Chương 64

Tôi khom người xuống, nhìn kỹ cái mặt của Linh, cô nàng ngủ cả quên trời quên đất. Tôi nghịch cái mũi em, không thấy phản ứng gì. Tôi bế nhẹ em lên, em cựa quậy...

- Hơ... hơ... mấy giờ rồi anh...

- Còn sớm em cứ ngủ xíu nữa đi, anh bế lên phòng cho ngủ tiếp nhé. - Tôi nói.

- Dạ. - Em nói rất nhỏ, em dụi đầu vào ngực tôi.

Tôi đặt em xuống giường, em nhìn tôi cười, em ngủ tiếp rồi. Tôi thường ngày thì sẽ chọc ghẹo em là heo này nọ, nhưng giờ thì không, tôi sẽ để thiên thần của tôi ngủ. Hôm nay tôi sẽ làm oshin.

Tôi đang cặm cụi quét lá đa, à không quét lá trên sân thì nghe tiếng còi xe bim bim, ngó ra xem ai? Chạy lật đật ra mở cổng.

- Ủa mới đó đi học về rồi hả? - Tôi hỏi.

- Dạ. Ủa anh làm gì quấn cái khăn trên đầu như ngố vậy??? - Nghi cười.

- Hì, ủa không về nhà sao? - Tôi cười đểu em.

- Thì... ai biết. - Em như ngại hay sao, nói xong phi xe vào nhà luôn.

Tôi đứng cười ha hả chọc quê em, đúng chất mê trai mà (amen tha tội cho anh). Tôi đóng cổng lại rồi lại cậm chổi quét sân tiếp. Nghi chạy lại tôi ra vẻ hốt hoảng.

- Anh anh cho em mượn điện thoại cái.

- Chi vậy? - Tôi thấy lạ nên hỏi.

- Xem dự báo thời tiết. - Nghi trả lời gọn ơ.

- Èo. Coi chi?

- Nghe đồn chiều nay sắp có bão - Nghi nhìn đểu tôi.

- Èo, đá cái chết giờ. - Tôi đủ thông minh để hiểu cái câu nói xiên xỉa của em.

Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN