Chương 510: Chợt có cuồng đồ đêm mài đao (bốn)

Tại một sương phòng yên tĩnh trong quán rượu lớn nhất khu giao dịch.

Huyên Ly lặng yên không một tiếng động đẩy cửa bước vào. Ngư Hồng Âm từ trên cao nhìn xuống dòng người qua lại trên đường phố, không quay đầu lại, nhẹ giọng hỏi:

"Thế nào?"

"Đây là tình báo ta nghe ngóng và thu mua được."

Đưa tình báo vừa thu hoạch được tới, Huyên Ly đáp:

"Vì chuyện môn hạ tông môn bị huyết tinh trả thù, Nhạc Bình Sinh đã truy sát ngàn dặm. Tin tức mới nhất là bọn hắn tìm được manh mối hung thủ đã ẩn núp vào Hoang Cổ Di Địa. Hiện tại hắn đã phát ra lệnh treo thưởng kết xù, phần lớn lực lượng của Đoan Mộc thế gia cũng bị huy động tiến vào Hoang Cổ Di Địa trợ giúp hắn đuổi bắt tung tích hung thủ. Vì thế, ngay cả Khuê Lang Doanh của Viêm Khuê Quân cũng đều xuất động."

Ngư Hồng Âm nhíu mày, tiếp nhận tình báo Huyên Ly đưa tới, liếc nhìn qua một chút, sau đó ánh mắt hơi đổi:

"Không đúng! Tên hung thủ này dám ra tay khiến Tinh Thần Liệt Túc Tông của Nhạc Bình Sinh gần như diệt môn, đích thật là một kẻ gan to bằng trời, một tên điên bất chấp hậu quả, nhưng tuyệt đối không phải một thằng ngu. Làm sao có thể sơ suất bại lộ dễ dàng như thế chỉ trong thời gian ngắn? Tựa như là cố ý làm vậy?"

Huyên Ly giật mình: "Tỷ tỷ, ý của tỷ là..."

Ngư Hồng Âm nhìn dòng người lui tới, vô số suy nghĩ va chạm trong mắt:

"Chuyện này mới phát sinh không lâu, Tam Vương Tướng gánh vác trách nhiệm Điện Hạ giao phó, mà lúc đó phe Ngũ Ngục cũng đang cẩn thận mưu đồ cho sự việc của Hồng Thiên Cương, không thể nào rảnh tay đánh cỏ động rắn chỉ vì một Nhạc Bình Sinh nho nhỏ. Vậy hung thủ gây ra huyết án diệt môn này, sẽ là ai?"

Huyên Ly trầm tư suy nghĩ, nói: "Có phải là tử trung tâm phúc của Cơ Sùng Quang không? Dù sao kẻ có thâm thù đại hận sâu như vậy với Nhạc Bình Sinh, e rằng chỉ có hắn."

"Chưa hẳn!"

Ngư Hồng Âm lắc đầu nói:

"Nhưng e rằng nhóm người Nhạc Bình Sinh cũng nghĩ theo hướng này, nên mới căn bản không cố kỵ liệu có cạm bẫy hay không mà một đầu đâm vào. Bất quá theo lý mà nói, thời gian lâu như vậy lẽ ra đã sớm phải bắt được hung thủ. Lâu như vậy đều không có tin tức gì khác, hẳn là có chuyện khác phát sinh."

"Còn có một tin tức, không biết có liên quan đến chuyện này hay không."

Huyên Ly suy nghĩ một chút rồi nói:

"Đây là tin đồn ta nghe được, ngay đêm ba ngày trước, bên trong Hoang Cổ Di Địa đột nhiên có ánh lửa ngút trời, ngay cả bên ngoài ba trăm dặm cũng có thể lờ mờ nhìn thấy. Căn cứ theo lời người ở đây thì là núi lửa bộc phát. Vì thế binh mã Khuê Lang Doanh thậm chí đã xuất động phong tỏa hiện trường, không biết cụ thể xảy ra chuyện gì."

"Ánh lửa ngút trời, bên ngoài ba trăm dặm đều có thể nhìn thấy?"

Ngư Hồng Âm tựa hồ liên tưởng đến điều gì, đột nhiên rùng mình một cái, sắc mặt thay đổi mấy lần.

Huyên Ly hiếu kỳ hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ nghĩ ra cái gì rồi?"

"Làm sao lại thế được..."

Ánh mắt Ngư Hồng Âm biến hóa kịch liệt, tựa hồ có chuyện gì không nghĩ ra, cuối cùng nàng thở sâu một hơi:

"Chuyện này từ trong ra ngoài đều lộ ra vẻ quỷ dị. Việc cấp bách là tìm được Nhạc Bình Sinh trước đã. Tên đệ tử tâm phúc gọi là Diệp Phàm của hắn chắc cũng đã đến nơi này, ổn thỏa nhất là tìm người này trước tiên!"

Ánh mắt Ngư Hồng Âm lộ ra một tia rã rời. Nếu sự tình thật như nàng suy nghĩ, vậy thì lực lượng nàng có thể mượn dùng không thể nghi ngờ lại ít đi một phần.

Lại một khoảng thời gian dài đằng đẵng trôi qua.

Giờ này khắc này, Diệp Phàm khắc sâu cảm nhận được cái gì gọi là một ngày bằng một năm.

Hắn cũng không ngồi yên chờ đợi trong thương hội Đoan Mộc thế gia, mà đi khắp nơi trong khu giao dịch rộng lớn, dò la tình báo từ đủ loại người đi ra từ Di Địa.

Chỉ tiếc, theo lời những người này nói về vụ việc nghi là núi lửa phun trào, khu vực đó đã bị Khuê Lang Doanh và Đoan Mộc thế gia liên hợp phong tỏa. Nơi đó nằm sâu trong Hoang Cổ Di Địa hơn ba trăm dặm, đại bộ phận võ giả bình thường đều không thể vượt qua tầng tầng lớp lớp nguy hiểm để tiến vào khoảng cách này, lại càng không cần phải nói đến việc đột phá song trùng phong tỏa của Khuê Lang Doanh và Đoan Mộc thế gia để nhìn trộm bí mật khu vực đó. Tất cả đều không thu được tin tức gì có giá trị.

Diệp Phàm lòng nóng như lửa đốt, khó giấu vẻ thất vọng.

Đang lúc Diệp Phàm chuẩn bị đi tới chỗ một dược nông phong trần mệt mỏi tiếp theo để nghe ngóng tin tức, một trận làn gió thơm đập vào mặt.

Hửm?

Diệp Phàm sững sờ, nhìn chăm chú nữ tử đang cười nhẹ nhàng đột nhiên xuất hiện trước mặt, ánh mắt ngưng tụ, cảm thấy loáng thoáng có chút quen thuộc, nói:

"Ngươi..."

Huyên Ly mỉm cười nói: "Thế nào, Diệp sư huynh, mới gặp qua không lâu, nhanh như vậy liền không nhận ra ta?"

Mặc dù tựa hồ đã trải qua một phen ngụy trang, Diệp Phàm vẫn loáng thoáng nhận ra hình dáng Huyên Ly. Hắn đầu tiên là quét mắt một vòng bốn phía, kiềm chế nội tâm lo lắng, nói:

"Không biết Huyên Ly tiểu thư có chuyện gì?"

Huyên Ly nở nụ cười xinh đẹp: "Ngươi không phải đã từng nói tông chủ nhà ngươi có khoản giao dịch muốn trao đổi với tiểu thư nhà ta sao? Tiểu thư đã đồng ý, bất quá nàng muốn gặp ngươi một lần trước. Ngươi đi theo ta."

Dứt lời cũng không đợi Diệp Phàm đáp lại, Huyên Ly liền tự mình phiêu nhiên mà đi.

Diệp Phàm nhíu mày thành một đoàn, cảnh giác dò xét dòng người xung quanh một lần nữa, cuối cùng đi theo.

Xuyên qua từng con đường, đi vào quán rượu lớn nhất khu giao dịch, dưới sự dẫn dắt nhiệt tình của người phục vụ leo lên từng tầng lầu các, cuối cùng Huyên Ly đưa Diệp Phàm tới trước một sương phòng.

Huyên Ly mỉm cười, dẫn đầu đẩy cửa vào. Diệp Phàm cất bước đi vào, liền thấy một nữ tử dung mạo bình thường đang mỉm cười nhìn hắn.

Diệp Phàm không hề vì dung mạo phổ thông của người phụ nữ này mà sinh lòng khinh thị. Hắn quan sát Ngư Hồng Âm cẩn thận, nói: "Chắc hẳn ngươi chính là Ngư Hồng Âm tiểu thư đi? Ngươi muốn gặp ta?"

"Mời ngồi."

Ngư Hồng Âm đưa tay ra hiệu. Chờ đến khi Diệp Phàm ngồi xuống, nàng than nhẹ một tiếng: "Quý tông gặp nạn, ta thâm biểu tiếc nuối. Kẻ hành hung phát rồ, người người có thể tru diệt."

Diệp Phàm sắc mặt ngây ngô: "Cám ơn Ngư Hồng Âm tiểu thư."

Nhìn thấy bộ dáng này của Diệp Phàm, Ngư Hồng Âm cũng không nói nhiều về chuyện này nữa, mà ánh mắt sáng rực nói:

"Ta sở dĩ tới đây, là bởi vì quý tông tông chủ từng nói có một hạng giao dịch muốn cùng ta tự mình trao đổi. Không biết hắn hiện tại người ở nơi nào?"

Ánh mắt Diệp Phàm hơi động, sắc mặt nhưng không có bất kỳ biến hóa nào, nói:

"Tông chủ đại nhân hiện tại đang ở bên trong Hoang Cổ Di Địa dẫn đầu các phương nhân mã đuổi bắt hung thủ, ta còn chưa từng gặp mặt. Bất quá nghĩ đến chẳng mấy chốc ngài ấy sẽ ra. Ngư Hồng Âm tiểu thư không bằng đợi thêm một chút thời gian, chờ tông chủ trở về, như thế nào?"

Ngư Hồng Âm nhìn sâu vào mắt Diệp Phàm, tựa hồ hiểu rõ điều gì, cuối cùng chậm rãi nói:

"Đã như vậy..."

"Không cần chờ, liền ngay bây giờ đi!"

Ngư Hồng Âm, Huyên Ly, Diệp Phàm sắc mặt cùng nhau biến đổi!

Ông!

Trong sương phòng, hư không rung động một trận, từng vòng gợn sóng bị khống chế trong một phạm vi cực nhỏ lan tỏa ra. Một thân hắc bào, Nhạc Bình Sinh từ không gian gấp khúc bước ra một bước!

Đề xuất Voz: Tín Dụng Đen
BÌNH LUẬN