Chương 114
1 giờ sáng ngày 30 Tết, tại phòng riêng.
Tôi với con gấu hồi chiều đi ăn kem về, nên 9 giờ tối đã lăn ra ngủ khì rồi. Mới ngủ được đến 12 giờ thì gấu nó đập gối vào đầu, gọi dậy. Lững thững ngồi dậy, thay đồ bảnh bao rồi ra vác con xe ra ngoài. Ng đi lẽo đẽo ra mở cổng, nhìn cái mặt Ng lúc buồn ngủ đáng yêu lắm, hai con mắt nhắm tít lại, hai tay xụi lơ như không còn sức sống. Ng ra đứng mở cổng sẵn, cô nàng lấy tay che miệng ngáp một phát rõ dài, tội Ng thật. Tôi chạy xe ra cổng rồi xuống xe cầm tay Ng nói:
- Sáng mai, em có về bên nhà không? - Tôi hỏi.
- Chắc là có... - Ng nói giọng ngái ngủ.
- Oh. - Tôi kéo Ng lại hôn lên đôi môi cô nàng luôn.
Ng hơi ngớ người ra một lát rồi cũng hôn đáp trả lại. Tôi buông cô nàng ra, Ng nhìn tôi cười thẹn thùng. Tôi kéo Ng vào lòng, ôm thật chặt. Bây giờ tôi thương Ng thật, tôi làm gì cũng chưa bao giờ có ý kiến. Ng đúng là một người vợ lý tưởng, ngoài cái việc mỗi lần bị ốm là Ng còn bá đạo hơn cả L. Ng mà ốm là cứ làm nũng, hành tôi chạy muốn tụt quần.
- Anh đi sớm đi còn về sớm nữa. - Ng nói mà cứ ôm siết chặt lấy tôi.
- Ơ, mà buông anh ra anh mới đi được chứ. - Tôi nói.
- Hì, tại người ta lạnh chứ bộ. - Ng buông tôi ra, cười khúc khích.
- Thôi vào nhà đi, anh tranh thủ đi sớm rồi về sớm. Vào đi anh khóa cửa cho, anh thấy em vào nhà anh mới yên tâm đi được. - Tôi véo hai má Ng, lâu lâu nói thêm mấy câu giống trong phim cho nó tình cảm, cũng gọi là một ý tưởng hay để giữ gìn hạnh phúc.
- Dạ, anh đi cẩn thận. - Ng rướn người hôn tôi cái rồi đi vào nhà.
Tôi nhìn theo cái dáng người nhỏ bé xinh xinh (ít ra nhỏ hơn tôi, chứ 1m57, 45kg cũng không đến nỗi nào). Em đi tới trước nhà thì quay lại cười tươi vẫy tay tôi rồi đi vào nhà. Tôi khóa cổng lại rồi lên xe phi đi.
Tôi tranh thủ đi sớm đường cho nó thoáng, chứ mấy cái dịp Tết này xe cộ đông đúc. Đi sớm lên sân bay đợi cũng không sao, với lại D nói khi nào D xuống sân bay sẽ alo cho tôi, không cần phải vào tận trong cầm cái bảng giơ giơ lên. Tôi chạy xe cẩn thận, lúc nào cũng tuân thủ quy tắc giao thông. Nên đường 1 giờ khuya vắng vẻ, lại đường một chiều, về khuya chỉ có mấy anh xe tải chạy thôi. Khuya 29 Tết cũng ít người, nên đường rất thoáng, tôi cứ chơi 80-90km/h, tuân thủ luật giao thông vãi ra. May không có mấy anh "ốc bưu vàng" gác đèn, nên tôi phi 3 tiếng rưỡi là đến Nam Sài Gòn rồi. Mới 5 giờ sáng đã có mặt tại Sài Gòn, còn sớm chán. Bỗng chợt nhớ tới một người, một vozer cũng tên N giống tôi, nhưng đã 23 tuổi rồi. Tôi quen ông này lúc còn ở ver 1, ông ta toàn tàu ngầm. Quen với lão lúc ở FB clone, thấy lão có cái tính hay hay nên hai anh em cũng thân, trao đổi số điện thoại qua lại. Mấy lần tôi với gấu lên Sài Gòn thăm ôbz thì cũng có hẹn lão ra đi cafe. Lão được cái có gấu xinh ơi là xinh, có thể ngang ngửa với L nhà tôi. Bây giờ lão cưới rồi, lão có mời mà tôi không đi được nên cũng thấy có lỗi. Lão có mẹ người Mỹ hẳn hoi, éo biết ba lão thế nào mà cưới được mẹ lão. Mà lão kể cũng hay, nói vozer mà không có acc, cứ kêu tôi tạo giúp để lão up truyện tình của lão mà đến thời điểm hiện tại tôi quên khuấy đi. Tôi móc điện thoại ra gọi cho lão. Gọi đến cuộc thứ 2 mới thấy lão trả lời.