Chương 124
Hát xong, đám em út vỗ tay rần rần. Không biết chúng nó vỗ tay nịnh đầm hay khen tôi hát hay, cơ mà tôi cũng thấy hơi hơi một chút... có cái gì đó, không biết tả như thế nào. Thế là tôi lại cao hứng, rượu vào là tâm hồn âm nhạc nó cứ phụt ra. Định làm bài chế nữa cho máu, mà mấy thằng kia đi xuống hết rồi. Tôi chơi solo luôn, cứ rượu vào là lại thích lên nóc nhà mà túm con gà thôi. Giọng tôi hơi khàn khàn, kiểu say ấy.
- Hát một bài tặng anh em rồi, thôi thì hát một bài nữa tặng cho mấy em xinh tươi đang ngồi ở kia luôn. - Tôi hất mặt về chỗ đám gấu.
Đám kia lại vỗ tay rần rần, trong đó có lão Tr gào thét to nhất. Hôm nay lão này mặt mày tươi hẳn ra, khác hẳn vẻ mặt "cu hồn" hằng ngày. Chắc thấy anh đại (lão mập) mặt cười như ông Địa, tấu hài như Hoài Linh nên lão Tr cũng chẳng cần giữ nét làm gì. Mà giờ tôi mới nghĩ lại, lão V nhà tôi mà hợp tác với anh Hoài Linh có khi trở thành cặp đôi hoàn hảo của làng giải trí ấy chứ, có khi giật luôn giải Nobel tấu hài nữa chứ chẳng đùa.
Tôi cầm cây ghita lên gãi thử âm thanh, chỉnh chỉnh đôi chút cho ổn. Hát cái bài này phải chơi ghita nó mới bộc lộ hết cái hay, bài ruột mà, hát hay gấu nó vui thì mới được thưởng. Tôi đàn dạo nhạc, rồi cất tiếng hát "vịt Donal", cả khu im lặng hết, hát chẳng khác nào bác Trường Vũ.
"Có người con gái... đông về đan áo ấm ra sa trường... ước mơ không nhiều... mong niềm bé đến phường xa...
Ai đi trong giá lạnh chẳng nghĩ chuyện người đan áo... một vầng trăng sẻ bóng chia đôi... áo đan chưa rồi lỡ mưa đông về giá lạnh người đi...
Mỗi mùa đông đến... mang từng cơn gió rét run vai gầy...
Những ai âm thầm... gom đầy thương nhớ viết lên thành thơ...
Trong tâm tư áo dệt bằng những dòng lệ yêu dấu... tặng người yêu lạnh giá đêm thâu... đã thương nhau rồi... mấy ai không ngồi đan mộng từng đêm...
Mùa đông Yên đan áo gữi đi...
Mùa đông Doanh đang ước lời mặn nồng
Lúc chim chiều về có đôi... để cho mưa gió đừng lạnh lùng... để Thư trong bao ngày xa cách... đan mộng đẹp vào chiếc áo mùa đông... cây lá âm thầm chờ mùa xuân thêm tươi... lá rơi mấy mùa là mấy đông Anh chờ (p.a)
Những mùa đông đến... Trang ngồi đan áo ấm ra sa trường... áo tuy không dày nhưng lòng thêm ấm mỗi khi hành quân... Cho Linh mơ có một nắng đẹp tình đất nước, người về xây hạnh phúc tương lai, áo đan xong rồi ...nhớ cho Nghi gởi muôn vạn lời thương..."
Ca một lèo mệt muốn đứt hơi nên chào nhau đi xuống. Chế lời bài hát mà ông nhạc sĩ Trường Sa ổng biết ổng ném đá chết luôn. Mà ai muốn nghe bài này thì vào web vừa đọc vừa nghe cho nó có cảm xúc nhé, "Chuyện Tình Người Đan Áo" trình bày Quang Lê.
- Xuyên tạc bài hát của người ta à? - Chị Y nói khi tôi vừa đặt mông xuống.
- Thì thấy bàn mình đủ gương mặt hết nên thêm tên vào cho hay. Mà thêm tên gấu không thì có người nói nịnh gấu thì sao? - Tôi liếc qua D và chị T.
- Mà tới giờ bắn pháo bông chưa ta? - Thằng T ngó ngó.
- Chắc tới rồi đó anh. - Con P nói.
Đề xuất Huyền Huyễn: Trùng Sinh Đường Tam