ.
Trước đây Ma Linh hay Tử Linh thì đã bị ăn sạch sành sanh rồi.
Những Tinh linh nhỏ bé này đều có trí tuệ sinh mệnh riêng, Lạc Chu không muốn họ chết, nên đã tha cho họ một con đường sống.
"Còn không mau đi? Nhà ai nấy về, định ở lại đây để bị ăn thịt sao?"
Nhất thời vang lên tiếng hoan hô, tất cả Tinh linh đều chạy thoát.
Đám Tu La nhìn theo mà nuốt nước miếng ừng ực, nhưng mệnh lệnh của Lạc Chu đã hạ xuống, chỉ có thể phục tùng.
Sau khi thu xếp chiến lợi phẩm một hồi, đủ loại linh tài được Lạc Chu nhét đầy vào túi trữ vật.
Túi trữ vật thế mà đã chứa đầy rồi!
Vậy thì hết cách, chỉ đành từ bỏ một số thứ, những phần huyết nhục giá trị thấp đều bị vứt bỏ lại.
Giữ Tu La lại cũng không có ý nghĩa gì, Lạc Chu định thu chúng về, biến trở lại thành Hỏa Ma Linh rồi thu vào linh văn.
Sau đó Tích Thi Địa Ngục sẽ tiếp tục nuốt chửng đống máu thịt này.
Nhưng không ngờ, Tu La lại truyền tới một tia thần niệm:
"Những thứ này không cần nữa sao? Có thể đưa cho chúng ta không?"
Lạc Chu gật đầu!
Ngay lập tức, đám Tu La reo hò ầm ĩ.
Tất cả những thứ không cần thiết đều bị bọn chúng nhặt lấy.
Thậm chí ngay cả xương cốt cấu thành nên sào huyệt cũng bị bọn chúng thu gom hết sạch.
Sau đó chúng hành lễ rồi biến mất, mang theo tất cả những gì thu hoạch được đi mất.
Trong chớp mắt, cái gọi là sào huyệt đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một cái hố khổng lồ...
Bọn chúng mang đống tài vật này về Tu La Thiên.
Lạc Chu lắc đầu, quyết định sau khi trở về sẽ mua thêm thật nhiều máu thịt để gửi vào Tu La Thiên cho bọn chúng.
Bản thân đã là Đại A Tu La Vương, sao có thể để đám thủ hạ bị đói được.
Việc ở nơi này đã xong xuôi, Lạc Chu định rời đi.
Đột nhiên, có độn quang đang bay tới.
Có tới hàng chục đạo độn quang.
Một đám tu sĩ đang bay về phía này.
Từ xa đã nghe có người hô lớn:
"Đạo hữu, xin dừng bước!"
Nghe thấy lời này, Lạc Chu định vụt mất đi cho rảnh.
Nhưng nơi này là nơi nào chứ?
Cách Thiên Địa Đạo Tông bao xa?
Tốt nhất là tìm người mà hỏi một chút.
Nhìn qua một lượt thấy toàn là tu sĩ Luyện Khí, chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì.
Lạc Chu không bỏ chạy mà ở lại chỗ đó.
Đám tu sĩ bay tới, có người nói:
"Hang rồng đâu rồi? Đám rồng ác đâu?"
"Lũ súc sinh đó đi đâu mất tăm rồi?"
"Lại di cư đi nơi khác rồi sao?"
Bọn họ bàn tán xôn xao.
Trong đó có một lão đạo sĩ dẫn đầu, tiên phong hạc cốt, tướng mạo trông rất đạo mạo, hành lễ nói:
"Vị đạo hữu này, kính lễ.
Lão phu là Diêu Vạn Lý của Diêu gia, chào đạo hữu."
Vô cùng nho nhã lễ độ, khách khí vạn phần.
Vì không rõ chuyện gì ở đây nên Lạc Chu không nói thật.
"Tại hạ tán tu Trương Nhạc, kính lễ!"
Hắn mượn thân phận Trương Nhạc trong đại điển thăng tiên để dùng.
"Đạo hữu, nơi này vốn có một lũ Ma long tàn sát sinh linh, vô cùng tà ác.
Chúng ta đã mời người tới xử lý, vừa có người phát hiện nơi này nổ ra chiến đấu nên chúng ta vội vàng chạy tới.
Không biết lũ Tranh Long đó đã biến đi đâu rồi?"
Lạc Chu nói:
"Tại hạ cũng chỉ đi ngang qua, vừa nãy thấy có một vị tiền bối, chắc hẳn là Kim Đan chân nhân.
Bàn tay lớn vung lên một cái, tất cả Tranh Long đều biến mất sạch sẽ, tiền bối đã rời đi rồi, tại hạ tới đây xem thử liệu có nhặt nhạnh được gì không."
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều gật đầu lia lịa.
"Tốt quá rồi, Tranh Long chết hết rồi!"
"Chúng ta an toàn rồi, sau này không sợ bị chúng tập kích nữa."
"Cũng đỡ phải tốn một khoản linh thạch lớn mời người."
Thực ra đã có kẻ âm thầm thi pháp để thăm dò thực lực của Lạc Chu.
Luyện Khí tầng bảy!
Pháp bào cũ nát!
Trên người chỉ có một sợi dây chuyền pháp khí, ngoài ra trọc lốc chẳng có món pháp khí nào khác, ngay cả ngọc bài bảo mệnh cũng không có.
Hóa ra là một tên tán tu nghèo kiết xác, chỉ là một tu sĩ bình thường thôi.
Mọi người cũng chẳng thèm lưu ý đến hắn nữa, ai nấy đều bắt đầu lao xuống hố để nhặt nhạnh.
Lạc Chu không nhịn được hỏi:
"Diêu đạo hữu, cho hỏi nơi đây là nơi nào vậy?"
Nhưng không ngờ Diêu Vạn Lý chẳng thèm trả lời Lạc Chu lấy một câu.
Lão ta kiêu ngạo nhìn xuống cái hố to, trong mắt hoàn toàn không có sự hiện diện của Lạc Chu.
Kẻ bên cạnh quát lên:
"Tên tán tu hèn mọn kia, Diêu tiền bối mà ngươi cũng dám gọi là đạo hữu sao, phải gọi là tiền bối!"
Lạc Chu thật cạn lời, cái đám này lật mặt nhanh quá đi.
"Diêu tiền bối, xin hỏi nơi này là nơi nào?"
Lạc Chu cũng chẳng chấp nhất, gọi một tiếng tiền bối cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Diêu Vạn Lý vẫn không thèm đáp lại, cái tên vừa nãy lại lên tiếng:
"Nơi này là vùng hoang dã, rộng mười ba ngàn dặm.
Phía tây là núi Đà của Vạn Thú Hóa Thân Tông, phía đông là nước Lưu của Thiên Địa Đạo Tông!"
Cái gọi là hoang dã thực chất là vùng đệm giữa hai đại thế lực, linh khí khô cằn, không đáng để chiếm đóng nên hai bên coi đây là biên giới.
Phía đông là Thiên Địa Đạo Tông, Lạc Chu định phi độn rời đi để trở về tông môn.
Nhưng không ngờ, trong số các Tinh linh nhỏ bé hắn vừa tha mạng khi nãy có sáu con xuất hiện.
Chúng giơ cao một vật, đi tới trước mặt Lạc Chu rồi để xuống đó.
Chúng cúi đầu lạy Lạc Chu vài cái rồi chui xuống đất biến mất!
Đó là sự bảo ân cảm ơn Lạc Chu, đem bảo vật tới tặng cho hắn.
Có lẽ là thiên địa linh vật nào đó, nồng nặc linh khí.
Lạc Chu cũng không ngờ dĩ nhiên lại có sự báo đáp này.
Hắn định nhặt lên xem xem là thiên địa linh vật gì.
Nhưng lại nghe thấy tiếng gào thét của ai đó.
"Dừng tay!"
"Không được chạm vào bảo bối của ta!"
Chính là Diêu Vạn Lý kia, đôi mắt lão lộ rõ vẻ tham lam, nhìn chằm chằm vào món linh vật, đã sớm nhận định đó là đồ của lão rồi!
Đề xuất Huyền Huyễn: Nguyên Thủy Kim Chương