Chương 127

Tôi vật D xuống, ra sức cù lét vào hông cô nàng. Em cứ cười lăn lộn trên giường, mặt đỏ ửng lên vì cười nhiều, ú ớ như muốn nói gì đó nhưng không nói được vì tôi cứ cù lét. Một lúc tôi tha cho em, em đấm bộp bộp vào ngực tôi.

- Anh chơi ác quá vậy, cười đau bụng muốn chết luôn. - D lườm lườm tôi.

- Cho chừa, lần sau còn không? - Tôi cười đểu.

- Anh mà chơi ác kiểu đó em hận anh suốt đời luôn. Lúc đó đừng hòng mà kêu. - D ngồi vuốt lại mớ tóc rối.

- Hì hì.

- Anh đưa tay ra. - D kéo tay tôi ra.

Tôi cũng đưa tay ra, em khẽ nhẹ nhàng đặt đầu lên tay tôi, siết nhẹ. Tôi nhìn em, người con gái đã bước qua đời tôi, tưởng chừng như đã vụt mất, nhưng hôm nay em lại ở đây, khơi lại những kỷ niệm thuở ban đầu bên nhau. Bây giờ, tại căn phòng này, vẫn là em, vẫn những con người của mối tình năm ấy, bao kỷ niệm xưa lại chợt ùa về. Nhưng tôi thừa hiểu rằng, bây giờ không còn như trước nữa, thời gian đã thay đổi tất cả, tôi và em đã không còn được như trước. Tình đầu lúc nào cũng là tình dang dở, nhưng mấy ai quên được những kỷ niệm của mối tình đầu chứ. Bây giờ, em nằm bên cạnh tôi, vẫn tình cảm đó, tôi biết em còn yêu tôi rất nhiều, và tôi cũng vậy, trong trái tim tôi, ở một góc nào đó tôi luôn cất giữ những thứ thuộc về em. Tôi và em, nằm đó lắng nghe hơi thở của nhau, nghe từng nhịp đập con tim ai đang thổn thức. Em khẽ rướn người lên hôn vào má tôi, nhìn tôi bằng một ánh mắt long lanh, ân cần và trìu mến. Em khẽ cất tiếng nói.

- Anh nghĩ gì mà sao thấy buồn buồn vậy? Nói cho em nghe đi.

- Anh cảm thấy sao bây giờ nó thay đổi quá. - Tôi nói giọng trầm, căn bản lúc đó cũng hơi tâm trạng.

- Em hiểu rồi, anh đừng suy nghĩ gì hết, với em như vậy là đủ rồi, em không đòi hỏi gì nhiều nơi anh, với em những lúc như thế này là quá đủ cho em rồi. Em rất muốn được ở bên anh như Linh và Nghi, nhưng em biết điều đó bây giờ là không thể. - Em chợt lặng yên một lúc rồi lại nói tiếp. - Phải chăng lúc đó em ích kỷ hơn, em gan dạ hơn thì bây giờ đã khác, nhưng em không hối hận đâu, anh được hạnh phúc thì em cũng cảm thấy hạnh phúc rồi. (giờ type lại mới thấy lúc đó nó sến như con hến vậy, đọc mà nổi cả da gà)

Tôi nghe từng lời, từng câu từng chữ của em như xoáy vào lòng tôi, đau lòng lắm, như có một thứ gì đó đâm thẳng vào lòng ngực vậy. Có mấy ai nghe người mình yêu nói như vậy mà không thấy nhói lòng cơ chứ, sao em lại ngốc lại cam chịu tới vậy. Tôi có gì tốt đâu, ngoài kia còn có bao nhiêu người tốt hơn tôi cơ mà, em cần gì phải khổ vậy. Đôi lúc hãy xem quá khứ như là những chuyện thoáng qua, đến rồi lại vụt đi như gió có lẽ sẽ thoải mái hơn. Tôi ôm chặt em vào lòng, tôi đã dành trọn vẹn trái tim tôi cho hai người con gái sống cùng tôi, nhưng tình cảm tôi dành cho D cũng không gì có thể thay đổi được.
 

Đề xuất Võng Hiệp: Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN