Chương 63

- Em BJ cho anh nhé... anh là người đầu tiên và cũng là cuối cùng em làm chuyện này, chỉ riêng anh thôi nhé... - Linh mặt đỏ như gạch nung.

Tôi như bốc khói nghi ngút, sung sướng như lần đầu được BJ ấy. Sung sướng ở đây là lần đầu tiên L làm chuyện đó cho tôi, L với Ng thì tôi cũng vét máng hoài, tôi cũng chẳng ngại nói ra điều đó vì làm cho vợ chứ có phải cho cave đâu mà ngại, Ng thì BJ lại cho tôi còn L cứ đưa cái mũi vào khịt khịt rồi lại thôi. Lần này cô nàng làm như vậy chắc cũng lấy hết can đảm. Lúc đầu mặt L nhăn nhó như khỉ ăn ớt, làm hồi như quen dần cô nàng không còn e ngại nữa. Thôi mà đéo có kể nữa kẻo bị ra đảo.

Tôi không biết tôi thoát kiếp trần lên kiếp tiên bao lâu mà chỉ thấy khi tôi mở mắt ra tôi nằm dài ra giường gạch người trân như nhộng, L thì nằm ngủ cạnh bên. Đúng là tầm bậy hết sức mà, không lên phòng ngủ mà ngủ dưới sàn phòng ăn mới chết. May mà có đóng cửa không thì bỏ mẹ... đập đầu mấy cái cho nó bớt ngu ra, chợt xâu chuỗi lại những gì Linh nói lúc nãy.

- Haizzzzz - Thở dài một tràng, cảm thấy buồn mà buồn thật chứ buồn giỡn đéo đâu, mà sao Linh không ôm trong bụng cho tới chết luôn, nói tôi biết ích lợi gì đâu chứ. Rồi tôi sẽ đối mặt với M ra sao đây. Thật sự lúc đấy tôi bối rối lắm....nhưng trong đầu tôi chợt lóe lên cái chiều kiến...

Cái suy nghĩ trong đầu tôi chợt léo lên rồi như nó cũng vội vàng vụt tắt, "đi tìm cha V khác éo gì mình tự nói chuyện với cái đầu gối". Tôi ủ rũ mặc đồ vào, nhìn Linh trong lòng tôi trào dâng lên cảm xúc gì đó dữ dội. Không phải cảm giác ham muốn, hay gì hết. Tôi cảm thấy biết ơn Linh, tôi cảm thấy mình không thể nào thiếu cô ấy trong suốt quảng đường mang tên "cuộc sống", cảm ơn cô ấy đã mang đến cho tôi tất cả, cô ấy hy sinh làm tất cả mọi thứ vì tôi mà chưa bao giờ đòi hỏi từ tôi bất cứ việc gì hay thứ gì (không tính mấy chuyện nhỏ nhặt như công việc nhà, mà mấy thím nào có gấu, cứ thử một lần giúp gấu hay cùng gấu làm công việc nhà thì cảm giác nó cũng vui lắm nhé). Cả Nghi cũng vậy, trong mắt Nghi tôi biết mình cứ như vua thời phong kiến vậy, cô ấy cho đi mà không cần nhận lại. Tôi cũng không phải tốt lành gì, không phải hiền lương tử tế gì cho lắm, cùng lắm chỉ là thằng lưu manh có chút học thức, bề ngoài cũng chẳng bằng ai, mà sao Linh và Nghi hy sinh vì tôi như thế, tôi cũng nghĩ nát cái não cũng chẳng thể tìm được cái lý do gì để hai cô ấy có thể "xài chung" như vậy, tôi có tiền ư? Không. Vì nhà hai đứa nó có thua gì nhà tôi, thua thì cũng lắm là chút ít. Tôi đẹp trai ư? Cũng không, ngoài đường thiếu cha gì thằng hơn tôi. Vì ham hố cảm giác lạ ư? Cũng không. Tôi thấy chẳng có thú vị gì để tìm cảm giác lạ bằng cách đanh đổi đời con gái và danh dự của mình cả. Tôi chẳng hiểu được lý do tại sao, có những nhà triết học có câu "con người nên tin tưởng, hy sinh vì nhau để ngày mai tươi đẹp hơn". Tôi chỉ thấy nói nhảm chứ triết mẹ gì, nhưng giờ tôi mới thấy nó đúng. Có lẽ con người hãy tin tưởng và hy sinh cho nhau để có được ngày mai tươi sáng hơn, có lẽ hai em cũng vậy.

Bây giờ tôi mới biết một sự thật đến đau lòng, nghĩ lại vẫn thấy đắng đắng ở cổ họng. Sao M em hy sinh cho tôi nhiều vậy chứ, tôi là gì đâu, tôi chẳng có điểm gì đặt biệt cả, vì tôi mà em làm được vậy sao. Lỡ em không sảy thai thì sao, rồi người khác sẽ nghĩ thế nào về em. Sao em lại không nói với tôi, sao em lại gánh chịu một mình như vậy chứ, sao em cứ phải để tôi là người cuối cùng được biết chứ. Giờ tôi biết mình có nghĩ gì làm gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thể bù đắp lại những tổn thương và những lỗi lầm tôi gây ra cho M, nếu có thượng đế, có Chúa, thì tôi chỉ biết cầu mong hãy ban phước cho em, cho em được hạnh phúc. Nếu như tôi không có L và Ng thì có lẽ tôi sẽ bay ngay đến bên M để ôm cô ấy và tôi sẽ nói ngàn lần xin lỗi cô ấy. Nhưng tôi không thể làm vậy, tôi không cho phép tôi làm như vậy. Nếu tôi làm vậy thì vô hình tôi sẽ phá tan cái hạnh phúc tôi đang có, tôi không vì tôi thì tôi cũng vì L, vì Ng. Tôi biết làm gì hơn ngoài hai từ "hối hận", giá như ngày đó tôi tỉnh táo hơn, giá như tôi tìm hiểu kỹ hơn, giá như....Hàng ngàn câu giá như xuất hiện trong đầu tôi, nhưng tôi biết sẽ không bao giờ có hai từ giá như, đã quá muộn màng...

... Thời gian hãy mang em vào quá khứ... kỷ niệm buồn xin gữi gió mang đi...
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Quốc Độ (Dịch)
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN