Chương 448: Mồi Nhử!

Thần La Võ Đô, bên trong một tòa nhà cao cửa rộng.

Nguyệt Phi Hồng vừa bước vào đại sảnh, một nữ tử dung mạo lạnh lùng diễm lệ, dáng vẻ người hầu thân tín liền vội vã tiến lên đón:

"Nguyệt đại nhân, chuyến này có thuận lợi không?"

Nguyệt Phi Hồng không nói nhiều, chỉ nhẹ gật đầu rồi ngồi xuống.

"Tốt quá rồi!"

Trên mặt người hầu lộ ra nụ cười vui mừng:

"Lần này đại thù của đại nhân có thể báo. Chỉ cần kẻ đó chết, dù cho kết quả thẩm phán có được đưa ra, cũng sẽ có sự khoan nhượng rất lớn. Đến lúc đó dưới sự vận động của các vị quân chủ, đại nhân muốn trở lại nghị viện cũng không phải là không thể!"

Nhạc Bình Sinh vừa chết, sẽ không ai đi đòi lại công đạo cho một người chết mà trấn áp một khí đạo tông sư còn sống, Luyện Thần tôn giả cũng sẽ không. Cơ Sùng Quang cũng có khả năng rất lớn thoát thân, tập hợp lại lực lượng.

"Thế nhưng..."

Người hầu do dự nói:

"Nguyệt đại nhân, cái tên Vô Gian đó, thật sự có thể giết được kẻ kia sao?"

Nguyệt Phi Hồng lắc đầu, ánh mắt thờ ơ:

"Vô Gian tuy là nhân vật truyền kỳ trong giới thích khách, bí truyền võ đạo mà lão tu luyện càng là một môn võ đạo cực đoan thần dị, thậm chí đã từng làm nên kỳ tích ám sát Luyện Thần tôn giả mà toàn thân trở ra. Nhưng tuổi thọ của lão đã gần hết, thể lực không thể tránh khỏi việc suy giảm, không còn ở trạng thái đỉnh phong, chưa hẳn đã có thể nắm chắc mười phần giết chết kẻ đó."

Ám sát Nhạc Bình Sinh, có thể nói chỉ có một lần cơ hội. Một khi ám sát thất bại, đối phương sẽ trở thành chim sợ cành cong, trốn trong Thần La Võ Đô không ra ngoài, không chỉ công cốc mà còn mang đến cho họ phiền phức ngập trời.

Dù sao Bạch Lộc Võ Tôn đang trấn thủ tại Thần La Võ Đô, không ai dại dột mà động thủ trong thành.

Người hầu sững sờ: "Vậy thì..."

Nguyệt Phi Hồng không trả lời, thản nhiên nói: "Ta bảo ngươi đi liên lạc bên kia, có tin tức hồi đáp chưa?"

Người hầu này lắc đầu, đang định mở miệng thì toàn bộ chuông gió treo trong đại sảnh đồng loạt rung lên, phát ra tiếng đinh linh đinh linh. Vài hơi thở sau, một giáp sĩ vội vã bước vào đại sảnh, lớn tiếng nói:

"Nguyệt quân chủ, giám sát sứ của nghị viện, Tiêu đại nhân đến thăm, đang chờ ở sảnh phụ!"

Tiêu Thứ Nhân? Hắn tới làm gì?

Nguyệt Phi Hồng nhíu mày, đứng dậy, đi đầu về phía sảnh phụ.

Đi vào sảnh phụ, một nam tử trung niên mặc tử kim mãng bào đang quay lưng về phía Nguyệt Phi Hồng, hứng thú đánh giá bài trí xung quanh.

Nguyệt Phi Hồng dứt khoát mở miệng hỏi: "Không biết Tiêu đại nhân quang lâm hàn xá, có việc gì?"

Tiêu Thứ Nhân quay đầu lại, cười nhẹ một tiếng: "Nguyệt quân chủ, không biết mấy ngày nay, cô đã đi đâu?"

Nguyệt Phi Hồng biểu cảm không thay đổi, thần sắc đạm mạc nói:

"Tất nhiên là vì phụ thân mà bôn ba, thỉnh cầu xử lý khoan dung. Nhưng vì sao Tiêu đại nhân lại hỏi câu này?"

"Nguyệt quân chủ, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám."

Tiêu Thứ Nhân nhìn sâu vào Nguyệt Phi Hồng, cũng không có ý định vòng vo, dứt khoát nói:

"Liên minh đang trong thời buổi rối loạn, các vị tham nghị trưởng lão không muốn sinh thêm rắc rối. Ta đến đây chính là để khuyên bảo Nguyệt quân chủ, hiện tại đại thế không thể trái, không cần làm ra chuyện gì thừa thãi. Đây thực tế cũng là ý của liên minh."

"Ồ?"

Nguyệt Phi Hồng tầm mắt buông xuống, nhẹ giọng hỏi:

"Không biết chuyện thừa thãi mà Tiêu đại nhân nói đến, là chỉ việc gì?"

Tiêu Thứ Nhân lắc đầu, khẽ than một tiếng:

"Nhạc Bình Sinh hiện tại uy danh như mặt trời ban trưa, hơn nữa rất nhiều trưởng lão đi ra ngoài lấy chứng cứ đang lần lượt trở về, thẩm phán sắp tới sẽ được tiến hành. Bất kỳ gió thổi cỏ lay nào cũng sẽ chỉa vào phe của Cơ đại nhân, lấy trứng chọi đá không phải là việc làm của người khôn ngoan."

"Lời ta cần nói đã nói xong, đến đây thôi."

Dứt lời, vị giám sát sứ của nghị viện không có ý định dừng lại, quay người rời đi.

Mãi cho đến khi bóng lưng của Tiêu Thứ Nhân hoàn toàn biến mất, người hầu thân tín đứng bên cạnh mới thấp giọng hỏi:

"Nguyệt đại nhân, người này có ý gì? Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra việc làm của đại nhân?"

"Dĩ nhiên không phải!"

Nguyệt Phi Hồng cười lạnh một tiếng:

"Hiện tại sóng ngầm cuồn cuộn, không biết có bao nhiêu người hứng thú với bí mật của Nhạc Bình Sinh, muốn tìm hiểu thực hư. Có lẽ hắn cho rằng chuyện này có liên quan đến ta."

"Vậy Nhạc Bình Sinh chẳng phải là thiên hạ đều là địch? Dù hắn hiện tại là đệ nhất nhân trong giới khí đạo tông sư cũng không thể ngăn cản nhiều mũi tên sáng tên tối như vậy."

Người hầu ánh mắt sáng lên:

"Đại nhân, có cần chúng ta giúp một tay không?"

"Không cần."

Nguyệt Phi Hồng lắc đầu, lãnh đạm nói:

"Một đám ô hợp, kiến dù nhiều cũng không làm gì được sư tử, suy cho cùng vẫn phải dựa vào chính chúng ta."

Người hầu thân tín của nàng đang định nói thì chỉ thấy hoa mắt, một bóng người đã xuất hiện trước mặt họ, quỳ một gối xuống đất.

"Đại nhân, có tin tức hồi đáp."

Nguyệt Phi Hồng nhận lấy phong thư từ tay bóng người đột ngột xuất hiện, mở ra xem lướt qua, như băng sơn tan chảy, lộ ra một nụ cười:

"Đại sự có thể thành rồi!"

Trải qua mấy ngày truyền bá và lên men, cái tên Nhạc Bình Sinh đã vang vọng khắp đại địa Bắc Hoang, cũng bao gồm cả một nơi bí ẩn nào đó.

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Phảng phất như im lặng không tiếng động, lại phảng phất như tiếng sấm nổ vang vọng trên quảng trường trống trải.

Ngư Long Vũ trong mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn tột độ, cánh tay vung lên, một cây roi mềm trong suốt không tì vết như lưu ly không mang theo chút tiếng gió nào, từng nhát một quất mạnh vào người trước mặt hắn.

Người nhận hình phạt bằng roi là một nữ nhân dung mạo xinh đẹp.

Ngư Hồng Âm hai mắt nhắm nghiền, cắn chặt răng, thân thể run rẩy kịch liệt, tay chân bị trói chặt vào một cây cột đá, chịu đựng từng nhát quất, sắc mặt trắng bệch như người chết.

Kỳ lạ là, dù Ngư Long Vũ quất mạnh đến đâu, cây roi trong tay hắn tựa như một bóng ảnh hư ảo, không hề lưu lại bất kỳ vết thương nào trên cơ thể Ngư Hồng Âm, ngay cả quần áo cũng không hề có nếp nhăn.

Ấy vậy mà sau mỗi nhát quất, cơ thể Ngư Hồng Âm phảng phất như phải chịu đựng nỗi đau đớn khó có thể tưởng tượng, đều run rẩy kịch liệt, mỗi lần cơ bắp đều co rút, giữa răng môi cũng đầy máu tươi, mang một vẻ đẹp tàn khốc.

Cây roi trong tay Ngư Long Vũ cũng thật sự không phải roi bình thường, mà là Đả Thần Tiên được ngưng tụ từ một tia võ đạo ý chí. Nó sẽ không gây tổn thương cho thể xác, nhưng người chịu hình phạt phải chịu đựng sự quất vào tinh thần lại đau đớn hơn gấp mười, gấp trăm lần nỗi đau thể xác!

Trên đài cao trước quảng trường, một bóng người vĩ ngạn, sâu không lường được, phảng phất được ngưng tụ từ ánh sáng, đang chống tay, thờ ơ nhìn tất cả.

Bóng người này như một vị thần linh bước ra từ mặt trời, toàn thân đều được ngưng tụ từ ánh sáng chói mắt, hoàn toàn không nhìn ra được dung mạo. Đả Thần Tiên cũng chỉ là một món đồ chơi hắn tiện tay làm ra mà thôi.

Không biết qua bao lâu, bóng người vĩ ngạn này cuối cùng mới mở miệng:

"Được rồi, dừng tay đi."

Ngư Long Vũ dừng tay lại, quay người cung kính nói:

"Tuân lệnh Quang Vương đại nhân."

Người được gọi là Quang Vương khẽ điểm ngón tay, dây trói trên người Ngư Hồng Âm tự động cởi ra. Dù suy yếu vô lực như sắp ngã xuống bất cứ lúc nào, nàng vẫn cố gắng chống đỡ hành lễ, giọng nói khô khốc:

"Tạ ơn không giết của Quang Vương đại nhân."

"Trừng phạt chỉ là thủ đoạn, không phải mục đích."

Quang Vương chậm rãi nói:

"Hồng Âm, trong lòng ngươi có oán hận không?"

Ngư Hồng Âm thân thể run lên, sợ hãi cúi đầu:

"Hồng Âm không dám! Lần này là ta làm việc không tốt, còn làm hỏng đại sự của đại nhân và điện hạ, chết trăm lần cũng không đủ. Quang Vương đại nhân đã mở một con đường sống đã là ân đức vô cùng, ta sao dám sinh lòng oán hận?"

Quang Vương nhẹ gật đầu, ánh sáng trong suốt che khuất nét mặt của hắn:

"Thật ra chuyện này cũng không thể trách ngươi. Kẻ mà ngươi gặp phải, thật sự là một người rất thú vị."

Tin tức Nhạc Bình Sinh một đao chém giết Đế Trọng Sinh đã lan truyền khắp thiên hạ, mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó đã được truyền đi, mọi người ở đây đều đã biết rõ.

Ngư Long Vũ không để lại dấu vết liếc nhìn Ngư Hồng Âm: "Đại nhân, Võ Tiên Thiên tuy đã chết, nhưng bây giờ lại xuất hiện một cơ hội tốt hơn!"

Quang Vương không tỏ ý kiến, ra hiệu cho Ngư Long Vũ nói tiếp.

"Cơ Sùng Quang!"

Ngư Long Vũ tiến lên một bước, khẽ mỉm cười nói:

"Cơ Sùng Quang ở Võ Đạo Liên Minh quyền cao chức trọng, thứ chúng ta muốn, chắc chắn có thể tìm được manh mối từ chỗ hắn! Hơn nữa hiện tại kẻ này đang bị giam, bốn bề thọ địch, để lại cho chúng ta rất nhiều không gian để thao túng."

"Rất tốt. Đầu óc của ngươi đủ linh hoạt, ta rất vui mừng."

Quang Vương mở miệng:

"Điện hạ đã truyền tin cho bản tọa, yêu cầu mở một đột phá khẩu từ chỗ Cơ Sùng Quang. Chuyện này giao cho ngươi và Hồng Âm cùng đi xử lý."

Ngư Long Vũ, Ngư Hồng Âm hai người lập tức cúi người: "Rõ!"

"Về phần Nhạc Bình Sinh..."

Quang Vương chậm rãi nói:

"Nghe nói người này từ cảnh giới võ đạo gia tấn thăng lên khí đạo tông sư chỉ chưa đầy hai tháng. Khắp nơi đều đang đồn rằng trên người hắn có bí mật không thể tưởng tượng, làm xôn xao cả lên, không biết là thật hay chỉ là tin đồn nhảm."

Ngư Hồng Âm ngẩng đầu lên: "Ý đại nhân là, trong này có thể là cạm bẫy của liên minh?"

"Bạch Lộc năm đó chẳng phải đã từng giở trò tương tự sao?"

Quang Vương cười lạnh một tiếng:

"Nhưng rốt cuộc là nhằm vào Tân triều hay Ngũ Ngục thì không biết được. Điện hạ cũng có chú ý đến chuyện này, hai người các ngươi chuyến này thuận tay điều tra rõ ràng chuyện này! Điện hạ đang cần người, nếu mồi nhử này mùi vị không tệ, điện hạ cũng sẽ không ngại."

Hắc Ngục, núi đao.

Trên đỉnh núi, Hắc Ngục Tôn Chủ ngẩng đầu nhìn lên Nhất Tuyến Thiên hẹp dài, không biết đang suy nghĩ gì.

Thiếu tôn đứng hầu sau lưng hắn, một bên Khổ Tâm vẫn như một lão bộc trung thành, tầm mắt buông xuống, đứng yên tại chỗ.

Bao gồm thiếu tôn, Khổ Tâm, tất cả chín vị khí đạo tông sư của Hắc Ngục đều đã có mặt đông đủ.

Từ đỉnh núi khổng lồ xuyên thẳng lên trời, cho đến quảng trường rộng lớn dưới chân núi, từng môn đồ Hắc Ngục đứng trang nghiêm, lít nha lít nhít, dường như đang nghênh đón một đại nhân vật ghê gớm nào đó.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trên đường chân trời u ám bỗng nhiên mây rồng cuồn cuộn, phảng phất như đang gào thét trong im lặng.

Ngay sau đó, gần như cùng lúc, trên đường chân trời xuất hiện bốn vòng xoáy mây khổng lồ. Sắc tái nhợt, sắc đỏ rực, sắc vàng huyền ảo, sắc xanh trong cùng lúc bắn ra!

Theo ánh sáng rực rỡ từ trong vòng xoáy mây, bốn bóng người mênh mông không thể lường được nối tiếp nhau hiện ra, bước ra từ trong vòng xoáy mây!

Bốn bóng người này toàn thân như được tạo ra từ vật liệu hoàn mỹ không tì vết nhất giữa trời đất, toàn thân các loại quang hoa lưu chuyển, sâu trong ánh mắt phảng phất ẩn chứa sinh lão bệnh tử, thiên tai nhân họa, nhật nguyệt luân chuyển... như thể thiên thần giá lâm!

Đây rõ ràng là bốn Chân Võ Pháp Tướng được quán chú võ đạo ý chí của Luyện Thần tôn giả!

"Ha ha ha! Hắc Ngục, chúng ta quen biết nhiều năm, chỉ là một cuộc hội đàm mà thôi, ngươi cần gì phải bày ra trận thế lớn như vậy?"

Bốn bóng người nói chuyện, tiếng vang như sấm, cả ngọn núi Hắc Ngục đều vang vọng giọng nói như thiên thần giáng lâm này.

Mà Hắc Ngục Tôn Chủ thì mỉm cười:

"Năm lão già chúng ta khó có dịp gặp nhau, tự nhiên phải long trọng một chút."

Cùng lúc đó, sau lưng Hắc Ngục Tôn Chủ, thiếu tôn, Khổ Tâm cùng chín đại tông sư, bao gồm cả các môn đồ Hắc Ngục lít nha lít nhít từ trên núi kéo dài xuống quảng trường dưới chân núi, cùng nhau mở miệng, hô lớn:

"Cung nghênh Xích Ngục Tôn Chủ, Bạch Ngục Tôn Chủ, Huyền Ngục Tôn Chủ, Thanh Ngục Tôn Chủ giá lâm!"

Giọng nói của vô số người hội tụ lại một chỗ, phảng phất muốn xuyên thủng bầu trời, chấn động toàn bộ không gian, kinh động trăm dặm.

Hắc Ngục! Xích Ngục! Bạch Ngục! Huyền Ngục! Thanh Ngục! Năm vị Luyện Thần tôn giả của Ngũ Ngục lại cùng nhau hiện thân, hội tụ tại đây!

Ngũ Ngục từ trước đến nay đều ẩn mình ở khu vực kẽ hở biên giới di địa Hoang Cổ, môi trường hiểm ác không nói, vị trí vô cùng bí ẩn, lại dễ thủ khó công. Năm vị Ngục Chủ trấn thủ trong đó, lâu dài không ra ngoài, không ngờ lần này lại cùng nhau hội tụ!

Hắc Ngục Tôn Chủ giơ tay lên:

"Chư vị, mời theo ta!"

Dứt lời, Hắc Ngục Tôn Chủ đi đầu, bước về phía đại điện, mà bốn tôn Chân Võ Pháp Tướng trong hư không cũng bước đi, như giẫm lên thang trời chậm rãi hạ xuống, tiến vào trong điện.

Trong đại điện, ngoài bảo tọa của Hắc Ngục Tôn Chủ, đã sắp xếp sẵn bốn tôn liễn tọa tôn quý khác. Sau khi năm vị Luyện Thần tôn giả ngồi xuống, những người không phận sự khác đều lui ra ngoài.

"Không ngờ a..."

Thanh Ngục Tôn Chủ có hình dáng của một nữ nhân không nhìn rõ dung mạo cụ thể, nàng nhìn về phía Hắc Ngục Tôn Chủ cảm thán:

"Không ngờ cơ hội mà chúng ta vẫn luôn tìm kiếm lại tự động xuất hiện, còn là do một nhân vật nhỏ tạo ra. Hắc Ngục, có phải ngươi đã liệu trước rồi không?"

Đôi mắt như hai mặt trời nhỏ đang thiêu đốt, Xích Ngục Tôn Chủ cười ha ha:

"Có thể một đao đánh bại kẻ mạnh nhất của Diễn Võ Cơ Quan, đây không phải là nhân vật nhỏ đâu! Chỉ là ta bây giờ rất tò mò, đây rốt cuộc là lão bất tử nào của liên minh tung ra mồi nhử? Trông không giống phong cách của Bạch Lộc."

"So với những chuyện xảy ra ở Thần La Võ Đô mấy ngày trước, chư vị đều đã biết, ta sẽ không nói nhiều nữa."

Hắc Ngục Tôn Chủ trong mắt thần quang lưu chuyển, giọng nói hùng vĩ:

"Bạch Lộc đã chủ động hiện thân, còn tung ra một mồi nhử, không biết hắn rốt cuộc đang có chủ ý gì, nhưng điều đó không liên quan gì đến chúng ta. Vấn đề bây giờ là, Cơ Sùng Quang đối với chúng ta có ý nghĩa trọng đại, thậm chí trực tiếp quan hệ đến thành bại của kế hoạch chúng ta. Nhưng kẻ này hiện tại tuy thân hãm lao tù, vẫn chưa đến đường cùng."

Bạch Ngục ánh mắt vô tình: "Điều đó cho thấy hắn vẫn chưa đến mức tuyệt vọng. Không có điều kiện này, chúng ta liền tạo ra cho hắn."

"Cơ Sùng Quang có một nghĩa nữ. Coi như con ruột."

Rõ ràng đang ngồi yên bất động, lại cho người ta cảm giác như sông núi non sông đang ập tới, Huyền Ngục Tôn giả mở miệng, lời ít ý nhiều nói:

"Người này hiện đã đến Thần La Võ Đô, dường như đang chuẩn bị trả thù Nhạc Bình Sinh."

Câu nói này vừa ra, bốn vị Tôn giả còn lại liếc nhau, nhìn ra suy nghĩ trong lòng đối phương, bật cười.

Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi
BÌNH LUẬN